Trang chủ / Sức khỏe tinh thần - Tâm lý /

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Thứ Hai, 25/07/2022

 Sau tất cả, tớ chỉ biết nỗ lực và cố gắng, không cho phép bản thân trì hoãn hay từ bỏ. Đứng phía sau miệt mài học tập không ai hay, không để một người thích cậu phải tự ti mỗi ngày. Để cùng cậu đỗ chung một trường đại học, một thành phố với cậu. Thanh xuân ấy, tớ không hối tiếc điều gì. Tớ chỉ biết cảm ơn vì con tim tớ vì cậu mà rung động để rồi lỡ mất một nhịp.

Rồi một ngày tớ chợt nhận ra, cậu có gì đó rất khác biệt, rất đặc biệt so với những người bạn bên cạnh tớ. Ngày hôm ấy, không rõ là cậu mặc chiếc áo màu gì, cậu có che ô không. Nhưng hình như là tớ đã thích cậu mất rồi.

Cậu không quá đẹp trai như các sao Hàn, Hoa Ngữ, nhưng vẻ đẹp tri thức toát lên lại rất thu hút. Một người học siêu giỏi lại không có các tật về mắt đó là cận thị.

Trong giờ học thêm toán,tớ không cưỡng được mà vô thức nhiều lần hướng về phía cậu. Cậu như ánh nắng ban mai, chan hòa, rất dịu, nhưng không quá chói chang, oi bức. Tớ không nghe rõ câu hỏi của thầy, nhưng câu trả lời buột miệng của cậu lại in rất rõ ràng để vang lên trong tâm trí tớ. Và đó là đáp án đúng. Là đáp án cho tớ biết chúng ta sẽ không bao giờ thuộc về nhau. Giống như hai đường thẳng song song vậy, mãi mãi song hành nhưng chẳng có kết thúc tốt đẹp ở cuối cùng.

Giác quan thứ sáu mách bảo là cậu đã thích cô bạn cùng bàn. Tớ không ghét cô bạn ấy và tớ cũng không muốn điều này thật sự xảy ra. Cậu có thể nhường chỗ cho bạn ấy, nhưng lại không nỡ để bạn học khác ngồi kế bên. Ánh mắt chăm chú như chứa đựng sự cưng chiều, chiều chuộng ấy…rất hạnh phúc, chỉ tiếc rằng là không dành cho riêng tớ.

Lúc cười đùa vui vẻ trong đám bạn, tớ cứ vô thức lại nhìn lén sang cậu, mặc dù cho tụi bạn có nói xấu tớ đi chăng nữa. Tâm trí này luôn một mực hướng về phía trái tim mách bảo từ ngày này đến ngày khác, tháng này đến tháng khác rồi năm này sang năm khác đến khi tớ không còn cơ hội nữa.

Tớ có một siêu năng lực là có thể nhận ra cậu trong hơn một nghìn hai trăm học sinh toàn trường. Vì mái tóc ấy, đôi giày ấy, ánh mắt ấy tớ đã nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần rồi. Vô thức nhìn sang, thấy cậu cười một tí thì cả ngày hôm đó với tớ đặc biệt vui. Và nếu nhận được ánh mắt đượm buồn hay cái nhăn mày thì tại sao tớ lại buồn đến thế. Cảm xúc của tớ đã không thuộc về mình tớ nữa rồi.

Ngày mà tớ đỗ cấp ba, cái tên của cậu xếp ngay ngắn top đầu, một cái tên cực hay và rất đặc biệt với tớ. Chỉ tiếc là không được học chung một lớp với nhau, vì cậu xứng đáng vào lớp top đầu của khối. Tớ chỉ là một học sinh bình thường, không có gì đặc biệt nổi trội, lại có rất nhiều tật xấu. Mà tật xấu nhất là đơn phương thầm thương, trộm nhớ cậu trong ba năm cấp ba thanh xuân tươi đẹp nhất của tớ.

