Giao diện tiếp cận

Ngược dòng suy nghĩ Thứ Tư, 15/03/2017, 21:00

Ngược dòng suy nghĩ

Tamsubantre.org - Thời gian vẫn không ngừng quay, cuộc sống vẫn không ngừng tiếp diễn và tôi vẫn tiếp điễn với cuộc sống ở cái tuổi 22 đầy hoài bão của mình.

Tôi năm nay 22 tuổi, ở cái tuổi 22 này tôi đã có rất nhiều dự định cho tương lai. Tôi biết rằng mình đã có đủ hành trang để đón đầu với những khó khăn, thách thức của cuộc sống. Gia đình, ngôi trường tôi đang học đã chắp cho tôi đôi cánh và giờ là lúc tôi vỗ đôi cánh ấy bay ra biển người, nơi ấy con người luôn tấp nập với công việc, nơi ấy con người luôn miệt mài tìm kiếm các mối quan hệ. Tôi biết, đôi lúc con người ta cảm thấy mệt mỏi, gồng mình với hàng tá công việc còn đang ngổn ngang, giả tạo trong các mối quan hệ chỉ để thăng tiến trong công việc. Nhưng trái đất vẫn quay, thời gian vẫn chạy và cuộc sống không ngừng vận động, bạn sẽ trở nên lạc lõng nếu chỉ đứng yên một chỗ.

Ảnh minh họa

Cuộc đời là những chuyến đi, đấy là câu nói nổi tiếng của Lỗ Tấn trong tác phẩm “Cố hương”

Suốt 22 năm qua, tôi đã đến nhiều nơi bằng những cách thức khác nhau, gặp gỡ nhiều người, trải qua  nhiều chuyện. Những chuyến đi đấy giúp tôi trưởng thành hơn trong suy nghĩ , giúp tôi thay đổi nhân sinh quan của mình về cuộc đời, về cách nhìn nhận con người.Con người ta càng đi nhiều, càng mới nhận ra không nơi nào tốt hơn nhà mình. Tôi ở tuổi 22 khác tôi của 10 năm trước. Tôi của hiện tại khao khát hơn bao giờ hết được trở về nhà, được lắng nghe giọng nói ôn tồn của bố, được ôm ấp trong vòng tay nâng niu của mẹ. 200km với 4 giờ đồng hồ ngồi trên ô tô đó là khoảng cách tôi phải vượt qua để có thể về với gia đình nơi luôn yêu thương, sẵn sàng mở cửa đón tôi, chỉ 4 giờ thôi tôi có thể cảm nhận được sự ấp áp, nồng nàn của tình yêu gia đình, nhưng tôi chỉ có thể dành mỗi năm 1 lần cho sự nồng ấm ấy.

Giờ đây, khi tôi nhận thấy mình đã trưởng thành, cũng chính là lúc tôi nhận thấy bố mẹ già đi. Tôi nhớ lại, cách đây 1 năm trước khi tôi đưa bố mẹ đi khám sức khỏe, khi biết được tình trạng sức khỏe của bố mẹ từ bác sĩ tôi đã khóc òa lên trong sự sợ hãi. Ngay trong khoảng khắc ấy, tôi chợt nhận ra hóa ra họ đã yếu đến vậy, hóa ra thời gian, tuổi trẻ, sức khỏe của họ đã dốc hết vào những đứa con của họ. Mỗi đêm khi nghĩ đến bố mẹ, nhớ đến khuôn mặt ngày càng xuất hiện nhiều nếp nhăn, nhớ mỗi khi mẹ làm việc xong lại kêu đâu tay, khó thở đòi tôi bóp tay, nhớ mỗi lần tôi trêu bố “tóc bố bạc trắng không giống như chỉ mới 43 tuổi” lúc đấy bố chỉ cười và nói: “do bố suy nghĩ nhiều chuyện”. 

Ảnh minh họa

Bố tôi không phải là con trưởng trong gia đình, nhà bà tôi có 4 người con trai, bố tôi là con thứ 2 nhưng vì bác và các chú đi làm ăn xa nên một tay bố tôi lo lắng mọi việc trong gia đình từ việc ông tôi ốm nặng suốt 6 năm trời vì bệnh tim, đến việc của dòng họ cũng một tay bố tôi. Mỗi lần nghĩ đến những điều đấy trong đếm tối, nước mắt tôi lại ướt đẫm gối. Ngay tại lúc này, ngay tại bây giờ tôi luôn thôi thúc mình phải cố gắng, phải kiếm thật nhiều tiền để mỗi năm tôi có thể đưa họ đi du lịch, tôi muốn bố mẹ có được những phút giây thoải mái, có lại được khoảng thời gian hạnh phúc mà họ đã đánh đổi bằng cơm áo, gạo tiền để nuôi con của mình khôn lớn.

Năm 22 tuổi, tôi đã có những suy nghĩ như vậy, tôi luôn mong muốn được bên gia đình nhiều hơn, được nghe họ nói nhiều hơn bên tai của mình và luôn mong họ được vui vẻ, thoải mái. 22 tuổi tôi đã học cách nghĩ cho gia đình, những người thân yêu của mình hơn bản thân. Thế nhưng khi tôi của 10 năm trước, ở cái tuổi “Tôi muốn làm người lớn” Tôi chỉ muốn được lớn thật nhanh, thời gian có thể thoáng một cái để tôi có thể thi đại học, được rời xa vòng tay của bố mẹ, để không phải lúc nào cũng phải nghe họ nói, nghe họ quản “Con phải thế này…con phải thế kia”. Và khi đấy, tôi cho rằng những suy nghĩ như vậy là không ích kỉ, ai cũng như mình muốn được rời xa vòng tay của gia đình càng sớm càng tốt, muốn được làm những điều mình thích, nói những điều mình muốn mà không bị cấm đoán.

Vậy nhưng khi 22 tuổi, tôi luôn khao khát được ở bên gia đình nhiều hơn, tôi luôn muốn dành điều tốt nhất cho gia đình.  22 tuổi, tôi nhận thấy mình thật ích kỷ và nhỏ bé vì chưa làm được gì cho gia đình. Mọi suy nghĩ trong tôi về định nghĩa”gia đình” theo thời gian đã khác.Thời gian vẫn không ngừng quay, cuộc sống vẫn không ngừng tiếp diễn và tôi vẫn tiếp điễn với cuộc sống ở cái tuổi 22 đầy hoài bão của mình. Mong ước bản thân trở nên có ý nghĩa và giúp ích được cho gia đình mình nhiều hơn, mang lại hạnh phúc cho họ.

Tuổi 22 của tôi như vậy, còn bạn, liệu bạn có giống tôi không?

Minh Ngọc

Lượt xem: 391

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 5
Lượt truy cập: 10540316