Trang chủ / Sức khỏe tinh thần - Tâm lý /

Cứ sống là chính mình đi

Thứ Hai, 13/01/2020

Sự thành công hay vẻ đẹp của tôi mà mọi người đang nhìn thấy chỉ là vẻ hào nhoáng của một chiếc đồng hồ hoàng kim. Chiếc đồng hồ lộng lẫy và kiêu hãnh nhưng bên trong là sự vận hành không mệt mỏi của những bánh răng và dây cót, còn bên ngoài là những chiếc kim giờ, kim phút, kim giây đang chạy đua không ngừng nghỉ.

 

Tôi chỉ muốn làm một cô gái bình thường, không giỏi giang, không xinh đẹp, không giàu có, không đào hoa.

Tôi mong mình sẽ sống một cuộc đời bình dị, không vướng bận lo nghĩ, học vừa sức mình, làm công việc mình yêu thích, có một vài đứa bạn thân để tụ tập, có một gia đình nhỏ để yêu thương.

Tôi từng nghe rất nhiều câu:

“Bạn này giỏi nhỉ, lúc nào cũng đứng đầu lớp…”

“Cô bảo này, với học lực của em, không vào trường này thì phí lắm!”

“Chị là hình mẫu lý tưởng của em đấy. Em ngưỡng mộ chị..”

“Mày vừa xinh, vừa giỏi, nhiều người theo là phải rồi…”

“Con thi vào trường này… Con học thêm những ngoại ngữ này… Con cố gắng giành được suất học bổng... Bố mẹ tin con sẽ làm được!”

Có thể, với nhiều người, đây là những câu nói khen ngợi. Nhưng với tôi, những lời nói này ví như một chiếc thang máy, mỗi một câu đưa tôi lên một tầng độ cao, càng nhiều càng lên cao đến mất kiểm soát, càng lên cao càng khiến tôi hoảng hốt và khó thở.

Có thể, tôi may mắn hơn rất nhiều người, tôi nên hài lòng với những gì mình có nhưng, điều tôi mong ước không phải là đòi hỏi thêm, mà là bớt lại. Tôi ước giá như tất cả đều bớt đi một chút: học lực của tôi, khả năng của tôi và đặc biệt, là sự kỳ vọng của mọi người nơi tôi.

Sự thành công hay vẻ đẹp của tôi mà mọi người đang nhìn thấy chỉ là vẻ hào nhoáng của một chiếc đồng hồ hoàng kim. Chiếc đồng hồ lộng lẫy và kiêu hãnh nhưng bên trong là sự vận hành không mệt mỏi của những bánh răng và dây cót, còn bên ngoài là những chiếc kim giờ, kim phút, kim giây đang chạy đua không ngừng nghỉ. Tất cả chỉ vì chiếc đồng hồ ấy muốn chỉ đúng thời gian tiêu chuẩn, muốn đổ chuông đúng vào thời điểm mà mọi người kỳ vọng.

Tôi nhớ khi tôi thi đại học, điểm Văn của tôi không như kỳ vọng của tôi và cả cô giáo dạy Văn, mặc dù nó cũng không phải là thấp, và xét tổng điểm thì tôi vẫn đỗ nguyện vọng 1. Khi biết điểm, tôi đã buồn đến mức cảm thấy tuyệt vọng vì mình không thể làm gì, và tôi nhận ra nỗi buồn đó không phải do tôi giận bản thân đã làm không tốt, mà do tôi sợ phải báo điểm này cho cô giáo của tôi. Cô giáo dạy Văn của tôi rất hiền và yêu thương học sinh. Vì thế tôi càng sợ và xấu hổ, tôi sợ sẽ nghe cảm thấy nỗi thất vọng của cô, tôi xấu hổ vì mình đã được cô tin tưởng đến thế mà cuối cùng lại gửi lại cô một kết quả như vậy.

Tôi còn nhớ mẹ tôi đã từng nói ước mơ làm họa sỹ của tôi là viển vông, không thực tế. Mẹ bảo tôi không được đăng ký vào trường Kiến trúc, đó chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời mà thôi, sau này tôi sẽ hối hận. Và thế là tôi im lặng, tôi không xin xỏ gì nữa, tôi buông xuôi, nghe lời để mẹ và bố đăng ký cho tôi những nguyện vọng vào các trường đại học mà họ mong muốn.

Có người cũng từng khuyên tôi đừng quá lo lắng vì suy nghĩ của người khác nhưng điều ấy dễ để nói ra, còn để thực hiện được lại chẳng đơn giản đến thế. Bởi vì những người đặt kỳ vọng nơi tôi là những người yêu thương và quan tâm tôi nhất, đó là ông bà tôi, bố mẹ tôi, thầy cô giáo tôi, bạn bè tôi… Do đó, tôi càng cảm thấy mình cần cố gắng để không phụ lòng họ, không làm họ buồn hay thất vọng vì tôi. Tôi luôn nghĩ như vậy và cứ tiếp tục gắng sức học, tiếp tục hoàn thiện mình để đi du học và sau này có một công việc lương cao ngất ngưởng. Sau mỗi thất bại, tôi lại cố gắng gấp ba, gấp bốn lần để đạt được điều đã đặt ra và luôn tự nhủ “phải hơn nữa, phải cố hơn nữa!”…

Cứ sống là chính mình đi

Cho đến giờ, tôi lại tự hỏi:

“Những thành tựu tôi đạt được có còn làm tôi hạnh phúc?”

“Tôi đang làm gì thế này?

“Bao giờ tôi sẽ được dừng lại?”

Tôi cảm thấy mình đang vận hành cuộc sống như một cỗ máy. Tôi tiếp tục chạy trên con đường mọi người đã vạch ra cho tôi. Tôi không còn cảm thấy vui như hồi nhỏ vẽ tranh công chúa đầy những quyển vở nữa. Tôi không còn học Tiếng Anh vì cảm thấy hào hứng nữa. Mọi thứ như đang gò ép tôi, bắt buộc tôi, ép tôi vào một chiếc khuôn vuông vức. Có ai hiểu rằng, chiếc đồng hồ rồi sẽ có lúc bị cạn pin không?

Vì thế tôi mới ước giá như tôi chỉ là một cô gái bình thường, không nổi trội, không có gì đặc biệt. Giá như tôi được học vừa với sức của mình, học vì tôi thích thú, kết quả thế nào không quá quan trọng. Giá như cứ để tôi tự tìm lấy một công việc, lương thấp cũng được, không bằng người khác cũng được, miễn là mỗi khi tôi làm việc, tôi thấy mình tràn đầy niềm vui và hứng khởi. Có thể nếu như vậy, mọi người sẽ không có gì để đặt niềm tin nơi tôi, có thể tôi sẽ làm ít người phải thất vọng vì tôi hơn.

Tôi luôn hâm mộ những người có đam mê, hoài bão và dám đấu tranh vì nó. Tôi ước gì mình có dũng cảm như vậy, quyết tâm như vậy, để có một lối thoát, để không phải đến bây giờ vẫn sống trơ trọi và vô định giữa cuộc đời như thế này…

© Thẩn Thơ - blogradio.vn


Tin khác

Yêu xa: Giữ gìn hay buông tay?

Thứ Sáu, 03/07/2026
Yêu xa luôn mang theo một thứ cảm giác rất lạ: vừa đẹp, vừa đau. Đó là khi tình cảm vẫn còn đó, nhưng những cái nắm tay, những lần gặp gỡ, hay chỉ đơn...

Hustle culture: Bệ phóng thành công hay con đường dẫn đến kiệt quệ?

Thứ Tư, 01/07/2026
Những nội dung lan truyền trên mạng xã hội thường khuyến khích mọi người không ngừng học tập và làm việc để đạt được thành công. Tuy nhiên, đằng sau những...

Love Bombing: Khi sự quan tâm trở thành vũ khí thao túng

Thứ Năm, 18/06/2026
Những lời yêu thương dồn dập, sự quan tâm liên tục hay những lời hứa hẹn về tương lai ngay từ khi mới quen có thể khiến chúng ta cảm thấy mình thật đặc...

Lạm dụng cảm xúc

Thứ Năm, 11/06/2026
Lạm dụng cảm xúc (lạm dụng tinh thần) là một kiểu hành vi trong đó người gây ra lạm dụng xúc phạm, làm nhục và nói chung là gieo rắc nỗi sợ hãi vào cá nhân...

Ảnh hưởng của áp lực từ bạn bè đến mọi lứa tuổi như thế nào?

Thứ Ba, 09/06/2026
Áp lực từ bạn bè ảnh hưởng đến mọi người ở mọi lứa tuổi, thường đẩy họ đến những hành vi không thoải mái hoặc rủi ro. Nhận biết sớm những áp...

Quản lý căng thẳng và thanh thiếu niên

Thứ Tư, 03/06/2026
Giống như người lớn, thanh thiếu niên cũng có thể trải qua căng thẳng mỗi ngày và việc học các kỹ năng quản lý căng thẳng sẽ mang lại nhiều lợi ích. 

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới

  • Hành vi tình dục cưỡng bức

    Thứ Hai, 29/06/2026
    Hành vi tình dục cưỡng bức đôi khi được gọi là chứng cuồng dâm hoặc nghiện tình dục. Đó là sự tập trung mãnh liệt vào những tưởng tượng, ham muốn hoặc...
  • 8 dấu hiệu của sự trưởng thành về mặt cảm xúc

    Thứ Năm, 28/05/2026
    Sự trưởng thành về mặt cảm xúc là khả năng của một người trong việc quản lý cảm xúc và những áp lực trong cuộc sống một cách lành mạnh và hiệu quả. Điều...
  • Nói lời XIN LỖI

    Thứ Tư, 13/05/2026
    Lời xin lỗi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa lớn và hãy học cách nói lời xin lỗi để cuộc sống luôn nhẹ nhàng, vui vẻ.
  • Sống khép kín hay hướng nội? Niềm vui khi bỏ lỡ (JOMO) có thể mang cả hai mặt

    Thứ Năm, 07/05/2026
    Bạn đã từng nghe về FOMO (nỗi sợ bỏ lỡ), nhưng bạn có quen thuộc với người họ hàng xa của nó là JOMO (niềm vui khi bỏ lỡ)? Dưới đây là lý do tại sao việc...
  • Tại sao tôi hay cãi nhau với bố mẹ?

    Thứ Hai, 04/05/2026
    Bạn đang thắc mắc những điều này có điểm chung gì? Quần áo bạn mặc. Thức ăn bạn ăn. Màu sơn tường phòng ngủ của bạn. Nơi bạn đến và cách bạn đến...