Trang chủ / Sức khỏe tinh thần - Tâm lý /

Người ta thường dối lòng khi chẳng dám tin vào sự thật

Thứ Ba, 26/03/2019

Là "thương", tuyệt đối không phải tình yêu. Tình yêu có lẽ phải mang một hình hài khác, nó phải dữ dội, đam mê, phải nhớ nhung và quay quắt. Còn "thương", tôi chỉ thấy xót xa trong lòng.

Chúng tôi ngồi lặng yên trên mỏm đá, mỗi người đuổi theo mỗi dòng suy nghĩ khác nhau. Chẳng biết chúng có giao nhau ở một điểm nào không, nhưng nhìn vào mắt anh, tôi thấy trái tim mình như tan ra. Từng chút, từng chút một. Anh kể tôi nghe về một người con gái, mà trong hình dung của tôi, đó như thể một nàng tiên. Một người vốn dĩ chẳng thuộc về thế giới này. Một người đã kéo anh bay đến một thế giới lãng mạn mộng mơ nào đó, rồi đang tâm vứt bỏ anh ở lại, đi tìm những chân trời mới. Người con gái dịu dàng như thành phố Đà Lạt, người con gái có đôi mắt đa tình mà sâu thẳm.

Đà Lạt là vùng đất tôi chưa từng đặt chân tới, nhưng trong tưởng tượng của tôi, nó đẹp tựa một bức tranh, mà là một bức tranh trong tưởng tượng, một khung cảnh không hề có thật trên đời, một thành phố chỉ có gió và hoa. Tôi tự hỏi, rốt cuộc mối tình đầu là gì, tại sao lại có thể khiến người ta khắc sâu trong lòng như vậy? Tại sao lại có thể khiến người ta day dứt mãi không thôi? Cho đến tận bây giờ, câu hỏi của tôi vẫn chẳng có lời giải đáp. Chỉ có tôi vẫn cứ hoang mang tìm kiếm câu trả lời.
 
blog radio, Người ta chỉ thường dối lòng khi chẳng dám tin vào sự thật
 

Lần đầu tiên, tôi biết cảm giác thương một người là như thế nào. Là "thương", tuyệt đối không phải tình yêu. Tình yêu có lẽ phải mang một hình hài khác, nó phải dữ dội, đam mê, phải nhớ nhung và quay quắt. Còn "thương", tôi chỉ thấy xót xa trong lòng. Từng câu nói khiến tôi đau từng giây, từng phút. Nó cứ chậm rãi từng phút một, ngày qua ngày như thế. Như thể từng mạch máu bị buộc bằng những sợi dây, cứ thắt lại dần dần, mỗi ngày một chặt hơn. Người khác nghĩ, đó là một sự hành hạ tàn độc nhất, nhưng tôi lại tự an ủi rằng, đó là một sự làm quen. Rằng khi đã quá quen thuộc với nỗi đau, người ta sẽ thản nhiên đối diện với nó mà không hề gục ngã, và cũng chẳng bao giờ có cái gọi là "giới hạn của nỗi đau".

Những con người của mùa thu, mơ màng và lãng đãng như mùa thu vậy. Cái gì cũng lưng chừng chẳng tới. Tôi vừa yêu, mà cũng vừa căm ghét. Yêu cái lãng mạn như thơ, nhưng ghét cái mập mờ chẳng rõ ràng đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, chính bản thân mình cũng lãng đãng, chẳng rõ ràng như vậy.

Nhiều lúc, tôi buộc phải tự lừa dối chính mình, tự huyễn hoặc bản thân về một điều trái ngược hoàn toàn với thực tại. Như là mùa thu này, tôi không còn đi qua những con đường đầy hoa sữa. Tôi không còn đi tìm kiếm hương hoa sữa, không còn trông đợi một nhành hoa sữa trao tay. Và tôi tin, mùa thu năm nay, hoa sữa ngủ quên không nở. Mùa thu năm nay, hoa sữa đã hẫng một nhịp rồi. Như là tôi quên hết những chuyện không vui, tôi lừa mình rằng nó chưa bao giờ tồn tại, chưa từng xảy ra. Và qua ngày tháng, chính bản thân tôi đã tin là thật. Rằng chuyện đã qua là vô cùng đẹp đẽ, chỉ đơn giản là nó "đã qua" mà thôi.
 
blog radio, Người ta chỉ thường dối lòng khi chẳng dám tin vào sự thật

Có khi lòng ngột ngạt, tôi đem câu chuyện của mình kể với một con mèo - lại còn là một con mèo lạ. Chỉ vì nó đang nằm lim dim rảnh rỗi. Tôi còn chưa kể hết câu chuyện của mình, nó đã gừ gừ vẩy đuôi đi mất. Tôi thở dài. Đến một con mèo rảnh rang nhàn hạ như vậy, còn ko muốn lắng nghe, huống chi những con người bận rộn ngoài kia? Thế là tôi chọn cách viết. Không phải viết nhật ký, mà là viết thư. Đôi khi có tên người nhận, nhiều lúc chỉ là gửi chính mình. Tôi thích nhận thư, nhưng lâu lắm rồi chẳng bao giờ nhận được, nên thỉnh thoảng lôi những dòng thư đã cũ ra đọc lại, hồi tưởng về một ngày đã xa xôi. Hóa ra, có những điều đã cất giấu kỹ đến nỗi, chính bản thân cũng đã quên mất sự tồn tại của nó. Nhưng một ngày kia, nghe một người kể lại câu chuyện của họ, như thể cái ngăn kéo đầy ắp kia bị bật khóa, và mọi thứ ùa ra, tràn ra lênh láng, đến ngập cả lòng.

Thỉnh thoảng tôi muốn nói dối. Không phải là lừa gạt, chỉ là tránh để sự thật làm tổn thương người khác, hoặc đơn giản chỉ là không muốn người ta biết về một chuyện riêng tư. Nhưng rèn luyện mãi mà không làm được. Nhớ ngày xưa, một người nói với tôi, "em đừng nói dối cô làm gì, vì ánh mắt em nói lên hết sự thật rồi". Hóa ra là vậy, hóa ra trước khi học nói dối bằng miệng, phải học cách nói dối bằng ánh mắt. Nhưng học mãi mà vẫn chẳng thành công, lần nào cũng bị phát hiện. Và rồi chợt nhận ra, tôi chỉ có thể nói dối một điều mà chính bản thân mình cũng tin đó là sự thật.

Những đêm không ngủ, tôi lắng nghe tiếng nước chảy nhỏ giọt trên mái tôn, chẳng theo một nhịp điệu nào cả. Giống như trái tim mình vậy. Lần đầu tiên, thấy mình bất lực như thế, thấy mình mất kiểm soát với chính bản thân, thấy mình sống theo kiểu "bản năng" như thế. Như là một điều gì đó bị đánh thức, cố dập nó đi mà không được. Rồi lại tự hỏi, những điều đẹp đẽ có thể kéo dài bao lâu? Tôi vẫn hằng mong mọi thứ trên đời này là mãi mãi. Dù biết chẳng có gì là bất biến. Tất cả liệu có như là một giấc mơ, một giấc mơ có thật? Khi mà mọi thứ hiện hữu xung quanh đều mang màu sắc của quá khứ, thì tôi lại ích kỷ chỉ quan tâm hiện tại. Đó có phải là một sự "phản bội", khi mà tôi đã quay lưng với nó - cái thứ mà tôi luôn trân trọng, ôm ấp, giữ gìn?
 
 Mai Phương Trần/blogradio

Tin khác

Yêu xa: Giữ gìn hay buông tay?

Thứ Sáu, 03/07/2026
Yêu xa luôn mang theo một thứ cảm giác rất lạ: vừa đẹp, vừa đau. Đó là khi tình cảm vẫn còn đó, nhưng những cái nắm tay, những lần gặp gỡ, hay chỉ đơn...

Hustle culture: Bệ phóng thành công hay con đường dẫn đến kiệt quệ?

Thứ Tư, 01/07/2026
Những nội dung lan truyền trên mạng xã hội thường khuyến khích mọi người không ngừng học tập và làm việc để đạt được thành công. Tuy nhiên, đằng sau những...

Love Bombing: Khi sự quan tâm trở thành vũ khí thao túng

Thứ Năm, 18/06/2026
Những lời yêu thương dồn dập, sự quan tâm liên tục hay những lời hứa hẹn về tương lai ngay từ khi mới quen có thể khiến chúng ta cảm thấy mình thật đặc...

Lạm dụng cảm xúc

Thứ Năm, 11/06/2026
Lạm dụng cảm xúc (lạm dụng tinh thần) là một kiểu hành vi trong đó người gây ra lạm dụng xúc phạm, làm nhục và nói chung là gieo rắc nỗi sợ hãi vào cá nhân...

Ảnh hưởng của áp lực từ bạn bè đến mọi lứa tuổi như thế nào?

Thứ Ba, 09/06/2026
Áp lực từ bạn bè ảnh hưởng đến mọi người ở mọi lứa tuổi, thường đẩy họ đến những hành vi không thoải mái hoặc rủi ro. Nhận biết sớm những áp...

Quản lý căng thẳng và thanh thiếu niên

Thứ Tư, 03/06/2026
Giống như người lớn, thanh thiếu niên cũng có thể trải qua căng thẳng mỗi ngày và việc học các kỹ năng quản lý căng thẳng sẽ mang lại nhiều lợi ích. 

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới

  • Hành vi tình dục cưỡng bức

    Thứ Hai, 29/06/2026
    Hành vi tình dục cưỡng bức đôi khi được gọi là chứng cuồng dâm hoặc nghiện tình dục. Đó là sự tập trung mãnh liệt vào những tưởng tượng, ham muốn hoặc...
  • 8 dấu hiệu của sự trưởng thành về mặt cảm xúc

    Thứ Năm, 28/05/2026
    Sự trưởng thành về mặt cảm xúc là khả năng của một người trong việc quản lý cảm xúc và những áp lực trong cuộc sống một cách lành mạnh và hiệu quả. Điều...
  • Nói lời XIN LỖI

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Lời xin lỗi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa lớn và hãy học cách nói lời xin lỗi để cuộc sống luôn nhẹ nhàng, vui vẻ.
  • Sống khép kín hay hướng nội? Niềm vui khi bỏ lỡ (JOMO) có thể mang cả hai mặt

    Thứ Năm, 07/05/2026
    Bạn đã từng nghe về FOMO (nỗi sợ bỏ lỡ), nhưng bạn có quen thuộc với người họ hàng xa của nó là JOMO (niềm vui khi bỏ lỡ)? Dưới đây là lý do tại sao việc...
  • Tại sao tôi hay cãi nhau với bố mẹ?

    Thứ Hai, 04/05/2026
    Bạn đang thắc mắc những điều này có điểm chung gì? Quần áo bạn mặc. Thức ăn bạn ăn. Màu sơn tường phòng ngủ của bạn. Nơi bạn đến và cách bạn đến...