Nguyên văn lá thư gửi người đàn ông 'hèn' trong 365 Ngày hạnh phúc
Thứ Sáu, 30/01/2015"Em đã làm gì sai để rồi anh bỏ lại mẹ con em đến bên người con gái khác không chút mảy may, mình bên nhau 4 năm phải không anh?".
Chương trình 365 Ngày hạnh phúc tối qua 29/1 lại một lần nữa khiến dư luận xôn xao bởi câu chuyện chối bỏ trách nhiệm làm cha và thái độ dửng dưng với mối tình 4 năm của một chàng trai. Bức thư của cô bạn Hành Tây gửi đến người yêu tên Trình (có biệt danh Thịt Bò) với những dòng chữ đầy yêu thương, ngọt ngào. Cô bạn Hành Tây đã yêu hết mình, quan tâm lo lắng bất chấp người bạn trai đã rời xa... Nhưng đáp lại tình cảm ấy là sự phũ phàng của Trình.
Sau khi MC Mạnh Thắng chia sẻ và trao đổi trách nhiệm của người cha với đứa con, Trình sẵn sàng từ chối và "không quan tâm tới ai nói gì". Sự vô trách nhiệm của Trình đã khiến MC Mạnh Thắng bức xúc nói: "Bạn rất hèn", trong khi đó, cộng đồng mạng cũng đang thể hiện thái độ bất bình trước cách hành xử của chàng trai này.
Được sự đồng ý của chương trình 365 Ngày hạnh phúc, chúng tôi xin đăng lại nguyên văn bức thư mà cô bạn Hành Tây gửi đến người yêu.
"Thịt Bò à !...
Ở nơi ấy giờ này anh đang làm gì đó? Anh sống có tốt không? Anh có nhớ đến mẹ con em không? Nơi này mẹ con em từng ngày hằng nhớ anh, tự hỏi giờ này anh đang làm gì, anh sống ra sao, bên ai đó anh có thật sự hạnh phúc, thật sự thấy ấm áp khi mùa đông này không có em ở bên không? Từ ngày anh đi không ngày nào em thôi nghĩ, thôi hỏi mãi chỉ một câu "em đã làm gì sai"?

Ảnh minh họa
Em đã làm gì sai để rồi anh bỏ lại mẹ con em đến bên người con gái khác không chút mảy may. Mình bên nhau 4 năm phải không anh? Khoảng thời gian này là sự hời hợt, là nhất thời, là suy nghĩ chưa chín chắn, chưa thực tế với anh đúng không? Còn em nó là tất cả tình cảm chân thành, thứ tình cảm em có thể gạt đi mọi thứ (khó khăn, phản đối, khoảng cách) để đến bên anh. Tình cảm đó là chân thành bằng tất cả những gì em có trao anh nhưng hình như nó vẫn chưa đủ để níu đôi chân anh lại bên em, không đủ để anh có thể bỏ đi tất cả để ở lại, chấp nhận mẹ con em.
Anh nói, anh yêu em là chân thành, là sâu đậm, em đều tin... phút cuối anh xa em, anh nói anh có người khác, anh yêu họ rồi em cũng vẫn tin… Anh bắt em tin anh đến lúc nào nữa em cũng vẫn tin… Nhưng có một điều em không dám tin, không thể tin đó là anh đã mãi xa mẹ con em.
Em muốn hét thật to, muốn nắm vội tay ai đó, muốn dựa nhờ vào vai ai đó để ngủ thiếp đi và quên nó nhưng sao nghĩ dễ mà làm lại khó đến vậy? Em không thể, không cho phép mình làm như vậy anh ạ! Ở lại đây, đợi anh ngày đầu, anh nói anh về vài bữa rồi anh ra, đợi thêm nữa anh nói khoảng thời gian nữa anh mới ra, và rồi thêm lần nữa là anh không ra và mãi là như vậy. Là sao hả anh? Là hoàn cảnh bắt mình xa nhau hay là do em đã làm điều gì sai?
Mình đã từng hẹn thề dù có thế nào đi nữa mình cũng vẫn mãi ở bên nhau mà anh, sao giờ đây anh bỏ lại giấc mơ, lời ước riêng mình em. Anh nói không bao giờ anh hết yêu em, không bao giờ anh bỏ em, khi nào em còn yêu anh thì không bao giờ anh để em xa anh, mà tại sao giờ anh lại bỏ mẹ con em? Em còn yêu anh, còn muốn bên anh, yêu anh nhiều hơn thế nữa mà.
Em đã từng ước bên anh trong ngày hạnh phúc, ngày em khoác chiếc váy trắng tinh khôi anh nắm tay em đi hết quãng đường còn lại, ngày anh tự lái xe cả quãng đường hạnh phúc đến đón em, ngồi bên cạnh nhau và mình đi hết quãng đời còn lại dù có gian nan, rồi cùng nhau sinh ra những đứa con thông minh như cha, xinh như mẹ nó. Vậy mà sao giờ đây giấc mơ chỉ còn lại mẹ con em... ai sẽ là người thay em bên anh, dặn anh mặc ấm mùa đông, quàng khăn đỡ ho, là ai nhắc anh dù đi nhậu nhưng vẫn phải ăn thật no, là ai sẽ thay em đợi anh về ăn cơm cùng?
Em không đủ mạnh, không đủ dũng cảm để đẩy con đi anh à. Con được hơn tháng rồi, từ ngày em quyết định giữ lại con dù anh đã bỏ em, dù anh đã bắt em vứt đi giọt máu của mình thì cũng là từng ngày em quặn đau. Những lúc ngày trở lạnh, những ngày em nghén không ăn được, không có ai ở bên nước mắt em lại rơi, nhưng rồi em gạt nhanh nước mắt, vì không muốn ai biết em buồn. Vì đó là lựa chọn của riêng em, em sẽ không oán trách ai cả, kể cả anh nói với người con gái ấy đêm đó anh say chứ anh không yêu em thật.
Anh từng thấy em là người con gái mạnh mẽ, tự lập đúng không? Nhưng anh ạ, đêm vắng là lúc em yếu đuối hơn bao giờ hết, em gào lên, trái tim em như có từng nhát dao cứa vào. Anh có biết em thương con và nhớ anh lắm không? Mọi chuyện mới chỉ 1 tháng thôi nhưng có lẽ anh đã quên mẹ con em thật rồi. Em không thể nhận là em gái anh được đâu, là vợ anh cơ. Em không chúc anh được hạnh phúc như những người đã từng đi qua đời anh chúc anh đâu, em chỉ dặn anh là hãy thật vui bên bạn bè, người con gái khác, còn phải thật hạnh phúc bên mẹ con em, phải mãi bên mẹ con em dù có ra sao.
Em ích kỉ lắm chỉ muốn giữ anh bên mình dù có khó khăn dù gia đình có là bi kịch. Em cố chấp bướng vậy đó, không có em bên cạnh nhưng phải cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi hợp lí cho béo nhé, để còn lấy sức cõng em đi hết con đường tình yêu.
Dù chuyện có thế nào, gặp bất trắc cũng phải thật bình tĩnh anh nhé, nhớ là luôn có em dõi theo và bên cạnh anh. Hãy làm những gì mình thích nhưng phải suy nghĩ kĩ anh nhé, đừng mắc sai lầm lần nữa nhé, em sẽ sang cô chú thay anh chào, sẽ nghe theo anh thỉnh thoảng sang cô chú chơi. Nhưng giờ em cũng phải đi xa rồi, em sẽ đưa con tới nơi yên bình không còn ồn ào hay nước mắt xô bồ nghiệt ngã của cuộc sống. Em sang chào cô chú, rồi thay anh mua quà biếu bà nhé. Anh nhớ động viên, an ủi bác, em không thể làm trọn điều anh muốn như trước anh nói sau này về nhà anh thay anh chăm cho bác rồi. Người đó có lẽ anh đã chọn thay em.
Sau bức thư này, ngày mai thôi hoặc mãi mãi mình không gặp nhau nữa. Nhưng có thế nào đi nữa hãy nhớ em Hành Tây vẫn mãi yêu và đợi anh Thịt Bò à… (Hành Tây là thứ mọi người thích ăn nhưng lại khó gần vì nó làm cho ai đó khóc vô cớ, làm cho ai đó khóe mắt cay cay mà không mắng hay đánh nhưng sao Hành Tây cái tên anh đặt cho em nó lại yếu đuối đến vậy). Còn đâu ngày "va lung tung" em gửi anh hộp sô cô la như anh đã từng nhận từ BẮC gửi vào TRUNG nữa. 4 năm bên nhau em chưa bao giờ được ăn sô cô la từ anh.
Anh ạ, em cứ nghĩ mình yêu chân thành, mình luôn nghĩ về nhau thì ngày nào cũng là ngày yêu. Nhưng em lại nghĩ sai rồi phải không anh? Em muốn ăn kẹo từ anh lắm, nhưng giờ sô cô la anh đã cho ai ăn rồi? Còn đâu ngày tết bước sang giao thừa anh chúc em, dặn em mãi bên anh và gia đình nữa...
Hãy nói đó chỉ là mơ, là mơ thôi.
Mãi đợi anh, mối tình đầu của em."
Theo Baodatviet.vn