Mỗi cuối một năm học, có rất nhiều cái tên xuất sắc của các bạn được vinh danh toàn trường, nhưng sau khi đọc đến cái tên của cậu thì tớ lại rùng mình và đầy tự hào như thế. Tớ ước muốn cái tên ấy có thể đồng hành cùng tên tớ reo vang trong ngày đặc biệt của của một đời người. Cái tên ấy cùng tên tớ có thể nằm ngay ngắn và vuông vức thật đẹp trên tấm thiệp hồng. Nói tớ tham lam cũng được, tớ chấp nhận. Vì tớ đã dành quá nhiều tình cảm mến thương ấy cho cậu rồi. Và tớ đã mơ giấc mơ này rất nhiều lần và khi tớ chợt tỉnh thì mãi mãi chỉ là giấc mơ thôi, mãi không thành hiện thực.

Đến cuối cùng, vào ngày lễ tri ân học sinh cuối cấp, tớ lại không đủ can đảm, không đủ mạnh mẽ thốt lên câu "Tớ thích cậu. Tớ thích cậu lâu lắm rồi. Thích đến phát điên rồi." Từng câu, từng chữ cứ thế nén lại rồi nuốt xuống tận sâu trong vực thẳm, sâu trong góc khuất bóng tối, cứ thế chìm sâu, cứ thế kìm nén và những giọt nước mắt đua nhau lăn dài trên gò má. Tớ nghẹn đến phát khóc, chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, trùm chăn kín mít rồi khóc thật to, khóc vì sự bất lực của bản thân, tự mình đa tình rồi cuối cùng lại tự đau khổ.

Sau tất cả, tớ chỉ biết nỗ lực và cố gắng, không cho phép bản thân trì hoãn hay từ bỏ. Đứng phía sau miệt mài học tập không ai hay, không để một người thích cậu phải tự ti mỗi ngày. Để cùng cậu đỗ chung một trường đại học, một thành phố với cậu. Thanh xuân ấy, tớ không hối tiếc điều gì. Tớ chỉ biết cảm ơn vì con tim tớ vì cậu mà rung động để rồi lỡ mất một nhịp.

poem.vtnb - blogradio.vn


Tin khác

Khi gặp khó khăn, tại sao chúng ta luôn tìm đến mẹ đầu tiên?

Thứ Tư, 18/03/2026
Con người thật kỳ lạ. Khi gặp khó khăn, thay vì kêu lên “Cứu tôi với” hay “Ai đó giúp tôi với”, rất nhiều người lại làm một việc khác, đó là: Cầm...

Điều gì xảy ra với não bộ khi bạn nghỉ hưu?

Thứ Sáu, 13/03/2026
Giữ cho tinh thần nhạy bén và khỏe mạnh trong giai đoạn chuyển đổi này là một thử thách lớn. Chìa khóa chính là việc lập kế hoạch cẩn thận.

Cha mẹ ngoại tình ảnh hưởng thế nào đến cách đứa trẻ yêu sau này?

Thứ Hai, 09/03/2026
Đối với nhiều người, bài học đầu tiên về tình yêu không đến từ sách vở, không đến từ trải nghiệm yêu đương thực tế mà đến từ chính gia đình của...

18 ranh giới cần nhận thức trong cuộc sống

Thứ Năm, 05/03/2026
Trong cuộc sống, việc xác định rõ ràng ranh giới là điều kiện cần thiết để trưởng thành và tự bảo vệ bản thân. Đó không phải là sự thờ ơ, mà là sự...

10 điều mà mọi chàng trai nên làm sau một cuộc chia tay tồi tệ

Thứ Năm, 12/02/2026
Chia tay thật tồi tệ. Đó là sự thật hiển nhiên của cuộc sống. Nó gây đau đớn trong bất kể hoàn cảnh cụ thể nào, cho dù cuộc chia tay đã được lên kế hoạch...

Phân Tâm Học Và Thế Giới Vô Thức – Góc Nhìn Từ Sigmund Freud

Thứ Hai, 26/01/2026
Thuyết phân tâm học của Sigmund Freud là một trong những nền tảng quan trọng của tâm lý học hiện đại, tập trung vào vai trò của vô thức, xung năng và các xung...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới