Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Muốn đừng lớn để thôi sống với những lo toan Thứ Sáu, 17/05/2019, 10:00

Muốn đừng lớn để thôi sống với những lo toan

Những ngày tháng đi qua, tôi lại thấy nhớ tuổi thơ của mình da diết. Tôi ước ao được mượn cánh cửa thần kì của Doraemon để trở về tuổi thơ, để một lần nữa sống trong những ngây dại, non nớt, một lần được sống thôi lo toan, một lần được sống trong những nỗi sợ bé tí teo nhưng qua mỗi lẫn sợ ấy là một lần tôi lớn nên người, một lần được sống những ngày còn bé.

Có thời điểm những chuyện không hay cứ liên tiếp, dồn dập xảy đến khiến tôi bị stress, mệt mỏi trái tim tổn thương nặng nề đến mức tôi muốn trốn chạy thực tại, trốn chạy mảnh đất này đến một nơi nào đó thật xa sống những ngày không có công việc, không có bạn bè, không có gia đình. Tôi muốn trốn khỏi những tiếng còi xe inh ỏi, tiếng ồn ào ngày đêm không ngớt ngoài đường phố, trốn khỏi những lời bàn tán khen chê, những ganh đua thiệt hơn được mất, những nỗi lo về cơm áo gạo tiền. Tôi đã muốn như vậy biết ai ai cũng phải trải qua quy luật của thời gian: sinh ra, lớn lên, và trưởng thành.

Nếu như có cơ hội trở về một thời điểm trong chặng đường dài đã qua thì bạn sẽ muốn quay lại thời điểm nào? Còn tôi nếu như có cơ hội tôi sẽ xin được trở về ngày còn bé.

Ngày còn bé thích chơi xích đu toàn phải trèo tường vào trường mẫu giáo gần nhà chơi trộm vì ngày ấy khi đã lên lớp lớn 5 tuổi rồi mà trường vẫn chả có cái nào. Mỗi ngày đi học qua nghe tiếng xích đu kêu lại thấy hớn hở trong lòng chỉ mong nhanh nhanh đến ngày nghỉ cùng mấy chị hàng xóm lẻn vào trường. Không chỉ chơi xích đu lại còn nghịch ngợm ngắt cả mấy bông hoa bóng nước, lượm vài món đồ chơi hỏng mà các cô giáo bỏ đi mang về nhà xài chung. Bây giờ khi đã lớn không còn chơi xích đu nữa, nhưng những âm thanh ấy vẫn vang vọng kéo theo cả nỗi nhớ một thời.

Ngày bé trường đi học mẫu giáo cách nhà có mấy chục mét nên tự đi tự về chạy nhảy ngoài đường như con loăng quăng, lớn lên một chút đi học tiểu học có chị gái trở đi nên mãi về sau vẫn không dám tập đi xe đạp. Tôi sợ giống nhỏ hàng xóm xuống dốc không biết bóp phanh ngã xây xẩm mặt mày và nỗi lo cả cuộc đời sau này phải đi bộ cứ kéo dài mãi cho đến một ngày đẹp trời tự dưng biết đi xe đạp.

Ngày còn bé, rất thích chơi đồ hàng, những món ăn không tên được làm cầu kì tỉ mỉ và đầy màu sắc nguyên liệu từ hoa, thân cây và những loại bột bằng đất cát được sàng đi sàng lại bằng lá bàng. Và cũng chẳng thể nào thiếu trong đám đồ hàng đó những bức tượng đất gấu, thỏ... do chính tay những đứa trẻ trong xóm tạo thành.

Ngày còn bé, ở quê nhà nào nhà nấy đều dùng bếp củi sử dụng rơm hoặc cành cây khô để đun nấu mỗi lần nhóm lửa là phải chạy quanh tìm hộp diêm, hồi ấy cứ sợ sau này lớn lên không biết dùng bật lửa, vì cứ hí hoáy mãi chỉ thấy ga xì ra mà không bật được lên. Nhưng mãi về sau cứ tập dần tập dần thì lại thấy hóa ra dùng bật lửa lại đơn giản vô cùng. Bây giờ mỗi khi ngửi thấy mùi rơm cháy, mùi khói lại nhớ cảnh chiều buông trên xóm nhỏ ngày xưa. Mới đây thôi mà cũng nghe chừng xa lắm.

Ngày còn bé, cứ đến giờ trưa lại leo lên giường giả vờ nằm ngủ ngoan ngoãn, mẹ nằm ngoài hai chị em nằm trong. Nằm được một lúc lại chọc chọc nhau thức dậy rón rén trốn mẹ đi chơi. Bước qua được cửa nhà mà không bị phát hiện đã là một chiến tích rất lớn, mặc dù biết rằng chỉ một lát thôi mẹ thức dậy lại nghe tiếng í ới gọi về có thể bị đòn roi, nhưng cái đam mê trốn đi chơi ấy suốt bao năm vẫn không hề mai một.

Ngày còn bé chỉ thích đến thời gian nghỉ hè để chẳng phải lo lắng chuyện học hành, ngày ngày được đi theo anh họ con nhà bác ra nương hái quả, đi tô dế , đi bắt cóc nhăng... Rồi chiều chiều cùng lũ bạn cùng xóm chạy ra sân bóng xã xem thi thả diều. Ngày ấy phải là người rành lắm mới làm được diều mà có gắn cả sáo, những cánh diều vừa bay lên cao thì tiếng sáo cũng ngân nga vang vọng trên bầu trời xanh ngát. Bây giờ muốn nghe một tiếng sáo diều cũng chẳng thể tìm thấy, những chuyện ngày nhỏ tưởng như bình thường mà lớn lên mới thấy sự đáng giá.

Muốn đừng lớn để thôi sống với những lo toan

Ngày còn bé mỗi lần đến hội háo hức lắm vì hôm đó cả nhà sẽ đi chơi, mẹ sẽ chuẩn bị xôi với thịt gà để vào đó nghỉ trưa cả nhà cùng ăn. Bố mẹ nắm chặt tay hai chị em đi giữa dòng người đông đúc. Ngày ấy những con đường bao quanh đều bé và còn nhiều cây đại thụ, dòng người đổ về lại đông, người sau chen người trước trái phải chật như nêm thỉnh thoảng lại có tiếng loa phát thanh tìm trẻ lạc. Tiếng loa cứ phát đi phát lại khiến hai chị em nắm chặt bàn tay mẹ không dám buông, vì sợ chẳng tìm được đường về nhà. Bây giờ khi đã lớn, đủ sức vẫy vùng tung cánh bay đi mọi nơi thì lại thấy một cái nắm tay của bố mẹ ngày xưa quý giá đến thế nào.

Những ngày tháng đi qua, tôi lại thấy nhớ tuổi thơ của mình da diết. Tôi ước ao được mượn cánh cửa thần kì của Doraemon để trở về tuổi thơ, để một lần nữa sống trong những ngây dại, non nớt, một lần được sống thôi lo toan, một lần được sống trong những nỗi sợ bé tí teo nhưng qua mỗi lẫn sợ ấy là một lần tôi lớn nên người, một lần được sống những ngày còn bé.

Kiminss – blogradio.vn

Lượt xem: 272

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 16309903