Trang chủ / Đời sống /

Con ngựa bất kham

Thứ Hai, 22/08/2005
Chị vốn thông minh, đảm đang. Chị cũng có thể trở thành: bác sĩ, kỹ sư, nhà báo, cô giáo… hay một ai đó tương tự, nếu chị học tiếp. Nhưng, chị nghỉ học ngay từ khi đang học lớp 10. Âu cũng vì cái nghèo!

20 tuổi, chị lên xe hoa về nhà chồng. Con gái có thì, không đi học thì lấy chồng chứ ở nhà lâu dễ “ế” như chơi. Âu cũng là lẽ đương nhiên!

“Anh đẹp trai, khoẻ khoắn” - ấy là những lời, xóm làng dành cho chồng chị. Phải thôi, ban đầu chị “mê” anh cũng vì lẽ đó. “Anh khá chơi bời nghịch ngợm” - xóm làng không biết. Chị biết. Đương nhiên, chị yêu anh cũng được mấy tháng rồi cơ mà. “Không sao, lấy nhau rồi anh sẽ “thuần” hơn” - chị tự an ủi mình. Thực tế, mấy tháng yêu anh, chị cũng đã làm được điều đó.

Đêm trước ngày cưới, những thanh niên trông rạp ở nhà chị giật mình khi có tiếng chân người chạy uỳnh uỵch phía ruộng rau rồi lao vào trong rạp cưới. Hú hồn! Anh chứ ai. Chẳng là, anh muốn ra nhà cô dâu xem “tình hình thế nào” nên “phóng” đi. Ai dè, công an đuổi. Anh chạy. Phải chạy chứ. Anh sẵn sàng bỏ tạm cái xe bên ruộng rau phía xa để chạy lấy người đã. Nếu không, lấy đâu ra chú rể cho ngày mai. Âu cũng là điều dễ hiểu và có thể thông cảm được!

5 tháng sau, anh “biến” mất. Lần này, anh cũng “chạy” công an. Nhưng, anh đã “chạy” tận đến Đắc Lắc rồi. Số là, cái thằng bạn “chí cốt” của anh có gửi anh cái xe đạp. Rủi thay. Chiếc xe ấy lại là xe nó đi “chôm” về. Công an bắt nó. Nó “phun” luôn là đang để nhà anh. Vậy là anh đã trở thành tòng phạm với tội danh: che giấu đồ ăn cắp.

Từ Đắc Lắc anh gửi thư về đầy hối hận: “…Anh biết, anh là con ngựa bất kham. Lúc này đây, anh đang thuần hoá chính mình bằng công việc. Anh đi đào giếng thuê. Giếng ở đây phải đào sâu lắm mới có nước. Công việc vất vả, nhưng anh sẽ cố gắng thật nhiều…”

Tội anh không quá nặng. Hơn một năm sau anh được trở về với gia đình, với chị. Lần này, anh có vẻ “thuần” thực sự. Anh đã tính đến chuyện làm ăn kinh doanh nghiêm túc để chị đỡ phải đi làm ca vất vả. Chị tha thứ. Chị cho anh cơ hội làm lại từ đầu.

5 năm, anh đã chứng minh được rằng: nếu chú tâm vào làm ăn, anh cũng có thể giàu có như ai. Chị biết. Thực chất anh khá thông minh, cái gì anh cũng có thể học được và làm được. Chị lại mỉm cười đầy tin tưởng.

Có lẽ, cái tin anh có cửa hàng Ắc quy (bây giờ đã trở thành một đại lý lớn) kinh doanh rất phát đạt đã đến tai bạn bè. Chao ôi! Thế mới biết anh đông bạn bè. Và từ đây, chị có nhiều dịp để trổ tài nấu nướng của mình. Cũng từ đây, anh hay vắng nhà nhiều hơn. “Ô hay, mình mời họ thì họ phải mời mình chứ em” – anh bao biện cho những chuyến ăn nhậu của mình ở bên ngoài.

