Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Những sự thật phũ phàng nhưng đúng đừng hỏi Thứ Tư, 20/05/2020, 18:30

Những sự thật phũ phàng nhưng đúng đừng hỏi

 Tôi của thanh xuân ấy chẳng đủ tự tin để vượt qua những lời miệt thị. Chẳng đủ sức để phản kháng lại lời chê bai. Lặng lẽ thu mình vào một góc riêng. 


 

Tôi thích mặc đồ đen, không thích những màu sắc sặc sỡ. Tôi không thích mình trông như một chú vẹt bảy màu, ra đường vô cùng nổi bật. Tôi thích mình trông như chú gấu đen ngủ đông, vùi mình trong một góc tối và chỉ ra ngoài khi nào thấy đói. Tất nhiên không phải kiểu đói của một chú gấu, mà là kiểu đến lúc tôi cần phải ra ngoài để gặp gỡ một ai đó, hoặc làm một việc gì đó. Và tất nhiên tôi sẽ ăn mặc như một chú gấu, toàn thân là màu tối, chẳng hề có chút sắc màu tươi sáng nào. 

Tôi muốn mình chìm nghỉm giữa đám đông. Không ai chú ý đến, không ai quan tâm tới. Tôi thích sống mờ nhạt như một bóng đêm. Chắc có lẽ nguyên do là bản thân chẳng thể thích ứng với sự cười nhạo từ bốn phía, sự trêu chọc qua những ngày dài. 

Thanh xuân vốn nên rực rỡ, tôi lại vì những lời chê bai, dè bĩu mà đau lòng. Họ chê tôi mập. Quá mập khi tôi là một cô gái. Họ chê tôi xấu. Đã xấu lại còn rất thô kệch, quê mùa. Họ chê bộ quần áo tôi mặc, trông thật buồn cười với làn da đen nhẻm, thân hình mập mạp, mái tóc rối dài. Họ bảo tôi như con ngốc tỏ ra mình hợp mốt. Nhưng tổng thể tôi như một con quạ trong bộ lông của chú vẹt nhiều màu. 

Tôi của thanh xuân ấy chẳng đủ tự tin để vượt qua những lời miệt thị. Chẳng đủ sức để phản kháng lại lời chê bai. Lặng lẽ thu mình vào một góc riêng. Họ chẳng thể hiểu tôi đã từng trải qua những gì. Họ chẳng hiểu bản thân tôi đã trải qua những ngày tháng thế nào. Họ chẳng hiểu được trong tôi có bao nhiêu vết thương cùng vết mổ. Họ chẳng hiểu để tiếp tục cuộc đời này, tôi được đưa vào người bao nhiêu thuốc. 

Họ chẳng hiểu và tôi cũng quên mất mình vốn dĩ nên tự yêu lấy chính mình. Chỉ cố chấp thu mình. Bỏ bớt những sặc sỡ trên người, bỏ luôn nhữn mối quan hệ làm tôi thương tổn. Việc đối diện với họ chỉ làm tôi cảm thấy mình thật xấu xí và đáng ghét hơn. Tôi thu mình lại làm một con gấu màu đen, chỉ mặc đồ tối màu và ít khi xuất hiện ở những nơi đông đúc. Sống những ngày đầy mặc cảm và tự ti, để sự trầm cảm giết chết thanh xuân vội vàng như một cơn gió. 

Thỉnh thoảng, khi nhận về những sự trêu đùa về ngoại hình, tôi lại trốn vào một góc để vuốt ve sự tổn thương. Cứ mãi chọn cách làm chú gấu ngủ đông để cho lòng mình nhẹ nhàng nhất có thể. Yêu là gì? Ngày vui là gì? Tôi chẳng thể cảm nhận được. Chỉ dỗi hờn cả thế giới sao cứ thế mà khiến tôi tổn thương. 

 

Tốt nghiệp, ra trường, tôi đi làm. Vẫn cứ mãi thu mình làm chú gấu đen chỉ biết trốn tránh mọi thứ. Đồng nghiệp một số chỉ trích tôi là một kẻ lập dị, vài người lại khuyên nhủ tôi thay đổi một chút cho bản thân. Tôi lịch sự từ chối sự giúp đỡ, chẳng đủ tự tin rằng bản thân có thể tốt lên. Qua bao lần thay đổi công việc, chỉ mong bản thân có thể vĩnh viễn làm một chú gấu đen trầm lặng, sẽ chẳng bị trêu ghẹo, sống những ngày bình yên. Tôi vốn nghĩ thế gian ngoại trừ ba mẹ luôn thực lòng yêu thương tôi, thì còn lại, đều mong tôi suốt đời trốn trong giấc ngủ của sự tự ti và trầm cảm. 

