Trang chủ / Đời sống /

CÁCH MÀ LO ÂU ĐÃ KHIẾN TÔI LO RẰNG MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG

Thứ Năm, 28/12/2017

Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, tôi có thể cảm nhận được sự bình ổn trong tâm trí mình, và rồi một điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến tim tôi đập bắn như tên lửa, lòng bàn tay tôi toát mồ hôi và lồng ngực thì hụt hơi như khi thám hiểm sâu trong hang động. Đó, tôi hiện tại phải trải qua một cơn tấn công lo âu kinh hoàng.

 

Bây giờ, nó biến đổi những nỗi lo của tôi thành một đợt tấn công lo âu liên tiếp và dồn dập. Điều khiến tôi lo âu có thể là phải nói trước người khác, hay việc tôi phải đi đâu đó một mình hay việc tôi bỗng dưng nhìn thấy cái gì đó mà khiến não bộ tôi đột nhiên mất đi sự cân bằng. Và nỗi lo âu của tôi có thể từ 0 điểm tới 100 điểm cao chót vót. Tôi mô tả mối quan hệ của tôi với nỗi lo âu như thể chúng tôi lần lượt đóng vai con gấu và chiếc gai. Thỉnh thoảng tôi là một cái gai, và nỗi lo âu thì là một con gấu, nó nắm gọn tôi trong lòng bàn tay của nó, và nó kiểm soát tất cả mọi thứ. Các ngày khác, nó lại là một cái gai trong lòng bàn tay tôi; nó ở đó nhưng nó là một vết xước nhẹ mà tôi có thể lờ nó đi nếu như hôm đó tôi may mắn; một số ngày, tôi có thể đẩy cái gai đó ra bên ngoài một chút.

Tôi nhận biết được lúc tôi không logic; tôi biết được lúc tôi đang nhạy cảm, hay khi tôi nhìn thấy điều gì đó có thể tạo nên một cơn tấn công lo âu. Nhưng sự lo âu có ý nghĩa là tôi đang hành động một cách phi logic. Tôi nói những điều mà tôi ước là đã không nói; và tôi thường xuyên đẩy người khác ra xa vào những câu nói cuối cùng. Và tôi xin lỗi với tất cả mọi người đã từng nhận những câu nói thậm tệ với những suy nghĩ đầy lo lắng, bị tiêm nhiễm bởi những ý nghĩ đã bị xuyên tạc về những tình huống viễn tưởng tệ hại nhất. Tôi xin lỗi vì tôi đã đột ngột nhảy tới những tình huống tồi tệ; tôi xin lỗi vì những điều tôi nói; tôi xin lỗi vì những lời cáo buộc và những từ ngữ lạnh lùng. Tôi xin lỗi vì trở nên làm nhảm, lầm bầm, khóc lóc, vì đã la hét và đột nhiên im lặng và tất cả những thứ nửa nọ nửa kia khác nữa.

(Ảnh: Internet)

Tôi xin lỗi vì đã đẩy tất cả những người mà tôi muốn ở bên cạnh tôi nhiều nhất đi khỏi tôi. Tôi khinh thường bản thân mình mỗi khi tôi làm điều đó – và tôi đã làm điều đó vài lần.

Nỗi lo âu khiến những dòng tin nhắn hiện trạng thái “đã đọc” trở thành một sự khiển trách, nó lại khiến tôi cảm nhận rằng “Tôi đã làm gì? Có phải bạn đã chán ngấy tôi rồi phải không? Có phải tôi khiến bạn thấy nhàm chán không? Tại sao bạn không trả lời?”

Sự lo âu đó lại biến đổi khi tôi nhìn thấy người khác “Đó là ai? Có phải bạn đang thay thế tôi không? Có phải bạn muốn họ thay vì tôi không? Điều gì đã diễn ra thế này? Tôi đã làm gì?”

Sự lo âu biến sự thiếu vắng những dòng tin nhắn thành “Tại sao bạn không muốn nói chuyện với tôi? Điều gì đã thay đổi? Tôi đã làm gì?”

Mọi sự dồn dập đó đến từ những tình huống mà lẽ ra có thể giải thích rất dễ dàng. Những thứ đó thật vô lý. Sự lo âu của tôi thể hiện những suy nghĩ trong tâm trí giống như những hạt giống được nhanh chóng mọc rễ tới tận sâu bên trong. Những ý nghĩ ngày càng trở nên âm ỉ như cách mà nỗi lo âu cố gắng chỉ ra rằng: “điều gì có thể là lý do nhỉ, điều gì đang diễn ra nhỉ”, trước khi nó chỉ đó là trách nhiệm là ở tôi. Đó là tất cả lỗi lầm của tôi. Tôi đã làm gì vậy?

“Tôi không đủ tốt. Tôi là một cơn ác mộng bởi tôi cảm thấy tự ti. Chính tôi đã làm điều đó; tôi không có ai để đỗ lỗi cho cả ngoại trừ chính bản thân mình.”

Nỗi lo âu khiến tôi tin chắc rằng những mối quan hệ -lãng mạn và thuần khiết sẽ chả bao giờ kéo dài. Bởi vì tôi sẽ nói điều gì đó. Tôi sẽ đẩy nó ra thật xa.


(Ảnh: Internet)

Tôi trở nên quá đáng, bởi làm thế nào bạn có thể dỗ dành an ủi một ai đó khi cô ấy luôn có cảm giác thiếu an toàn, tự ti đang kéo cô ấy xuống dưới mặt nước?

Nhưng nó không cần thiết trong hoàn cảnh này. Tôi biết rằng vấn đề bệnh lý của tôi không khiến tôi trở thành một người mà không ai có thể yêu thương. Hợp lý thôi, tôi biết rằng một ngày nào đó, một ai đó sẽ yêu tôi bất chấp chứng bệnh của tôi, và họ sẽ nắm chặt tay tôi đi qua những lần đấu tranh và ngồi cạnh tôi lúc đen tối. Tôi biết rằng tôi có những người bạn sẽ không bao giờ bỏ tôi vì điều đó cả. Tôi biết rõ điều đó.

Nhưng đến khi nỗi lo âu là một con gấu, tôi sẽ cảm thấy rằng mình lại cô đơn.

Thực sự, tôi là chính tôi là đủ. Tôi là một người xứng đáng với tình yêu. Tôi không làm gì sai cả.

Tôi có thể sửa chữa mọi thứ sau khi đợt sóng đã xô qua.

Tôi có giá trị.

 

Giang Nguyễn

(Dịch theo themighty.com )


Tin khác

Doomscrolling: Khi việc lướt tin tiêu cực liên tục trở thành mối nguy cho sức khỏe

Thứ Tư, 18/03/2026
Điều đầu tiên bạn làm sau khi thức dậy vào sáng nay là gì? Nếu bạn với tay lấy điện thoại và bắt đầu lướt qua hết tin tức này đến tin tức khác mà hầu...

Nước nóng trở thành…trào lưu!

Thứ Sáu, 13/03/2026
Các influencer (người có sức ảnh hưởng) nói rằng uống nước nóng trước bữa sáng có thể hỗ trợ tiêu hóa, giảm đầy hơi và nhiều lợi ích khác. Trong bài báo...

Vì sao “dạy người khác” lại giúp bạn học nhanh hơn?

Thứ Sáu, 06/03/2026
Có bao giờ bạn nhận ra: Bạn có thể đã đọc một khái niệm nhiều lần nhưng vẫn thấy mơ hồ. Nhưng khi phải trình bày lại cho bạn bè hoặc giải thích cho một...

COP 11: "20 năm thay đổi - gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”

Thứ Sáu, 06/03/2026
Với chủ đề “20 năm thay đổi – gắn kết các thế hệ vì một tương lai không thuốc lá”, COP11 nhấn mạnh việc bảo vệ giới trẻ trước sự xâm nhập ngày...

Bóc Term: Holiday Paradox - Vì sao Tết trôi qua nhanh? 

Thứ Năm, 05/03/2026
Tại sao các kỳ nghỉ, đặc biệt là Tết lại trôi qua nhanh vậy?

Ngày Valentine ở Hàn Quốc: Độc thân hay Hẹn hò?

Thứ Năm, 12/02/2026
Vô số phim truyền hình Hàn Quốc và các chương trình hẹn hò thực tế đã giới thiệu văn hóa hẹn hò của Hàn Quốc đến với thế giới. Từ việc phụ nữ tự...

Bài viết nổi bật

Kiểm tra chỉ số BMI online

ĐO CHỈ SỐ CÂN NẶNG - CHIỀU CAO (BMI) ONLINE

Chiều cao của bạn (cm)

Cân nặng của bạn (kg)

Bài viết mới