Trang chủ / Đời sống /

Lá thư chưa gửi

Thứ Tư, 17/05/2006

Ngày mai là ngày con gái mẹ tròn 1 tuổi. Khác với những đứa trẻ bằng tuổi khác, con không có cái dáng vẻ của một đứa bé mũm mĩm, bụ bẫm đáng yêu; ngay từ những ngày đầu đời, con của mẹ đã phải chịu những sự đối xử khác biệt với những đứa trẻ khác, mặc dù… con vô tội…

Cách đây đúng một năm, cũng cái tối tháng Tư trời oi oi nồng nồng như thế này, khi những hạt mưa cuối cùng của những cơn mưa đầu hạ đang tí tách rỏ trên mái hiên nhà, cũng là khi con gái yêu của mẹ đang giẫy đạp và đòi được chui ra khỏi bụng mẹ để đến với cuộc đời bên ngoài đầy sôi động, cái ngày mà mẹ hằng mong ngóng hơn chín tháng trời ấy cũng đã đến, ba con cuống quýt trong tư thế của ông bố trẻ, còn mẹ thì vừa đau, vừa lo sợ, vừa trông ngóng sớm được nhìn tận mắt đứa con mà bấy lâu mẹ tưởng tượng.

 

TSBT: Trong khi trên thế giới, các tiến bộ trong việc phòng và điều trị nhiễm HIV, đặc biệt là phòng lây nhiễm từ mẹ sang con khi mang thai đã có những tiến bộ đáng kinh ngạc, giúp cho nhiều cặp vợ chồng nhiễm HIV vẫn có được niềm hạnh phúc vô bờ bến khi sinh con, thì ở Việt Nam, việc mang thai và có con với nhiều người nhiễm vẫn là một sự lo sợ và dằn vặt khôn nguôi. Đặc biệt, sự thiếu hiểu biết về nguy cơ lây nhiễm đã khiến cho nhiều người bố, người mẹ nhiễm bị tước đi cái quyền được làm cha, làm mẹ của mình. Đọc “Lá thư chưa gửi” của tác giả Yến Nhi, chúng tôi thật sự xót xa. Chúng tôi cứ thầm ước giá như những người nhân viên y tế có nhiều kiến thức hơn và đối xử với người mẹ một cách nhân bản hơn, giá như cặp vợ chồng trong thư và gia đình được tư vấn để chuẩn bị tốt hơn tâm lý cho việc sinh con, giá như… thì chắc người mẹ dù nhiễm HIV vẫn có thể hưởng trọn vẹn niềm vui khi sinh con như bao bà mẹ khác trên thế giới, và với niềm vui ấy, người mẹ sẽ muốn và có thể sống được lâu hơn, để thấy được sự trưởng thành của con gái của mình và biết rằng cô sẽ hạnh phúc.

Hãy nhớ: Nhiễm HIV không phải là tội lỗi mà tội lỗi chính là sự phân biệt đối xử của cộng đồng, của gia đình và của nhân viên y tế với những người nhiễm HIV.

Đến giờ nghĩ lại cảm giác của ngày ấy mẹ còn thấy run… Mẹ từ ngập ngừng đến sửng sốt không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình khi đứng co người vì đau trước thái độ kì lạ của bà bác sĩ đỡ đẻ. Bà bắt mẹ đứng trong khi những cơn đau đẻ đang giằng xé, khi thấy mẹ đứng hoài trong sự đau đớn.  Có lẽ bà ấy cũng động lòng mà chỉ mẹ ra ghế băng ngồi chờ. Nhưng trước khi ngồi, cái bà bác sĩ mà mẹ không biết mặt vì còn đang bưng kín cả mặt bằng hai lần khẩu trang, và đôi tay cũng được nai nịt gọn gàng bởi đôi găng tay trắng, còn kịp dặn mẹ nhớ lấy giấy mà kê trước khi ngồi vào ghế. Mẹ không hiểu gì cả, và cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì, chỉ thấy lo lắng và đau đớn vô cùng. Mẹ còn nhớ đến khi mẹ được vào phòng đẻ, một cái phòng riêng trống không và hai cô y tá cũng được bưng kín mặt và tay bằng hai lần bảo hộ. Mẹ còn nhớ lắm cái thái độ nửa như ghê tởm, như bắt buộc họ phải đỡ con ra cho mẹ qua ánh mắt nhìn lạnh lùng băng giá có cả phần khinh miệt nữa… Mẹ thiếp đi trong sự đau đớn và trong nỗi khó hiểu gần như tuyệt vọng về những người y bác sĩ đang đỡ đẻ cho mẹ. Thậm chí lúc đó mẹ đã có ý hối hận khi mang thai, và hối hận hơn khi đặt lòng tin vào những y bác sĩ mà mẹ chưa bao giờ có dịp tiếp cận này…