Khi đứa con lớn bắt đầu bước vào lớp 1, chị đau đớn nhận ra anh đã mắc nghiện. Chị khuyên anh bỏ. Chị hiểu rằng nếu quyết tâm, anh sẽ bỏ được vì lúc này chưa là quá muộn. Anh hứa. Anh không ra khỏi nhà. Anh cũng không mời bạn bè đến nữa. Nhưng, công việc kinh doanh khiến anh không thể cứ ở nhà mãi. Để rồi khi cai nghiện lần hai, anh mới tự trách mình: “Trời xui đất khiến thế nào mình lại dừng xe khi thằng ấy gọi ”. Chị cười buồn: “Đúng là tiếng gọi của tử thần”.

Lần này, anh phải tự xích mình lại để cắt cơn. Chị mời hẳn bác sĩ chuyên nghiệp nhất đến nhà giúp anh cai. Chị không tiếc tiền mua thuốc, mua đồ ăn thức uống như chỉ định của bác sĩ và ra sức chăm sóc, động viên anh trong quá trình cai. Ánh mắt chị lại đầy niềm tin và hy vọng khi anh đặt ra kế hoạch cho tương lai: “Sau đợt này, anh sẽ vào miền nam làm việc một thời gian để cách xa môi trường này, để quên hẳn ma tuý ”. Anh còn dặn dò chị cẩn thận khi ở nhà thì phải làm gì, làm gì và dặn cậu ra thay anh sửa chữa, lắp đặt ắc quy cho khách. Chị dồn hết số tiền bán hàng được hai triệu để anh đi. Anh hứa khoảng một, hai năm sau anh sẽ về. Nhưng, 12 ngày sau, chị lại thấy anh bê bết trở về. “Hết tiền thì về” - anh cộc lốc.

Lần về này, anh lại có những chuyến đi bất thường, anh lại vào nhà vệ sinh rõ lâu… Và chị hiểu rằng: anh đã không vượt qua được chính mình. Anh vẫn chỉ là một con ngựa bất kham... Chị cúi nhìn vẻ mặt hồn nhiên, vô tư của đứa con trai đang thiêm thiếp ngủ trên giường, và lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt...  

Hoa Cát


Tin khác

Doomscrolling: Khi việc lướt tin tiêu cực liên tục trở thành mối nguy cho sức khỏe

Thứ Tư, 18/03/2026
Điều đầu tiên bạn làm sau khi thức dậy vào sáng nay là gì? Nếu bạn với tay lấy điện thoại và bắt đầu lướt qua hết tin tức này đến tin tức khác mà hầu...

Nước nóng trở thành…trào lưu!

Thứ Sáu, 13/03/2026
Các influencer (người có sức ảnh hưởng) nói rằng uống nước nóng trước bữa sáng có thể hỗ trợ tiêu hóa, giảm đầy hơi và nhiều lợi ích khác. Trong bài báo...

Vì sao “dạy người khác” lại giúp bạn học nhanh hơn?

Thứ Sáu, 06/03/2026
Có bao giờ bạn nhận ra: Bạn có thể đã đọc một khái niệm nhiều lần nhưng vẫn thấy mơ hồ. Nhưng khi phải trình bày lại cho bạn bè hoặc giải thích cho một...

COP 11: "20 năm thay đổi - gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”

Thứ Sáu, 06/03/2026
Với chủ đề “20 năm thay đổi – gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”, COP11 nhấn mạnh việc bảo vệ giới trẻ trước sự xâm nhập ngày...

Bóc Term: Holiday Paradox - Vì sao Tết trôi qua nhanh? 

Thứ Năm, 05/03/2026
Tại sao các kỳ nghỉ, đặc biệt là Tết lại trôi qua nhanh vậy?

Ngày Valentine ở Hàn Quốc: Độc thân hay Hẹn hò?

Thứ Năm, 12/02/2026
Vô số phim truyền hình Hàn Quốc và các chương trình hẹn hò thực tế đã giới thiệu văn hóa hẹn hò của Hàn Quốc đến với thế giới. Từ việc phụ nữ tự...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới