Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Hãy sống để những ngày sau không phải hối tiếc Thứ Tư, 05/02/2020, 11:15

Hãy sống để những ngày sau không phải hối tiếc

Từng con người, từng câu chuyện nhỏ lại mang đến cho em nhiều điều phải suy nghĩ và hơn hết là nhiều bài học quý giá. Vòng quay của số phận thật đáng sợ, nó không chừa một ai và bạn sẽ không biết bạn phải rời bỏ những người thân yêu, từ bỏ công việc mình yêu thích lúc nào? Vậy nên, hãy trân trọng hiện tại - để một ngày nếu may mắn không cho bạn kịp nói lời tạm biệt thế giới này, bạn vẫn cảm thấy mình không hối tiếc khi bạn luôn trân trọng mỗi ngày trôi qua, làm việc chăm chỉ và cố gắng để sống tốt hơn nữa cho ngày mai.

Sài Gòn ngày cuối tuần ngập nắng nhưng những điều được chứng kiến khiến em suy nghĩ không thôi. Em biết cuộc sống vô thường, đôi khi em cố tình quên đi điều ấy bởi đối diện với hiện thực quá tàn khốc khiến em lo lắng và sợ hãi.

Em nhìn thấy cậu ấy ngồi trên bậc thềm cấp cứu bệnh viện, tay ôm đầu, cuối gập người rồi lại khóc nấc lên khi người anh trai chạy đến. Cậu ấy ôm mặt và khóc ngẹn ngào, nói từng chữ một cách khó khăn, không rõ từ. Em không hiểu, chỉ có thể đoán một người thân của cậu ấy vừa được đưa vào cấp cứu đã không qua khỏi. Em ngẹn lòng, không quen nhưng lòng vẫn nhói lên từng hồi.

Em ngồi đây, đợi ba làm xét nghiệm. Vì vậy em biết được câu chuyện của cậu ấy qua những câu chuyện nhỏ của người thân, bạn bè đến thăm. Bố cậu bị đột quỵ, dù đã được phát hiện sớm và đưa vào cấp cứu một cách nhanh chóng nhưng vẫn không qua khỏi. Mới sớm nay, bố cậu ấy vẫn còn ăn sáng cùng cậu ấy, ông ấy đi cafe về cảm thấy mệt, đột quỵ, cấp cứu và cuối cùng… như bây giờ.

Em nhìn thấy cảnh những người thân của cậu chạy ra chạy vào để liên hệ xe chở về quê, nhìn thấy cậu ấy chạy thật nhanh đi đâu đó, rồi anh trai cậu ấy đuổi theo, có lẽ là tìm cậu ấy… thật lâu sau mới cậu thấy cậu quay lại, vẫn ngồi ở bậc thềm ấy với đôi mắt trống rỗng. Cậu ấy có lẽ vẫn là học sinh hoặc nhiều nhất cũng chỉ là sinh viên năm nhất – nhỏ hơn em nhiều anh nhỉ. Cuộc sống vô thường đến đáng sợ phải không anh? Sẽ có những ngày cuối tuần bình thường đối với em, với anh và nhiều người khác nhưng lại là ngày nỗi đau kéo dài vô tận với một ai đó trên thế giới này.

Em nhìn thấy một “chú bảo vệ” đi đến – thật ra đó chỉ là một cậu bé thôi anh ạ - nhưng có lẽ vì một lý do nào đó – cậu ấy bị đẩy vào với vòng quay tiền bạc sớm hơn những người khác. Cậu ấy đi đến gần, đặt tay lên vai cậu nhóc kia với đôi mắt chân thành - có lẽ là nói một điều gì đó nữa, nhưng em không nghe thấy. Em nhìn thấy cậu ấy đứng đó vài phút rồi trở về công việc hàng ngày, mở cửa cho các bệnh nhân, bác sĩ, y tá, giúp đỡ những người đến rồi đi ở cánh cửa trong suốt lạnh lẽo ấy.

Cậu ấy đứng đấy, đỡ bà cụ từ trên xe xuống, đẩy xe lăn lên dốc cho một chị gái, xách giùm túi đồ nặng cho anh trai đang một tay dìu vợ một tay ôm đứa con bé bỏng vừa chào đời, hay nắm chặt tay cậu bé đang muốn đuổi theo quả bóng lăn ra con đường trước mặt… Những hình ảnh ấy thật đẹp phải không anh?

Cậu ấy, thật ra cậu ấy chỉ cần mở và đóng cửa như một nghĩa vụ công việc, nhưng thay vào đó – cậu ấy làm việc với một tấm lòng chân thành nhất mà em từng thấy, cậu ấy mỉm cười và hỏi han với những người cậu ấy gặp, cậu ấy chân thành và chu đáo đến mức khiến cho người đối diện cảm thấy thân thuộc.

Nhìn cậu ấy, em lại nhớ đến em trai của mình: “Đừng làm việc với một nửa trái tim”, "Để làm việc chăm chỉ là một việc rất khó, nhưng hãy cố gắng hết sức mình khi làm bất cứ việc gì” – em ấy đã nói với em như thế đấy anh ạ. Em ấy thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cả em, vậy mà ngày từ khi còn là một đứa trẻ, em ấy đã biết mình muốn gì và nổ lực mỗi ngày để chạm đến ước mơ ấy, dù đó là cả một con đường dài đầy khó khăn và mệt mỏi ai rồi cũng phải vượt qua giới hạn của chính mình.

Sài Gòn ngày cuối tuần ngập nắng, hàng ngàn tia nắng ngoài kia, hàng ngàn con người đang quay cuồng với cuộc sống, hàng ngàn câu chuyện khác nhau… Từng con người, từng câu chuyện nhỏ lại mang đến cho em nhiều điều phải suy nghĩ và hơn hết là nhiều bài học quý giá. Vòng quay của số phận thật đáng sợ, nó không chừa một ai và bạn sẽ không biết bạn phải rời bỏ những người thân yêu, từ bỏ công việc mình yêu thích lúc nào?

Vậy nên, hãy trân trọng hiện tại - để một ngày nếu may mắn không cho bạn kịp nói lời tạm biệt thế giới này, bạn vẫn cảm thấy mình không hối tiếc khi bạn luôn trân trọng mỗi ngày trôi qua, làm việc chăm chỉ và cố gắng để sống tốt hơn nữa cho ngày mai.

WFY131 - blogradio.vn

Lượt xem: 110

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 17781903