Trang chủ / Đời sống /

Thanh xuân của con là có mẹ ở bên

Thứ Hai, 05/11/2018

Thanh xuân tôi là những sáng thức giấc được nghe tiếng gà gáy sáng, được hít một hơi thật sâu và lắng lòng thơm thoảng hương cau, một cảm giác thật êm dịu đến nao lòng... sau một hồi loay hoay sân vườn được mẹ gọi vào ăn cơm. Bữa cơm sáng được mẹ nấu cho ăn nó ngon, nó chan chứa không có gì bằng, chẳng cần phải bún riêu cua đồng, hủ tiếu, mỳ gõ… ở quán xá như bao lớp người cùng qua. Nó như là nguồn năng lượng dài hơi cho tôi thật nhiều sức mạnh để chiến đấu cho một ngày làm việc, như là hơi ấm lôi kéo tôi về sau bao bộn bề của cuộc sống.

 

Thanh xuân - hai từ đối với tôi đến thời điểm hiện tại sao mà nghe xa lạ quá, nó chẳng tồn tại trong tôi một khái niệm nào cả, thoảng qua một cách trống rỗng trong nhận thức. Giật mình tôi tự vấn bản thân: Tại sao bạn bè đều có thể cho một câu trả lời về thanh xuân của nó mà mình lại không? Tại sao đâu đó người ta bảo thanh xuân là giai đoạn đẹp nhất của tuổi trẻ mà mình chưa nhận ra điều này?

Một mớ câu hỏi xoay quanh đề tài này vẩn vơ trong đầu óc tôi - con bé 23 tuổi. Tôi thiết nghĩ cái khái niệm thanh xuân không phải ai cũng giống ai, đẹp xấu ở phương diện nào đó, tiếc nuối cũng ở mức độ nào đó nó tùy vào cảm nhận của mỗi con người.

Đối với mẹ, thanh xuân là những tháng ngày chạy đôn chạy đáo vì miếng cơm manh áo, vì pháo đạn bên tai, vì sự kham khổ không diễn tả nên lời…để rồi chẳng còn thời gian để mà biết tiếc nuối là gì.

Với chị, thanh xuân của chị là những tháng ngày bồng bế chăm em, thái rau băm chuối, chặt củi bẻ măng…chỉ biết tất tả lăn lộn, mong sao đỡ đần ba mẹ và chăm những đứa em lớn lên.

Với những đứa bạn trẻ - Thanh xuân là những ngày đẹp nắng trên chuyến xe tới các vùng đất lạ, là những ngày vui đi mua sắm, làm đẹp thỏa thích; là những hôm hẹn hò lứa đôi, lắm lúc nhẹ nhàng yêu thương, cũng không ít lần giận hờn vu vơ mà nhớ nhung, vấn vương lạ kỳ khi phải chia xa.

Còn tôi thì lại khác. Thanh xuân tôi không phải kham khổ như mẹ, như chị, cũng không sôi nổi như bạn bè… mà tôi tự vẽ và chọn cho mình một khoảng thanh xuân bình yên cho trái tim mình.

Tất nhiên tôi cũng ham thích những chuyến đi xa, những khung cảnh lạ để làm sáng hơn đôi mắt và khơi dậy cảm xúc khám phá… nhưng tôi không chịu cất bước vì tôi tiếc rẻ đồng tiền, thời gian và có lẽ đó chỉ là lời biện minh tôi từng nói với đám bạn.

 

 

Thanh xuân tôi là những sáng thức giấc được nghe tiếng gà gáy sáng, được hít một hơi thật sâu và lắng lòng thơm thoảng hương cau, một cảm giác thật êm dịu đến nao lòng... sau một hồi loay hoay sân vườn được mẹ gọi vào ăn cơm. Bữa cơm sáng được mẹ nấu cho ăn nó ngon, nó chan chứa không có gì bằng, chẳng cần phải bún riêu cua đồng, hủ tiếu, mỳ gõ… ở quán xá như bao lớp người cùng qua. Nó như là nguồn năng lượng dài hơi cho tôi thật nhiều sức mạnh để chiến đấu cho một ngày làm việc, như là hơi ấm lôi kéo tôi về sau bao bộn bề của cuộc sống.

Và tôi, thật hạnh phúc, sung sướng cứ mỗi chiều đi làm về như thế. Được nghe tiếng mẹ, được mẹ kể bao nhiêu chuyện xảy ra trong ngày dài, chuyện con heo con gà, chuyện luống rau luống cà… hay là chuyện về những người đến và đi… Những lời kể có vui có buồn trong hơi thở của mẹ nhưng chỉ cần được nghe thôi tôi đã thấy an lòng. Khi mà cuộc sống này nó quá vô thường, lá xa cành không biết trong nay mai, khi mà mắt mẹ đã mờ rồi, lưng còng, chân gối mỏi, tôi luôn mang trong mình nỗi sợ. Cho nên, tôi muốn nghe được chuyện của mẹ càng nhiều càng tốt, ăn bữa cơm mẹ nấu càng nhiều càng ngon, ôm mẹ ngủ càng nhiều càng sâu giấc. Tôi sợ cuộc đời này từ nay phải đếm số lần gặp mẹ trên đầu ngón tay. Nên dù có muốn vi vu đây đó, dù có muốn la cà cho biết cảm xúc trải nghiệm nhưng tôi vẫn không muốn thực hiện trọn ven, tôi muốn giữ lại một chút nuối tiếc này để sau hãy làm và để giành thời gian về nhà với mẹ mỗi ngày.

Những ngày cuối tuần càng là những ngày có giá trị khi tôi được phụ mẹ những việc làm vườn, chăm con heo, con gà… cả gia tài niềm vui mỗi ngày bầu bạn với mẹ là chúng nó. Thỉnh thoảng tôi chở mẹ vào phố, chở mẹ đến với trai cưng và cháu yêu của mẹ. Dù không phải để đưa mẹ đi chùa, đi nghe ca Huế, đi ăn bánh khoái ở những nơi tôi từng nhắm tới và ấp ủ sẽ có lần cùng mẹ thưởng thức, dù có ham muốn thực hiện nhưng chưa thỏa mãn tôi vẫn thấy sung sướng trong người. Vì nhờ những chuyến đi như thế, tôi đã giúp mẹ thỏa mãn tìm được niềm vui bên con cháu. Khi mẹ vui là tôi cũng đang làm giàu cảm xúc cho mình. Thanh xuân tôi được mẹ viết nên như thế- “mẹ là bầu trời thanh xuân của con”.

Một mai tôi vẫn muốn được cùng mẹ trò chuyện, lắng nghe hơi thở, nhịp đập con tim và lại đi những chuyến đi giản dị như thế. Chẳng cần phải sôi nổi, phải rực rỡ sắc màu …chỉ cần bình yên từ tâm hồn khi được ở bên mẹ - thế là đủ và chẳng đáng để phải nuối tiếc điều chi. Lỡ như có tiếc vì bất cứ điều gì cũng là điều cần phải trả ở tương lai cho mẹ và cho con. Mẹ có biết: Thanh xuân con mãi xanh khi có mẹ ở bên!

 

Út Quỳnh - blogradio.vn


Tin khác

Cuộc sống đại học thực sự trong môi trường quốc tế - góc nhìn từ 1 sinh viên năm nhất Đại học UCB (Mỹ)

Thứ Năm, 29/01/2026
Ava, một sinh viên năm nhất tại Đại học California, Berkeley (UCB), nói rằng cuộc sống đại học không hoàn toàn như cô mong đợi, và cô cảm thấy nhiều thứ không...

Tập thể dục và sức khỏe xương

Thứ Hai, 26/01/2026
Hầu hết mọi người đều quen thuộc với nhiều lợi ích của việc tập thể dục, chẳng hạn như cải thiện sức mạnh và sức bền cơ bắp, giảm nguy cơ mắc bệnh...

Phòng ngừa hội chứng tam chứng ở nữ vận động viên dành cho phụ nữ và trẻ em gái trong thể thao

Thứ Hai, 26/01/2026
Có nhiều vấn đề sức khỏe liên quan đến thể thao phổ biến hơn ở phụ nữ so với nam giới, bao gồm gãy xương do căng thẳng, rách dây chằng chéo trước (ACL),...

Cái chết của cà vạt

Thứ Sáu, 23/01/2026
Không còn là phụ kiện thiết yếu, cà vạt đang được “diễn” nhiều hơn là được mặc, khiến không ít nam giới ngại ngần sử dụng trong trang phục lịch thiệp.

Đàn ông không nên đứng ngoài cuộc trong việc đạt được bình đẳng giới tại nơi làm việc

Thứ Hai, 08/12/2025
Thanh niên cần nhiều hình mẫu nam giới hơn ủng hộ sự đa dạng giới và nam giới không nên đứng ngoài cuộc trong các cuộc thảo luận về đa dạng giới tại nơi...

Echo chamber là gì? Bạn có phải nạn nhân của vòng lặp thông tin?

Thứ Hai, 01/12/2025
Mạng xã hội chỉ cho thấy điều bạn đã tin và khiến bạn rơi vào echo chamber (buồng vang thông tin). Điều này diễn ra thế nào?

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới