Trang chủ / Đời sống /

Trẻ nhiễm HIV bị bỏ rơi

Thứ Năm, 01/03/2007

Cháu Lê Anh Duy được bảo vệ ''nhặt'' ở cổng Trung tâm giáo dục số 2 (Ba Vì, Hà Tây) vào một sáng mùa đông 5 năm trước. Duy là một trong số 32 đứa trẻ nhiễm HIV bị người nhà bỏ rơi đang được Trung tâm chăm sóc, dạy dỗ và chữa bệnh.

Buổi sáng 23 tháng chạp, khác hẳn với cảnh tấp nập chuẩn bị cho cái Tết cổ truyền, ở Trung tâm giáo dục số 2 (Ba Vì, Hà Tây), cuộc sống vẫn lặng lẽ, chỉ có những tiếng cười, tiếng khóc, tiếng ríu rít trẻ thơ.

Chiếc tivi 21 inch với đầu video bật to các bài hát của trẻ. Tiếng ca sĩ nhí Xuân Mai véo von hát hết bài này đến bài khác. Bên ngoài sân, những chiếc xích đu, con ngựa gỗ... dành cho trẻ không may mắn được các mẹ, các bác, cô chú sắp xếp khéo léo. Cán bộ của trung tâm mong muốn những bệnh nhân nhí có được cảm giác thân thương như đang sống với gia đình mình.

Theo chị Nguyễn Thị Thanh, cán bộ y tế tại trung tâm, hiện nay "vườn trẻ" có 32 cháu được "nhặt" về từ khắp nơi như: bệnh viện Nhi Trung ương, chùa Bồ Đề (Gia Lâm, Hà Nội), bệnh viện Phụ Sản Trung ương... hoặc bị gia đình bỏ rơi (16 cháu). Trong số các cháu được trung tâm nhận về nuôi dưỡng, chăm sóc, có tới 26 trẻ bị nhiễm HIV. Các cháu lúc nhận vào từ vài tuần tuổi đến 3 tuổi.

Chị Thanh cho biết: "Các trẻ khi sinh ra phát hiện nhiễm virus HIV, thường bị gia đình bỏ ngay tại bệnh viện. Vì thế, nhiều cháu không có tên họ, cán bộ trung tâm phải đặt tên cho. Nhưng cũng có trường hợp, các cháu bị gia đình đem đến cổng trung tâm gửi lại và "đề bút" tên tuổi, quê quán cùng với những lời gửi gắm về hoàn cảnh của cháu nhỏ".

Trường hợp cháu Lê Anh Duy khá đặc biệt. Cách đây gần 5 năm, vào buổi sáng mùa đông. Bảo vệ trung tâm đang còn ngái ngủ thì nghe thấy tiếng khóc của trẻ nhỏ. Và bé Duy được trung tâm nhận vào nuôi từ hôm đó. Trong đống tã lót của cháu, giấy tờ "tùy thân" được gia đình họ nhét vào. Những người này viết rằng, Duy quê ở Tuyên Quang bị nhiễm HIV từ mẹ truyền sang, bố mẹ cháu bị AIDS đều đã chết, họ mong muốn sự cưu mang của trung tâm bởi hoàn cảnh khó khăn, không tự chữa trị được.

Các nhân viên y tế ở trung tâm vẫn nhớ những ngày đầu "vật lộn" với căn bệnh quái ác mà vô tình cháu mắc phải. Thời gian ấy, cơ sở vật chất thiếu thốn, thuốc thang không đủ để chữa trị. Cán bộ đã phải đưa cháu lên Bệnh viện Nhi Trung ương chăm sóc hơn một tháng. Bệnh tình thuyên giảm, cháu Duy bớt đau đớn, các bác, các mẹ lại đón về trung tâm.

Qua các tổ chức trong nước và quốc tế, đến nay trung tâm nhận được một số thuốc điều trị ARV của quỹ Bill Clinton. Điều đó cũng có nghĩa, cuộc sống của 26 trẻ được mạnh khỏe và cơ hội sống kéo dài.

