Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

ĐÁ CẦU Thứ Sáu, 27/12/2019, 15:10

ĐÁ CẦU

Ảnh minh họa (Internet)

Một hoạt động mà tôi thường xuyên làm trong ba năm học cấp ba là đá cầu. Thật tệ khi không có bức ảnh nào về hoạt động này trong kỉ yếu lớp tôi, bởi lẽ cậu bạn duy nhất trong lớp có máy ảnh, nếu không đá bay cầu của chúng tôi xuống dưới tầng một và không thèm nhặt thì cậu ta cũng đi chụp ảnh cho mấy bạn gái lớp bên, nên những bức ảnh về điều này chắc chỉ tồn tại trong tâm trí.

Ngoài chỗ đá cầu bên ngoài lớp học, ngay cạnh phòng vệ sinh, đúng chỗ cầu thang đi lên đi xuống và trước mặt là khoảng không mà bất cứ người nào đứng đó thì nghiễm nhiên phải đi nhặt cầu rơi khi nó bay qua khoảng không xuống sân. Ngoài ra chúng tôi còn đá trong phòng thể chất, bên ngoài phòng thể chất và sân trường nữa. Dường như khắp sân trường Thăng Long năm đó đều có dấu chân chúng tôi, những tiếng cười và những quả cầu cũ vứt đi lăn lóc. 

Mặc dù môn thể dục có nội dung đá cầu, nghĩa là chúng tôi đều được học kỹ thuật tiêu chuẩn cho bộ môn này, nhưng mỗi đứa học sinh lại có một phong cách đá khác nhau. 

Tôi thì là kiểu học sinh mà cầu đến thì cứ cố đá trúng thôi còn bay đâu thì bay, sẽ có người khác đỡ. Kỹ thuật của tôi kém, nên điều duy nhất, tôi chỉ tập trung vào việc làm sao không để bị cười chê khi không đỡ được cầu.

Những bạn đá cầu giỏi thì khi đỡ cầu họ phải tâng đến hai chục phát rồi mới chuyền cho người khác, họ muốn khoe mẽ kỹ thuật của mình, bởi lẽ với bọn học sinh 17, 18, cái tôi là thứ rất quý giá. Đương nhiên tôi ghen tỵ với họ, luôn luôn phàn nàn mỗi khi có người làm điều đó với lý do là mất thời gian, nhưng thực ra tôi chỉ đang ước rằng mình cũng có thể chơi giỏi như thế.

Một vài đứa bạn luôn luôn học được một chiêu thức mới nào đó và muốn trình diễn, nhưng thường là thất bại.

Một vài đứa bạn lại thích đá cầu cho thật mạnh đến mức bay từ đầu sân bên này sang cuối sân bên kia, và lại ù té chạy biến vì không muốn nhặt cầu.

Kết quả hình ảnh cho đá cầu

Ảnh minh họa (Internet)

Một vài đứa bạn thích cướp cầu của người khác, lúc nào cũng hét lên "để tôi để tôi", nhưng rồi lại đá trượt. 

Điều mà vui nhất khi đá cầu, hơn cả việc bản thân đỡ được cầu, là khi bạn hét lên tên của một người bạn mà cầu đang bay tới phía người đó, chú ý rằng đó là một cú đá khó nhằn, và người bạn ấy cứu được quả cầu, tiếp tục chuyền vào vòng tròn cho những người khác.

Còn điều tệ nhất, là đá cầu qua bờ tường, sang sân nhà dân sát vách với trường học, hoặc bay lên nóc tôn của nhà để xe. Thế là mất cầu, mọi người đành quay về lớp, vừa đi vừa trách móc nhau, rồi cuối cùng cũng phá lên cười vì một câu đùa ngớ ngẩn nào đó.

Tôi tự hỏi, những quả cầu trên nóc nhà để xe có buồn như chúng tôi khi đánh mất chúng không. Còn những quả cầu bay sang nhà bên, chắc hẳn là sẽ có một đứa trẻ nào đó nhặt được và mang đi chơi cùng đám bạn của nó thôi.

Thực ra những ký ức mơ hồ ấy cũng còn rõ ràng hơn tôi nghĩ. Bây giờ khi nhớ lại về chúng, từng dòng ký ức lại đi về, như thể những sợi chỉ thần kỳ tự tháo rối mà không cần tốn sức.

Có lẽ là vậy, có những điều khó quên. Có những kỷ niệm sẽ luôn ở đó để nhớ về.

Dương Ngô Hoàng Long

Lượt xem: 261

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 17259242