Khi gặp khó khăn, tại sao chúng ta luôn tìm đến mẹ đầu tiên?
Thứ Tư, 18/03/2026Con người thật kỳ lạ. Khi gặp khó khăn, thay vì kêu lên “Cứu tôi với” hay “Ai đó giúp tôi với”, rất nhiều người lại làm một việc khác, đó là: Cầm điện thoại lên và gọi cho mẹ.
Không phải vì mẹ luôn có giải pháp cho mọi vấn đề, cũng không hẳn vì mẹ lúc nào cũng đưa ra lời khuyên đúng. Đôi khi chỉ đơn giản là nghe thấy giọng mẹ thôi, ta đã cảm thấy mọi thứ bớt đáng sợ đi một chút. Hành động cảm tính này cũng được giải nghĩa qua một số nghiên cứu và hiện tượng tâm lý đó, bạn đã biết chưa?
Một nghiên cứu năm 2010 đăng trên Proceedings of the Royal Society B cho thấy rằng sau khi trải qua một tình huống gây căng thẳng, những đứa trẻ được nói chuyện với mẹ qua điện thoại có mức cortisol (hormone gây stress) giảm xuống đáng kể đồng thời tăng oxytocin (hormone tình yêu). Nói một cách đơn giản hơn, chỉ cần nghe thấy giọng của mẹ thôi, cơ thể chúng ta cũng đã bắt đầu bình tĩnh lại. Điều đó giống như một cơ chế sinh học nhỏ bé được hình thành từ những năm tháng đầu đời: Sự hiện diện của mẹ giúp hệ thần kinh của chúng ta dịu xuống, giống như một tín hiệu nói rằng “mọi thứ rồi sẽ ổn”.
Ảnh minh họa: Pinterest
Điều này cũng lý giải vì sao trong tâm lý học tồn tại một khái niệm là “safe haven” - nơi trú ẩn an toàn. Khi con người cảm thấy sợ hãi, thất bại hoặc tổn thương, chúng ta có xu hướng tìm về nơi từng khiến mình cảm thấy được bảo vệ. Với nhiều người, nơi đó không phải là một căn nhà, cũng không phải một thành phố, mà là một con người. Và người khiến ta cảm thấy được bảo vệ không ai khác chính là mẹ. Tất nhiên, không phải ai cũng có phản xạ gọi cho mẹ khi gặp khó khăn. Có những đứa trẻ lớn lên với suy nghĩ rằng dù có nói ra thì mẹ cũng không thể giúp được gì, thậm chí còn khiến mẹ lo lắng thêm. Cách chúng ta phản ứng trước khó khăn thực ra chịu ảnh hưởng rất nhiều từ cách chúng ta được nuôi dưỡng và kiểu gắn bó hình thành từ khi còn nhỏ. Nếu bạn quan tâm về vấn đề này có thể tìm hiểu thêm ở đây: https://tamsubantre.org/tim-kiem/kieu-gan-bo-cua-ban-anh-huong-den-chuyen-tinh-cam-nhu-the-nao.html
Khi còn bé, chúng ta luôn mong thời gian trôi qua thật nhanh để lớn lên, để được tự do làm những điều mình thích mà không ai nói “không”. Nhưng khi thực sự bước vào thế giới của người lớn, ta mới hiểu rằng trưởng thành chưa bao giờ là việc được làm tất cả những điều mình thích. Đôi khi đó là việc phải làm mười điều mình không thích chỉ để đổi lấy một điều mình thật sự muốn. Có những ngày mọi thứ khó khăn đến mức ta chỉ còn cách vừa khóc vừa tiếp tục làm. Vào những ngày như thế, có lẽ điều đơn giản mà hữu hiệu nhất ta có thể làm là gọi cho mẹ.
Lời cuối, tôi muốn nhắn gửi tới những độc giả đang theo dõi blog rằng: Dù thế nào đi nữa, hầu hết tất cả những người làm mẹ trên thế giới này đều muốn được nghe con mình kể về cuộc sống của nó, dù có thể đó chỉ là những câu chuyện vụn vặt đời thường. Nhưng như vậy cũng đủ để biết rằng con của mình vẫn đang nỗ lực bước tiếp và trưởng thành qua từng ngày. Hãy mở lòng và gọi cho mẹ thật nhiều khi còn có thể, bạn nhé!
Biên soạn: Thùy Chi
Tham khảo:
- Seltzer, Ziegler & Pollak (2010) Social vocalizations can release oxytocin in humans.
- https://royalsocietypublishing.org/rspb/article/277/1694/2661/73270/Social-vocalizations-can-release-oxytocin-in






