Trang chủ / Đời sống /

Mùa thu nào cho mối tình yêu xa

Thứ Sáu, 23/08/2019

Người ta nói rằng, mùa thu đẹp nhất là khi có người yêu bên cạnh. Em có người yêu, nhưng người yêu em không thể cùng em bước qua mùa thu đẹp như vậy. Ngày ngày, mỗi khi đi qua những ngóc ngách của thủ đô, em lại lặng nhìn những chiếc lá rơi và nghĩ về anh. Này anh, thu Hà Nội đang đến rất gần rồi, liệu chúng ta có thể cùng nhau nắm tay và bước trên những con đường đầy lá vàng vào một chiều tháng 9?

Anh ngỏ lời yêu vào một đêm đông lạnh giá, đôi tay em run run suýt làm rơi điện thoại, đôi tai không còn nghe rõ những lời anh nói sau đó nữa. Em ngẩn ngơ, suy nghĩ, có chút ngại ngùng không biết phải trả lời anh ra sao, có chút bất ngờ, có chút vui mừng nhưng lại cũng có cả sự sợ hãi nữa. Em biết rằng, nếu yêu nhau, chúng mình sẽ phải chấp nhận không được gần nhau thường xuyên, chúng mình sẽ phải yêu xa, mà em không chắc liệu yêu xa có bền vững không nữa, hay nó sẽ là một kết thúc buồn giống như câu chuyện em thường đọc trên mạng. Nhưng anh ơi, vì tình yêu quá lớn và cả vì sự chân thành của anh, em đã nhận lời yêu anh, để rồi suốt quãng thời gian yêu nhau, anh đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Dù bản thân em nhiều lúc cô đơn, nhưng có hề gì đâu, vì em tin rằng trái tim anh vẫn hướng về em và anh cũng đang cố gắng vì tương lai của chúng mình.

Trước khi có anh trong cuộc đời, em là cô gái chỉ biết suy nghĩ đến những cảm xúc cá nhân, nhưng khi anh đến, em biết cảm thông, biết lắng nghe và thấu hiểu nhiều hơn.

Trước khi yêu anh, em sống không có mục đích, những ngày trôi qua chỉ như vô nghĩa, nhưng anh đến làm em có thêm động lực, tự hoàn thiện bản thân, đặt mục tiêu cho tương lai của riêng em và của hai chúng mình nữa.

Ngày không anh, em không biết giữ gìn sức khỏe, cứ ăn uống linh tinh thôi, nhưng giờ đây em đã chú ý hơn, tự nấu những món ăn ngon và đảm bảo sức khỏe hơn.

Ngày không anh, em là cô gái yếu đuối, dễ gục ngã vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó, nhưng em nhận ra mình cũng mạnh mẽ lắm, và làm mọi thứ một mình không cô đơn như em vẫn nghĩ.

Yêu xa, em chấp nhận không thể cùng anh đi khắp Hà Nội này, ăn hết các món ngon, xem những bộ phim hay mà hai chúng ta cùng thích. Giữa chúng ta chỉ là những cuộc điện thoại chóng vánh, những tin nhắn vội vã, những nhắc nhở vội vàng rằng “đừng để bị lạnh”, “nhớ ăn uống đầy đủ”,...  Hà Nội đang chuyển mình vào thu, muốn cùng anh lang thang đó đây, ngắm hoa sữa, nhâm nhi một tách cafe, nhưng, sao mà khó khăn quá anh ơi ! Anh đang ở một nơi rất xa, với những nhiệm vụ quan trọng riêng, anh cũng đang cố gắng để tương lai chúng mình tốt hơn, biết như vậy mà sao em vẫn tủi thân quá. Nhiều khi nhớ anh, muốn nghe giọng nói của anh nhưng anh lại không nghe máy, em sợ anh bận nên cũng dám gọi nhiều, chỉ sợ anh sẽ lại lo lắng, anh cũng sẽ buồn hơn. Vì em biết rằng, đâu phải chỉ mình em cô đơn, nhớ nhung đâu, anh cũng vậy mà, chắc anh cũng rất buồn vì chúng mình xa nhau nhỉ?

Những ngày lễ, ngày kỉ niệm, em buồn vì chúng mình không thể ở cùng nhau, tất cả những gì chúng ta có đó là những cuộc gọi điện thoại hay những lần facetime ngắn ngủi, em cũng buồn lắm, chỉ muốn anh hãy bỏ hết tất cả đi, quay về với em. Nhiều lần em khóc. Em khóc vì tủi thân, vì anh cũng chẳng tâm lý gì cả, anh vô tâm lắm, những lúc như thế em chỉ muốn kết thúc mọi chuyện, nhưng nghĩ đến anh cũng đang phải cố gắng, chịu đựng, em lại tiếp tục, tự động viên mình, tiếp tục chờ đợi với hy vọng một kết quả đẹp cho cả hai chúng mình.

Người ta nói rằng yêu xa khó lắm, chẳng ai biết được ở hai nơi xa nhau, không được gặp nhau nhiều, đối phương sẽ cảm thấy cô đơn mà tìm một người gần họ hơn. Lúc mới yêu, em cũng như vậy đấy, vừa lo sợ anh sẽ tìm một cô gái ở gần anh hơn, cũng lại sợ chính em sẽ không chịu được cảm giác “yêu như không yêu” mà mở lòng với một ai đó. Nhưng không, em nhận ra rằng, khoảng cách không phải là vấn đề, nếu như chúng ta thực sự yêu và tin tưởng nhau, trái tim ta hướng về nhau thì sẽ chẳng có gì có thể phá vỡ chuyện tình đôi ta hết. Em sợ rằng không thể gần nhau, hoặc những lúc tâm trạng không tốt, anh sẽ tìm một người khác để nói chuyện chứ không phải em, rồi dần dần chúng ta sẽ xa cách nhau . Nhưng đó không phải là vấn đề anh ạ, em nghĩ rằng chỉ cần mình tin và mình yêu, thì cuối cùng chúng ta cũng sẽ có được hạnh phúc thôi, đúng không anh?

Những người xung quanh thường nói với em rằng: “Yêu xa khó lắm, yêu như không yêu vậy mà còn cố chấp, nên tìm một người quan tâm, ở cạnh mình chứ…”. Những lúc ấy em chỉ biết cười cho qua, vì họ nói đúng mà. Cảm giác chờ đợi, xa nhau, những lúc nhớ nhau cũng không thể gặp nhau khiến em nhiều lúc muốn buông xuôi, nản lòng và không còn muốn tiếp tục nữa. Nhưng tất cả những điều ấy sẽ không chiến thắng được tình yêu của em dành cho anh, dù cô đơn chờ đợi, em vẫn cố gắng, vì em tin anh, tin rằng chúng mình cuối cùng sau những khoảng cách, những xa nhau sẽ là hạnh phúc viên mãn phía cuối con đường. Những bài viết trên mạng nói nhiều lắm anh. Họ nói yêu xa sẽ không có kết quả gì, cuối cùng rồi sẽ chia tay, rồi sẽ bị “cắm sừng”,... em nghĩ đó có thể là tình yêu của họ chưa đủ lớn, niềm tin của họ với đối phương chưa đủ nhiều mà thôi.Và có lẽ mỗi người lại có những lý do, những câu chuyện của riêng mình. Giống như chúng mình vậy, giữa chúng ta có thứ gọi là niềm tin, để tiếp thêm sức mạnh cho cả hai cùng cố gắng.

Hai năm yêu anh, là hai năm chúng ta yêu xa. Chính vì yêu xa, nên những khoảnh khắc gặp nhau với cả anh và em đáng trân trọng thật nhiều, dù cho nhiều lúc chúng ta có chút giận dỗi vu vơ, nhưng chỉ cần gặp nhau là mọi hiểu lầm chẳng còn nữa. Dù lúc chia ly với cả hai đều hụt hẫng và buồn tủi, nhưng em tin rằng, xa nhau để cùng nhau cố gắng, cùng phấn đấu cho một “chúng ta” trưởng thành hơn. Trước kia em yếu đuối lắm, vậy mà từ lúc yêu anh, em mạnh mẽ biết bao. Không còn là cô nhóc ngày nào, em trưởng thành, mạnh mẽ hơn để  anh có thể yên tâm học tập, công tác. Em tin rằng, xa nhau chính là thử thách đầu tiên mà chúng ta phải bước qua nếu muốn bên nhau thật lâu trên chặng đường đầy những giông tố ở phía trước.

Anh! Người ta nói rằng, mùa thu đẹp nhất là khi có người yêu bên cạnh. Em có người yêu, nhưng người yêu em không thể cùng em bước qua mùa thu đẹp như vậy. Ngày ngày, mỗi khi đi qua những ngóc ngách của thủ đô, em lại lặng nhìn những chiếc lá rơi và nghĩ về anh. Này anh, thu Hà Nội đang đến rất gần rồi, liệu chúng ta có thể cùng nhau nắm tay và bước trên những con đường đầy lá vàng vào một chiều tháng 9?

Lan Anh Nguyễn – blogradio


Tin khác

Doomscrolling: Khi việc lướt tin tiêu cực liên tục trở thành mối nguy cho sức khỏe

Thứ Tư, 18/03/2026
Điều đầu tiên bạn làm sau khi thức dậy vào sáng nay là gì? Nếu bạn với tay lấy điện thoại và bắt đầu lướt qua hết tin tức này đến tin tức khác mà hầu...

Nước nóng trở thành…trào lưu!

Thứ Sáu, 13/03/2026
Các influencer (người có sức ảnh hưởng) nói rằng uống nước nóng trước bữa sáng có thể hỗ trợ tiêu hóa, giảm đầy hơi và nhiều lợi ích khác. Trong bài báo...

Vì sao “dạy người khác” lại giúp bạn học nhanh hơn?

Thứ Sáu, 06/03/2026
Có bao giờ bạn nhận ra: Bạn có thể đã đọc một khái niệm nhiều lần nhưng vẫn thấy mơ hồ. Nhưng khi phải trình bày lại cho bạn bè hoặc giải thích cho một...

COP 11: "20 năm thay đổi - gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”

Thứ Sáu, 06/03/2026
Với chủ đề “20 năm thay đổi – gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”, COP11 nhấn mạnh việc bảo vệ giới trẻ trước sự xâm nhập ngày...

Bóc Term: Holiday Paradox - Vì sao Tết trôi qua nhanh? 

Thứ Năm, 05/03/2026
Tại sao các kỳ nghỉ, đặc biệt là Tết lại trôi qua nhanh vậy?

Ngày Valentine ở Hàn Quốc: Độc thân hay Hẹn hò?

Thứ Năm, 12/02/2026
Vô số phim truyền hình Hàn Quốc và các chương trình hẹn hò thực tế đã giới thiệu văn hóa hẹn hò của Hàn Quốc đến với thế giới. Từ việc phụ nữ tự...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới