Trang chủ / Đời sống /

Ẩm thực tình yêu

Thứ Sáu, 09/03/2007

Ước gì bước qua một tuổi thì anh sẽ bớt đi một tuổi, còn em lại được thêm một tuổi, rồi một ngày em sẽ đuổi kịp và nắm lấy tay anh. Chúng mình sẽ cùng nhau đi trên con đường rực rỡ đầy nắng ấm của tình yêu mà không phải sợ người ta dị nghị vì khoảng cách quá xa về tuổi tác.

Tôi đã từng ước thầm như thế đấy, ai cũng bảo: “Con bé này thật ngốc, chẳng biết hưởng thụ nét hồn nhiên, 18 tuổi đầu mà tư duy thì giống một bà lão 80 ấy”.

Thuở ấy, nhà tôi rất nghèo nên chẳng lần sinh nhật nào tôi được tặng quà, trừ hai chiếc kẹo lạc bớt lại trong thúng hàng rong mẹ cắp đi dọc phố đến vẹo cả sườn. Mỗi lần như thế tôi thường trốn vào một nơi thật kín để không ai nhìn thấy, rồi một mình nhâm nhi và tận hưởng vị ngọt đến khé cổ của nó.

Cả nhà chịu cảnh bữa đói bữa no để cho tôi được cắp sách tới trường giống như bao đứa trẻ khác, bố tôi bảo: “Dù có phải uống nước lã cầm hơi thì tôi cũng quyết cho con đi học”.

Đột nhiên, sinh nhật thứ 10 của tôi thật lạ. Bố mẹ mua hẳn một con gà về làm thịt để luộc và lòng mề cho vào xào nấu thơm lừng cả xóm. Thứ mùi vị đặc biệt hấp dẫn đó tôi chỉ được “hít hà” mỗi lần đi bán hàng cùng mẹ qua mấy quán ăn đêm.

Tôi nghe bố bảo: “Nhà mình bữa nay có khách quý”. Lát sau đã thấy một người đàn ông chững chạc đứng giữa cửa, trên tay xách chiếc hộp rất to. Bố tôi giới thiệu: “Chú Vĩ mới ở Nga về, là bạn nối khố của bố đấy”. Người ấy lại gần xoa đầu tôi cười: “Chúc mừng sinh nhật con gái, mới hôm nào còn ẵm ngửa...”.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chiếc bánh gatô và mấy bông hoa bằng kem xinh xắn. Chú đốt mười cây nến nhỏ xíu cắm lấp lánh vòng quanh chiếc bánh rồi bảo: “Bên Tây người ta thầm ước một điều gì đó trước khi thổi tắt những cây nến. Con cũng ước một điều gì đó đi rồi hãy thổi”.

Tôi hồn nhiên trả lời: “Cháu ước gì sinh nhật lần nào cũng có bánh kem to như thế này!”. Chú nhéo nhẹ tai tôi mà bảo: “Tưởng gì chứ điều đó thì quá dễ, chú xin được hân hạnh đảm nhiệm việc đó”.

Bữa ấy, tôi được ưu tiên cho nguyên một chiếc đùi gà và miếng bánh thật to, cũng là hợp lý vì tôi là cái cớ để bố mẹ “ăn hoang” một bữa. Từ lúc đó, tôi chờ để được lớn lên trong cảm giác ngọt ngào của chiếc bánh kem và mơ về một chân trời rộng mở.

Một cảm giác ngọt ngào cứ len lỏi, xâm lấn trong tim tôi không một phút rời xa. Người đó đã chìa tay cứu giúp gia đình tôi khỏi cơn túng quẫn và bắt đầu một cuộc sống có “bát ăn bát để”.

Chú bị thất bại trong hôn nhân nên quyết định về nước làm ăn, nghe chú bảo với bố: “Anh thật hạnh phúc, cuộc sống vật chất tuy vất vả nhưng lại có được vợ hiền con ngoan, tôi thấy ghen thầm với anh. Thật ra kiếm tiền đã khó nhưng gìn giữ hạnh phúc còn khó hơn gấp ngàn lần. Tôi kiếm được nhiều tiền nhưng không giữ nổi vợ”.

Bố tôi an ủi: “Cậu vội gì chứ, giờ bắt đầu lại vẫn chưa muộn. Cậu là ông chủ lớn thì vơ tay trái cũng được gái đẹp”. Chú ấy cười khùng khục trong họng: “Anh đừng đùa thế kẻo người khác lại nghĩ sai... Hay là anh chị cho tôi nhận đỡ đầu con Chíp...”.

Thoáng thấy bố tôi tần ngần: “Vợ chồng tôi chỉ có mỗi mình nó... Vả lại, cậu chưa vợ mà có một con nhóc lẽo đẽo theo sau gọi bố thì còn gái nào dám ngó nữa”.

Bởi tôi không được chăm sóc bằng những món giàu dinh dưỡng nên đã mười tuổi đầu mà lách chách như cái “kẹo mút dở”, chẳng trách ai cũng gọi tôi là Chíp.

Chú mở công ty rồi cho bố tôi theo để học cách làm giàu và truyền chút ít kinh nghiệm quản lí. Một hôm, bố bê về một chiếc ti vi đen trắng, nói là của “ông chủ” cho để “khai sáng” những vùng thông tin còn mờ mịt trong đầu chúng tôi.

Quả thật, từ trước tới giờ tôi chỉ được nghe hát hay những tin khó hiểu nào đó nhờ vào chiếc radio của nhà hàng xóm. Giờ thấy được cả hình của họ tôi ngạc nhiên hỏi: “Bố ơi, tại sao người ta lại chui được vào trong đó để hát hò, nói chuyện hay đóng kịch?”. Bố ngây người trước câu hỏi ngốc hết chỗ chê: “Chịu khó mà học cho giỏi rồi tự tìm hiểu lấy”.

Mấy bữa sau, bố lại dắt về chiếc xe đạp phượng hoàng mới “kính coong” để cho mẹ “chạy chợ”. Nhờ chú giúp đỡ mà mẹ tôi đã có một sạp hàng vải lớn bán trong chợ Đồng Xuân.

Riêng tôi luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt của người ấy. Chú đi đâu cũng xin phép bố mẹ mang tôi theo cùng, cho đi mua sắm, đi công viên vui chơi hay đến nhà hát xem kịch... Đặc biệt là sinh nhật nào tôi cũng có một chiếc bánh kem thật lớn.

Bỗng chốc, tôi đã 18 tuổi và trở thành thiếu nữ rất bắt mắt. Hình ảnh người đàn ông đức độ, tài ba ấy cũng đã hằn sâu trong tiềm thức non nớt của tôi như một hình tượng bất biến.

Khi phát hiện ra “con gái rượu” đã có tình cảm vượt giới hạn với “bạn” của mình, bố tôi cấm không cho gặp gỡ người ấy. Bố lên lớp cho một trận: “Chú ấy là một người đàn ông từng trải, còn con chỉ là một đứa trẻ miệng còn thơm mùi sữa. Con làm được gì cho chú ấy hay chỉ ngáng chân người ta thôi. Con đừng ảo tưởng, mình là vịt bầu lại cứ ngỡ là thiên nga...”.

Càng bị ngăn cản tôi càng thấy tâm trí mình như điên dại và rất sợ hình tượng đẹp của mình tan biến mất. Ai bảo người ấy đã cho tôi quá nhiều hy vọng, chú không phải ngọn đèn tối dầu còn tôi cũng không phải trái cây không ngon nên không có lí do gì để cấm đoán, nhưng tôi vẫn thiếu một chút dũng cảm.

Đang đêm, tôi quyết định trốn nhà đi tìm người ấy để nói rõ lòng mình. Chuông cửa đã kêu gióng giả nhưng một lúc khá lâu người ấy mới ra mở cửa trong bộ đồ ngủ quấn vội.

Tôi ôm chầm lấy chú mà rằng: “Cháu đã lớn rồi... chú có thể xem cháu như một người phụ nữ được không?”. Chú chưa kịp trả lời câu hỏi của tôi thì văng vẳng một giọng phụ nữ chát xít dội xuống: “Khách nào vô duyên, đang đêm quấy phá vợ chồng người ta mà không thấy xấu hổ”.

Tôi giật mình hỏi: “Sao lại là vợ...?”. Chú điềm tĩnh nói: “Cô chú sắp làm đám cưới, bố chưa nói chuyện với cháu à?”. Tôi tức tưởi: “Thì ra, chú đêm đêm đàn hát tưng bừng với cô ta trong ngôi nhà này còn cháu lại đêm đêm cô quạnh trong nỗi nhớ đến quay quắt. Hóa ra tình yêu của chú cũng xô bồ, hỗn tạp chẳng khác gì cái chợ”.