Thế rồi tôi gặp anh.

Công ty mới rất đỗi hào nhoáng, tôi chẳng hiểu tại sao mình có thể vượt qua vòng phỏng vấn mà trở thành nhân viên chính thức. Chỉ biết rằng, nếu tôi không đủ nổi bật tôi sẽ bị đào thải. Sự cạnh tranh giữa các đồng nghiệp với nhau vẫn luôn như con sóng ngầm. Khiến tôi nữa chìm, nữa nổi với những lo lắng trong đầu. 

Tôi luôn ôm trong đầu suy nghĩ mình sẽ chẳng thể nào trụ lại nơi ấy được. Họ đều sặc sỡ, đều tự tin và vô cùng vui vẻ. Chẳng như tôi, mãi chỉ là chú gấu đen ngủ đông. Mỗi ngày đều ôm khuôn mặt lo lắng và muộn phiền. 

Thế rồi anh đến bên, ban đầu là lắng nghe điều tôi nói, sự chán nản trong tôi. Sau đó anh an ủi, động viên tôi thay đổi chính mình. Dạy tôi cách yêu thương và chăm sóc bản thân hơn. 

Anh nhờ các chị cùng công ty đưa tôi đi làm lại tóc, giúp tôi chọn thêm những bộ quần áo hợp với màu tóc và dáng người. Anh rất dịu dàng, còn các chị thì mắng tôi xối xả. Những chiếc áo tối màu mỗi khi tôi mặc các chị đều dặn dò rằng lập tức đem vứt hết đi. Anh cũng kiên nhẫn cùng tôi đi chọn thêm quần áo. Và mỗi khi tôi cầm lên một món gì đó tối màu, anh sẽ lập tức mang các chị ra để doạ dẫm tôi. 

Khi đi cùng các chị, tôi nhận ra đôi khi bị chê, bị ăn mắng, đôi khi xuất phát từ mong mỏi rằng bản thân tôi sẽ thay đổi. Có thể nó chẳng mang lại lợi ích gì cho các chị, thế nhưng điều ấy lại tốt cho tôi. Và các chị cũng vui vì điều đó. Nó thể hiện qua ánh mắt hài lòng khi nhìn thấy tôi mặc những món đồ màu sắc trẻ trung, chứ không còn là màu đen như một chú gấu nữa. 

Anh cũng rất thản nhiên khi nhìn thấy sự thay đổi nơi tôi. Thỉnh thoảng tôi thầm nghĩ, có phải phép màu của tình yêu là một điều kỳ diệu. Hay như người ta vẫn thường nói, những coi gái thường trở nên xinh đẹp hơn khi thực sự hạnh phúc. 

Anh vẫn thường nói với tôi rằng, một cô gái có tâm hồn đẹp vẫn thu hút người khác nhiều nhất. Tôi có thể chẳng xinh như nhiều cô gái anh quen, có thể chẳng mảnh mai hay sành điệu. Thế nhưng anh nhìn thấy ở tôi sự nhút nhát và giản đơn. Anh muốn ở bên cạnh tôi để tôi có thể có thêm chút niềm vui trong cuộc sống. Rồi dần dần những cảm xúc ấy lại vu vơ biến thành một tình yêu. Anh bảo, nếu có thể gặp nhau sớm hơn, có lẽ tôi đã có thể có thêm những ngày thanh xuân rực rỡ.  

Nhìn lại chính mình của hôm nay, tôi cũng chợt nhớ ra mình đã bỏ lỡ thanh xuân một cách đầy tiếc nuối. Chỉ vì có một ai đó dành cho tôi những lời nói không mấy dịu dàng. Chỉ vì vài cử chỉ có phần thiếu tử tế. Tôi quên mất mình đã phải cố gắng đến thế nào để được tiếp tục sống giữa cuộc đời này. Tôi cố gắng biến mình thành một chú gấu đen, vùi mình vào những mùa đông chẳng bao giờ kết thúc. 

Đến hôm nay, chẳng thể biến mình thành chú vẹt rực rỡ màu sắc, tôi cũng đã chẳng còn khoác trên người những sắc màu u ám, nặng nề. Có lẽ anh và các bà chị khó tính đã kéo tôi ra khỏi giấc ngủ mùa đông. Khoác lên tôi những sắc màu của mùa xuân tươi đẹp. Họ đã mang đến cho tôi niềm tin vào chính mình. Nhắc cho tôi nhớ rằng, ai cũng nên hạnh phúc. Chỉ là mỗi cô gái sẽ tự mình thoát ra khỏi hình bóng của chú gấu đen. Hay đợi một ai đó đến, tô lên người những sắc màu hạnh phúc. 

Li Phan – blogradio.vn

Lượt xem: 255

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 18475904