Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Mùi khói bếp khiến người ta dễ cay mắt Thứ Năm, 13/02/2020, 18:14

Mùi khói bếp khiến người ta dễ cay mắt

Ảnh minh họa: Internet

Với sự ngây thơ của một đứa trẻ tôi chẳng tày nào hiểu nổi vì sao cứ mỗi lần tôi ngấu nghiến ăn khoai lang là mẹ sẽ nhìn tôi mà chảy nước mắt. Có lẽ vì trong bếp khói nhiều quá chăng? Mùi khói nồng nặc khó ngửi làm mắt mẹ cay xè và rơi nước mắt chăng? Sau này mới hiểu người đàn bà đó cũng đã từng là một thiếu nữ, cũng được những anh trai làng theo đuổi nườm nượp nhưng vẫn e thẹn không chịu gả.

Trong những cuốn truyện tôi đã từng đọc, tiếng ve sầu luôn được miêu tả thật vui nhộn và nên thơ. Thế nhưng trong ấn tượng của tôi, tiếng ve sầu chỉ như một tiếng khóc than đau đáu của một người đàn bà. Và người đàn bà ấy là mẹ tôi…

Hồi mới 10 tuổi, tôi từng nghe bà nội nói rằng: “Cái loại đàn bà chỉ đẻ được con gái thì chỉ xứng đáng ở trong xó bếp”. Còn ba tôi cũng hay bảo rằng: “Con gái chỉ là đứa ăn cơm nguội, ngủ ngoài hè”. Chẳng biết thế nào, từ nhỏ đến tận tận bây giờ, tôi chưa bao giờ phải chịu cảnh “ăn cơm nguội, ngủ ngoài hè” như ba tôi từng nói. Hồi còn nhỏ vẫn rất ưa món khoai lang luộc chấm đường, mẹ lần nào luộc xong cũng dúi vào tay tôi một củ khoai thật to và vẫn còn nóng hôi hổi, tôi vui như vừa bắt được vàng.

Với sự ngây thơ của một đứa trẻ tôi chẳng tày nào hiểu nổi vì sao cứ mỗi lần tôi ngấu nghiến ăn khoai lang là mẹ sẽ nhìn tôi mà chảy nước mắt. Có lẽ vì trong bếp khói nhiều quá chăng? Mùi khói nồng nặc khó ngửi làm mắt mẹ cay xè và rơi nước mắt chăng? Sau này mới hiểu người đàn bà đó cũng đã từng là một thiếu nữ, cũng được những anh trai làng theo đuổi nườm nượp nhưng vẫn e thẹn không chịu gả. Người ta nói rằng, người đã từng cảm nhận được hạnh phúc khi rơi xuống địa ngục sẽ đau khổ hơn gấp trăm nghìn lần người chưa từng cảm nhận được hạnh phúc. Mẹ tôi từ một người được hưởng sự yêu thương, chăm sóc của chồng thì giờ đây chỉ biết quanh quẩn trong cái xó bếp của chính mình, tóc tai rối bù, quần áo thì luôn phảng phất mùi cá chiên. Không phải vì mẹ tôi là một người đàn bà trắc nết nên đáng bị đối xử ghẻ lạnh như vậy, chỉ đơn giản là vì “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”.

Sau một thời gian, tôi cùng mẹ đón một đứa em trai kháu khỉnh. Rồi dần dà nó lớn lên, vô cùng nghịch ngợm và hoạt bát. Tôi cũng thương em, chưa bao giờ vì sự bất công trong gia đình mà đặt áp lực lên nó. Hai chị em đang ngồi trước cửa nhà chơi ô ăn quan, bà nội về thì nó chạy ra ôm bà. Ánh mắt bà nội nhìn nó quá đỗi dịu dàng, đi vài bước đến chỗ tôi bà bảo: “Sao còn ngồi ở đây mà không vô phụ mẹ nấu cơm? Con gái gì đâu mà chỉ biết ở không?” Tôi lủi thủi đi vào bếp với mẹ, từ ngày sinh em ra, mẹ đã vui vẻ nhiều hơn trước, ít nhất đã không còn thường xuyên tự một mình rơi nước mắt. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy yêu thương, rồi chỉ tôi cách kho một đĩa thịt. Ngày hôm ấy, khói vẫn ngập tràn trong căn bếp bé nhỏ, hơi nóng tỏa ra làm cho da mặt người ta ran rát. Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt, người ấy vẫn là mẹ tôi, một người phụ nữ bất hạnh nhưng mạnh mẽ, một người sẵn sàng yêu thương tôi vô điều kiện, dù cho, tôi chỉ là một đứa con gái.

© Thiên Thanh - blogradio.vn

Lượt xem: 107

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 12
Lượt truy cập: 17780546