Bây giờ Duy đã 5 tuổi. Trong thời gian được nuôi dưỡng tại trung tâm, ông bà cháu cũng thỉnh thoảng đến thăm và cho ít quà bánh. Song những lần thăm nom đó thưa dần và lâu lắm rồi không thấy họ đến nữa. Hằng ngày, cháu vẫn chơi đùa cùng những bạn nhỏ khác. Khi được mẹ nuôi gọi chụp ảnh, Duy nhanh nhảu ngồi vào chiếc xích đu và cười hồn nhiên.

Các cháu bị bỏ rơi thường rất ít được người nhà trở lại thăm nom. Theo chị Thanh, tâm lý chung của những người lỡ vứt con cháu mình là họ sợ ảnh hưởng đến gia đình, không đủ điều kiện chăm sóc cũng như sợ lây bệnh (vì không biết biện pháp phòng, tránh).

Ở trung tâm có 9 cháu đến tuổi đi học (6-11 tuổi) nhưng vấn đề đưa các cháu gia nhập với cộng đồng rất khó khăn. Ban giám đốc đã quyết định tự mở ra một lớp học ngay tại trung tâm, dạy cho tất cả những cháu đủ tuổi cầm bút. Chị Đinh Thị Thủy, giáo viên chủ nhiệm của lớp học đặc biệt này cho biết: "Trong lớp, lúc nào tôi cũng phải xoay bên này, bên kia để uốn chữ, dạy toán, đọc chính tả... cho từng cháu".

Chị Thủy tâm sự, lúc mới nhận công việc dạy học trẻ nhiễm HIV, chị bị chồng phản đối rất gay gắt. Nhưng chị đã dần thuyết phục anh bằng việc tham gia học khóa đào tạo cách thức tiếp xúc với trẻ HIV. Anh chồng tin tưởng và để chị lên lớp từ đầu năm học vừa qua. Chị nói: "Mới đầu tôi cũng hơi băn khoăn một chút vì không biết biện pháp sống chung với trẻ nhiễm bệnh. Nhưng nói thật, kể cả lúc chưa hiểu biết, tôi nhìn đám trẻ mà không cầm lòng được. Thế rồi, một mặt 'trình bày' nguyện vọng với chồng, một mặt tôi xin học lớp tập huấn do trung tâm huấn luyện".


Tin khác

Cuộc sống đại học thực sự trong môi trường quốc tế - góc nhìn từ 1 sinh viên năm nhất Đại học UCB (Mỹ)

Thứ Năm, 29/01/2026
Ava, một sinh viên năm nhất tại Đại học California, Berkeley (UCB), nói rằng cuộc sống đại học không hoàn toàn như cô mong đợi, và cô cảm thấy nhiều thứ không...

Tập thể dục và sức khỏe xương

Thứ Hai, 26/01/2026
Hầu hết mọi người đều quen thuộc với nhiều lợi ích của việc tập thể dục, chẳng hạn như cải thiện sức mạnh và sức bền cơ bắp, giảm nguy cơ mắc bệnh...

Phòng ngừa hội chứng tam chứng ở nữ vận động viên dành cho phụ nữ và trẻ em gái trong thể thao

Thứ Hai, 26/01/2026
Có nhiều vấn đề sức khỏe liên quan đến thể thao phổ biến hơn ở phụ nữ so với nam giới, bao gồm gãy xương do căng thẳng, rách dây chằng chéo trước (ACL),...

Cái chết của cà vạt

Thứ Sáu, 23/01/2026
Không còn là phụ kiện thiết yếu, cà vạt đang được “diễn” nhiều hơn là được mặc, khiến không ít nam giới ngại ngần sử dụng trong trang phục lịch thiệp.

Đàn ông không nên đứng ngoài cuộc trong việc đạt được bình đẳng giới tại nơi làm việc

Thứ Hai, 08/12/2025
Thanh niên cần nhiều hình mẫu nam giới hơn ủng hộ sự đa dạng giới và nam giới không nên đứng ngoài cuộc trong các cuộc thảo luận về đa dạng giới tại nơi...

Echo chamber là gì? Bạn có phải nạn nhân của vòng lặp thông tin?

Thứ Hai, 01/12/2025
Mạng xã hội chỉ cho thấy điều bạn đã tin và khiến bạn rơi vào echo chamber (buồng vang thông tin). Điều này diễn ra thế nào?

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới