Trang chủ / Sức khỏe tinh thần - Tâm lý /

Gởi tuổi 20 chưa qua đã sợ hết

Thứ Tư, 21/02/2018

Viết gửi 20 đang còn đó. Gởi thanh xuân ắp đầy ước mơ, hoài vọng, vấp ngã và cả trưởng thành.

Gói một phần tuổi 20 đem cất. Vì, 20 chưa qua đã sợ hết!

Người ta bảo: tuổi trẻ là những chuyến đi. Mình thừa nhận điều đó.
Đã ngang qua ít nhất 4 nơi. Sống một cuộc đời an yên, bình lặng ở mỗi nơi nhiều hơn 2 tháng.
Khi đôi chân còn vững, còn chắc thì còn thèm được đi, thèm tự do mà bay nhảy, bay lìa khỏi tổ… Để đến khi mệt mỏi rã rời chỉ còn biết quay đầu về tổ cũ – quê mẹ. Và thực sự ở đấy, vẫn ở yên ngay đấy chờ đón mình về, ngụp đầu vào lòng Người mà nức nở – Hệt như đứa trẻ nít miệng còn vấn víu mùi sữa…

Mình đã luôn nghĩ về ngôi trường, hay là ngành học trước khi chọn sẽ đến thành phố nào, ở lại đó 4 năm, 5 năm như một ràng buộc sắp đặt sẵn. Cơ hồ qua nhanh khoảng thời gian đó thì cầu mong được chóng về lại bên chỗ có ba, có má, có mọi thứ với mình thân thuộc nhất! Thế mà cũng hay. Trùng hợp.
Tuổi trẻ mình gắn liền với những chuyến đi ra. Hầu như mọi lựa chọn đều phải đi ra…

 

 

Mình đã đến Huế, hai mùa hè mưa đổ, gió và lá cây ào ạt trút. Buổi tối chị mình đạp xe đem áo mưa lên tận chỗ đón mình. Mình hay quên mang theo vì chỉ để được dầm mưa qua phố những tàn cây đổ, nghe tiếng lá rụng ngay dưới vai mình, từng đợt nước xối vào mặt – mát rười rượi… (mấy cái sở thích, việc thích kể ra thì thật kì, dị – Với một người trẻ: Hít dầu, dầm mưa, cuồng trăng, cuồng Hàn, Trịnh…)
Nhưng thôi, mưa ở Huế vẫn rất buồn, buồn thật!

Rồi những đưa đẩy. Mình về Quy Nhơn (cũng lại là ra). Năm nhất Đại học coi như là êm đềm (trừ mấy mùa có bão). Mình là đứa biết nghe lời: “cô giáo cho khỏe, sướng cả nhàn thân…” Nhưng nghe lời được ngót một năm rồi tự quyết vừa học vừa thi lại… lúc đó nghĩ còn trẻ, cứ mạnh dạn chạy theo những hoài bão của riêng mình. Dù có phải đuổi theo chúng đến tận cùng trời, cụt biển – cũng bằng.

Người lớn luôn đúng!
Năm thứ nhất ở trường Đại học mới (do tự mình chọn lấy) với đủ thứ biến cố, nhiều bài học, thấm thía. Tự chọn ngành bỏ qua lời khuyên răn của người lớn, mình đến bám víu ở một thành phố xa lạ, không có lấy nỗi một người thân, bạn bè đứa quen lâu nhất chính là lần đi thi Đại học gặp được, vậy mà dám sống, dạn dĩ bước đến thế giới đó, học thích nghi.

 

 

Mùa bão đầu ở chỗ này này, từng nghĩ là khốn khổ nhất trong tất cả những thử thách ở thế gian mà ông trời trút xuống trên đầu mình. Một đêm mùa mưa rả rích. Gió mạnh và có cả chớp. Một mình mình cầm dù trốn ra khỏi căn trọ tồi tệ đó, đi không phương hướng, không biết gọi cho có thể ai tin tưởng ở chốn lạ này. Đi, đi rồi bất ngờ rẽ vào kí túc, gọi cho một nhỏ mới quen trên facebook vì biết học chung lớp (lúc đó còn chưa đi nhận lớp) – thảm hại.
Thế mà mọi chuyện cũng qua, bình thường như cơn bão năm nào quét qua không vương lại dấu vết. Ừ, cuộc sống đâu có tốt lành hơn khi người ta cứ đem những hờn thù, trách giận nhau cất mãi trong khoang ngực!
Rồi những lần bệnh ra trò. Tự nhiên thấy nhớ lời con bạn hồi ở Quy Nhơn: “Về quê đi Th, bệnh về nhà có mẹ lo, ăn cơm nhà, mừng cảnh là hết ò! “, ứa nước mắt. Ở đây thì có bao giờ được tự tiện ưng đi ưng về như rứa, đủ thứ ràng buộc. Chưa kể mấy cái quy chế quản lý Sinh viên ở một trường Y Dược…
Bằng lòng ở lại thành phố đương đầu chống chọi. Mình đã như thế mà ngày một lớn lên, vững chãi hơn…
Đã còn có nhiều chuyện hơn ở thành phố mà mình muốn kể. Nhưng sẽ viết trong một trang riêng là những biến đổi hay mới lạ trong quãng đời xinh đẹp ở tuổi 20 này, tại Đà Nẵng!…

Cuộc đời xem ra cũng dài, thanh xuân mình không đến nỗi là “đáng chán”, cũng có buồn, niềm vui thì mình không biết kể! Nếu cuộc sống ai đó bảo chỉ toàn có niềm vui, so với mình có phải thiệt thòi lắm không?! – Viết gởi 20 đang còn đó, gởi thanh xuân ắp đầy ước mơ, hoài vọng, vấp ngã và cả trưởng thành…

Hai mươi – trôi chậm thôi nhé!!!! để mình còn mãi là mình, PT 20!

Nguồn: Nhatkytoday.com


Tin khác

Yêu xa: Giữ gìn hay buông tay?

Thứ Sáu, 03/07/2026
Yêu xa luôn mang theo một thứ cảm giác rất lạ: vừa đẹp, vừa đau. Đó là khi tình cảm vẫn còn đó, nhưng những cái nắm tay, những lần gặp gỡ, hay chỉ đơn...

Hustle culture: Bệ phóng thành công hay con đường dẫn đến kiệt quệ?

Thứ Tư, 01/07/2026
Những nội dung lan truyền trên mạng xã hội thường khuyến khích mọi người không ngừng học tập và làm việc để đạt được thành công. Tuy nhiên, đằng sau những...

Love Bombing: Khi sự quan tâm trở thành vũ khí thao túng

Thứ Năm, 18/06/2026
Những lời yêu thương dồn dập, sự quan tâm liên tục hay những lời hứa hẹn về tương lai ngay từ khi mới quen có thể khiến chúng ta cảm thấy mình thật đặc...

Lạm dụng cảm xúc

Thứ Năm, 11/06/2026
Lạm dụng cảm xúc (lạm dụng tinh thần) là một kiểu hành vi trong đó người gây ra lạm dụng xúc phạm, làm nhục và nói chung là gieo rắc nỗi sợ hãi vào cá nhân...

Ảnh hưởng của áp lực từ bạn bè đến mọi lứa tuổi như thế nào?

Thứ Ba, 09/06/2026
Áp lực từ bạn bè ảnh hưởng đến mọi người ở mọi lứa tuổi, thường đẩy họ đến những hành vi không thoải mái hoặc rủi ro. Nhận biết sớm những áp...

Quản lý căng thẳng và thanh thiếu niên

Thứ Tư, 03/06/2026
Giống như người lớn, thanh thiếu niên cũng có thể trải qua căng thẳng mỗi ngày và việc học các kỹ năng quản lý căng thẳng sẽ mang lại nhiều lợi ích. 

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới

  • Hành vi tình dục cưỡng bức

    Thứ Hai, 29/06/2026
    Hành vi tình dục cưỡng bức đôi khi được gọi là chứng cuồng dâm hoặc nghiện tình dục. Đó là sự tập trung mãnh liệt vào những tưởng tượng, ham muốn hoặc...
  • 8 dấu hiệu của sự trưởng thành về mặt cảm xúc

    Thứ Năm, 28/05/2026
    Sự trưởng thành về mặt cảm xúc là khả năng của một người trong việc quản lý cảm xúc và những áp lực trong cuộc sống một cách lành mạnh và hiệu quả. Điều...
  • Nói lời XIN LỖI

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Lời xin lỗi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa lớn và hãy học cách nói lời xin lỗi để cuộc sống luôn nhẹ nhàng, vui vẻ.
  • Sống khép kín hay hướng nội? Niềm vui khi bỏ lỡ (JOMO) có thể mang cả hai mặt

    Thứ Năm, 07/05/2026
    Bạn đã từng nghe về FOMO (nỗi sợ bỏ lỡ), nhưng bạn có quen thuộc với người họ hàng xa của nó là JOMO (niềm vui khi bỏ lỡ)? Dưới đây là lý do tại sao việc...
  • Tại sao tôi hay cãi nhau với bố mẹ?

    Thứ Hai, 04/05/2026
    Bạn đang thắc mắc những điều này có điểm chung gì? Quần áo bạn mặc. Thức ăn bạn ăn. Màu sơn tường phòng ngủ của bạn. Nơi bạn đến và cách bạn đến...