Khi tỉnh dậy, con nhỏ bé nằm trong vòng tay mẹ. Con đẹp như một thiên thần đang dụi dụi mãi cái đầu nhỏ xíu vào ngực mẹ. Cái miệng non nớt của con đang ngớp ngớp như đòi ăn, mẹ vội nhét bầu vú đang cứng lên vì sữa vào cái miệng xinh xinh đó trong cảm giác hạnh phúc đến tuyệt vời. Nhưng hạnh phúc của mẹ chưa được đầy giây thì chị hộ lí đang đứng bên cạnh vội vã đưa tay và kéo miệng con ra khỏi bầu vú mẹ. Cái miệng háu đói tự nhiên bị cướp mất nguồn thức ăn đã khóc thét lên tức tưởi. Còn mẹ thì ngất lịm ngay lập tức, vì khi đó, mẹ biết mình nhiễm HIV…

 

Chỉ khi sinh con ra mẹ mới biết mình bị nhiễm căn bệnh ác nghiệt đó. Đau đớn hơn, mẹ bị lây bệnh từ ba con. Thế là cả bố và mẹ đang mang trong mình căn bệnh thế kỉ. Niềm vui có con ngắn chẳng tày gang, thì nỗi đau đớn vì mắc bệnh đã lan tràn và làm mẹ không gượng dậy được. Mẹ chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Cứ nghĩ đến con mẹ lại khóc. Mẹ đâu ngờ bất hạnh đổ lên đầu mẹ. Bất ngờ và quá đớn đau vào đúng cái lúc lẽ ra mẹ hân hoan sung sướng vì hạnh phúc có con trên đời…

 

Được nhìn thấy con, mẹ gắng lấy lại động lực để sống. Lo lắng đè nặng lên vai, mẹ không biết con có phải chịu cùng mang căn bệnh quái ác đó như mẹ không? May mắn sao, trời vẫn còn thương người lành con nhỉ?! Con nhỏ bé thế, dễ thương thế, và trong sáng thế, ông trời chắc cũng không nỡ bắt tội con. Ngày ngày mẹ thầm cảm ơn trời đất về cái ơn huệ lớn lao mà đất trời đã dành cho con của mẹ…

 

Nhưng trời đất tốt thế, mà con người sao ác nghiệt thế con? Từ khi biết ba mẹ mang bệnh, tức là từ cái ngày con mới ra đời, ông bà cô chú… và tất cả mọi người trong gia đình nhà nội không cho ba mẹ được gần gũi bế ẵm con lấy một lần; cũng là vì mọi người lo cho con thôi, nhưng họ có hiểu không nỗi đau của mẹ? Mỗi khi được nhìn con đang trong vòng tay người khác mà mẹ không được quyền với tới, lòng mẹ quặn thắt; nhìn con phải tội nghiệp bú cái núm vú cao su cứng ngắt, mẹ lại thấy thương cho con, thấy khốn khổ cho mình. Mẹ thì ngày ngày vắt sữa đổ đi, con thì cứ ngày một còm cõi vì không hợp với sữa ngoài mà mẹ không sao làm khác được, vì mẹ biết nếu con bú mẹ, con sẽ khó lòng mà an toàn được…

 

Nuốt nước mắt vào trong, mẹ chẳng biết tâm sự cùng ai nỗi lòng người mẹ khốn nạn không đủ sức để lo cho con, có những lúc mẹ nghĩ đến cái chết, chết đi phải chăng mẹ sẽ không phải dằn vặt vì không lo được cho con chu toàn nữa? nhưng chết đi, mẹ cũng không được nhìn thấy con mẹ đang lớn lên từng ngày như thế nào? Mẹ biết gia đình nhà nội đủ sức lo cho con khôn lớn, nhưng mẹ vẫn lo lắng và sợ con vấp ngã trong cái cõi đời đen bạc này, rồi vòng tay nào sẽ dang ra che chở cho con mỗi khi con tủi phận, ai sẽ an ủi vỗ về khi con buồn khổ? Mẹ biết có thế mẹ cũng chẳng được làm những cái việc đơn giản thiêng liêng đó đâu, có thể vì mẹ không còn nhiều thời gian để bên con nữa, nhưng cũng có khi gia đình, ông bà, cô chú vẫn không cho mẹ con mình được gần nhau ngay cả khi con cần mẹ nhất… nghĩ thế, lòng mẹ lại tái tê, nhưng mẹ vẫn cứ phải gượng sống, sống để con khi lớn lên chỉ mang tiếng con của những người nhiễm AIDS thôi, chứ không phải là những người nhiễm HIV và tự tử…

 

Ngày mai con mẹ tròn một tuổi, một năm rồi mẹ sống mà không biết là mình đang sống. Ba con cũng ngày như già hơn trong sự dằn vặt của người mắc tội. Bệnh của ba cũng ngày càng trầm trọng hơn, và ba biết ba sẽ chẳng còn sống trên cõi đời này bao lâu nữa. Mẹ không muốn trách ba, vì có trách cũng chẳng làm lại được. Mẹ chỉ thấy thương, thương vì ba cũng đang trong nỗi khổ tâm như mẹ, không được gần con và không được sống tiếp để nhìn thấy con đang khôn lớn…

 

Rồi một ngày kia mẹ cũng sẽ như ba, cũng đến lúc mẹ cận kề cái chết. Cái chết sẽ mang mẹ về một nơi xa lắm, Mẹ chẳng tiếc gì, chỉ tiếc ở nơi đó mẹ chắng được thấy con…

 

Hôm nay là sinh nhật đầu tiên của con, lẽ ra mẹ phải vui mới đúng, nhưng sao nước mắt mẹ lại cứ rơi thế này? Ngoài kia tiếng mưa như đang nức nở thay tiếng lòng mẹ, mẹ tồi quá phải không con? Sao mẹ không thể cười trong ngày sinh nhật của con nhỉ? Con đang lớn, đang bi bô tập nói và đã biết bập bẹ hai tiếng mẹ, ba… Không  biết mẹ có được sống đến ngày con nói một câu rằng… “Mẹ ơi con yêu mẹ”?...

 

Nguyễn Yến Nhi
 
[Bạn muốn chia sẻ sự đồng cảm của mình và bày tỏ quan điểm về vấn đề đặt ra trong bài viết? Hãy nhấn chuột vào ô Trao đổi thảo luận phía dưới để bắt đầu]

Tin khác

10 bước chăm sóc da của người Hàn Quốc

Thứ Sáu, 19/06/2026
Skincare Hàn Quốc từ lâu đã nổi tiếng với triết lý chăm sóc da kỹ lưỡng, ưu tiên cấp ẩm và nuôi dưỡng làn da từ sâu bên trong. Thay vì tập trung che khuyết...

Will and Well: Thương hiệu quần áo thích ứng cho người khuyết tật và có nhu cầu đặc biệt

Thứ Ba, 16/06/2026
Đối với những người mắc chứng loạn dưỡng cơ, đột quỵ, tự kỷ và các bệnh lý khác, việc mặc quần áo có thể là một thử thách với các nút, khóa kéo...

Câu chuyện tuổi thơ: Tôi đã bị mắc kẹt trên con thuyền đó gần một thập kỷ?

Thứ Hai, 01/06/2026
Tôi mới 6 tuổi khi cha tôi quyết định chúng tôi sẽ đi thuyền vòng quanh thế giới. "Câu chuyện mà bố mẹ tôi kể nghe có vẻ đúng sự thật - chúng tôi dường...

Chính sách ngăn chặn thế thệ tiếp theo hút thuốc lá

Thứ Ba, 26/05/2026
“Đại dịch thuốc lá là một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với sức khỏe cộng đồng mà thế giới từng phải đối mặt… Tất cả các hình thức sử...

Mẹo phối đồ được giới trẻ Gen Z ưa chuộng, lấy cảm hứng từ các nhân vật trong XO và KITTY

Thứ Sáu, 22/05/2026
XO, Kitty-Season 3 đã chính thức ra mắt! Được viết bởi Jenny Han, loạt phim hài lãng mạn trên Netflix không hề thiếu những tình huống hỗn loạn tuổi mới lớn, những...

Tại sao bạn luôn bị mọi người không thích ở nơi làm việc?

Thứ Tư, 20/05/2026
Tại sao bạn luôn bị mọi người không thích ở nơi làm việc? Có thể đó là "Quy luật quạ" ở nơi làm việc. Nếu bạn hiểu được quy luật này và chủ động...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới

  • HIỆU ỨNG MATILDA: KHI PHỤ NỮ VÔ HÌNH TRONG KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ

    Thứ Ba, 23/06/2026
    Tại sao hầu hết các nhà khoa học và nhà phát minh vĩ đại được biết đến đều là đàn ông? Liệu có phải phụ nữ kém thông minh hơn không? Hoàn toàn không! Câu...
  • Elon Musk: Câu chuyện cuộc đời

    Thứ Hai, 18/05/2026
    Elon Musk là người đồng sáng lập bảy công ty, bao gồm nhà sản xuất ô tô điện Tesla, nhà sản xuất tên lửa SpaceX và công ty khởi nghiệp về trí tuệ nhân tạo...
  • Hội chứng buồng trứng đa nang (PCOS) được đặt tên mới

    Thứ Bảy, 16/05/2026
    Một tên gọi mới cho buồng trứng đa nang (PCOS - Polycystic ovary syndrome) có thể giúp xóa bỏ những quan niệm sai lầm.
  • Phim: Belladonna của nỗi buồn

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Belladonna của nỗi buồn (Belladonna of Sadness) là thể loại phim hoạt hình dành cho người lớn của Nhật Bản ra mắt năm 1973, thuộc thể loại tâm lý - kỳ ảo. Nội...
  • Nói lời XIN LỖI

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Lời xin lỗi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa lớn và hãy học cách nói lời xin lỗi để cuộc sống luôn nhẹ nhàng, vui vẻ.