Chú gỡ tay tôi ra và nhắc nhở: “Sao cháu không tìm đến chỗ vắng vẻ mà chơi, lại cứ nhất quyết phải chen vào cái chợ ấy?”. Giờ thì tôi đã hiểu, thứ mà tôi thầm yêu đến cháy lòng không phải người đàn ông bằng xương bằng thịt đứng trước mặt kia mà chỉ đơn thuần là vị ngọt ngào trên môi của chiếc bánh kem sinh nhật. Thật may là tôi chưa bị say đến quên mất mình trong bữa tiệc tình ái ấy.

Yên Chi


Tin khác

10 bước chăm sóc da của người Hàn Quốc

Thứ Sáu, 19/06/2026
Skincare Hàn Quốc từ lâu đã nổi tiếng với triết lý chăm sóc da kỹ lưỡng, ưu tiên cấp ẩm và nuôi dưỡng làn da từ sâu bên trong. Thay vì tập trung che khuyết...

Will and Well: Thương hiệu quần áo thích ứng cho người khuyết tật và có nhu cầu đặc biệt

Thứ Ba, 16/06/2026
Đối với những người mắc chứng loạn dưỡng cơ, đột quỵ, tự kỷ và các bệnh lý khác, việc mặc quần áo có thể là một thử thách với các nút, khóa kéo...

Câu chuyện tuổi thơ: Tôi đã bị mắc kẹt trên con thuyền đó gần một thập kỷ?

Thứ Hai, 01/06/2026
Tôi mới 6 tuổi khi cha tôi quyết định chúng tôi sẽ đi thuyền vòng quanh thế giới. "Câu chuyện mà bố mẹ tôi kể nghe có vẻ đúng sự thật - chúng tôi dường...

Chính sách ngăn chặn thế thệ tiếp theo hút thuốc lá

Thứ Ba, 26/05/2026
“Đại dịch thuốc lá là một trong những mối đe dọa lớn nhất đối với sức khỏe cộng đồng mà thế giới từng phải đối mặt… Tất cả các hình thức sử...

Mẹo phối đồ được giới trẻ Gen Z ưa chuộng, lấy cảm hứng từ các nhân vật trong XO và KITTY

Thứ Sáu, 22/05/2026
XO, Kitty-Season 3 đã chính thức ra mắt! Được viết bởi Jenny Han, loạt phim hài lãng mạn trên Netflix không hề thiếu những tình huống hỗn loạn tuổi mới lớn, những...

Tại sao bạn luôn bị mọi người không thích ở nơi làm việc?

Thứ Tư, 20/05/2026
Tại sao bạn luôn bị mọi người không thích ở nơi làm việc? Có thể đó là "Quy luật quạ" ở nơi làm việc. Nếu bạn hiểu được quy luật này và chủ động...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới

  • HIỆU ỨNG MATILDA: KHI PHỤ NỮ VÔ HÌNH TRONG KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ

    Thứ Ba, 23/06/2026
    Tại sao hầu hết các nhà khoa học và nhà phát minh vĩ đại được biết đến đều là đàn ông? Liệu có phải phụ nữ kém thông minh hơn không? Hoàn toàn không! Câu...
  • Elon Musk: Câu chuyện cuộc đời

    Thứ Hai, 18/05/2026
    Elon Musk là người đồng sáng lập bảy công ty, bao gồm nhà sản xuất ô tô điện Tesla, nhà sản xuất tên lửa SpaceX và công ty khởi nghiệp về trí tuệ nhân tạo...
  • Hội chứng buồng trứng đa nang (PCOS) được đặt tên mới

    Thứ Bảy, 16/05/2026
    Một tên gọi mới cho buồng trứng đa nang (PCOS - Polycystic ovary syndrome) có thể giúp xóa bỏ những quan niệm sai lầm.
  • Phim: Belladonna của nỗi buồn

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Belladonna của nỗi buồn (Belladonna of Sadness) là thể loại phim hoạt hình dành cho người lớn của Nhật Bản ra mắt năm 1973, thuộc thể loại tâm lý - kỳ ảo. Nội...
  • Nói lời XIN LỖI

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Lời xin lỗi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa lớn và hãy học cách nói lời xin lỗi để cuộc sống luôn nhẹ nhàng, vui vẻ.