Giao diện tiếp cận

Chuyện tay ba một thoáng mùa hè Thứ Ba, 05/12/2017, 09:00

Chuyện tay ba một thoáng mùa hè

Suốt một chặng đường dài, tươi đẹp nhất là tôi và Linh bên nhau như hình với bóng. Câu chuyện về hai đứa con gái bắt đầu gọi nhau bằng “vợ, chồng” khơi mào từ hơn 3 năm về trước. Chừng đó thời gian, tôi đã quen với cách xưng hô hơi “sượng sùng” ấy. Cho đến một ngày, “chồng” tôi có người yêu – thằng bạn cấp 3 của tôi và Linh – Phong. Tôi bỗng chẳng hiểu nổi cảm xúc trong mình nữa.

  

Tôi chống cằm, thở dài vài hơi rồi hỏi:

  • - Nếu sau này “chồng” lấy chồng thì “vợ” gọi chồng của “chồng” là gì?
  • Linh cười toe toét nhưng vẫn im lặng.
  • - Hay chúng ta “ly dị” đi! Tài sản chia đôi nhé!
  • - “Vợ” nghe vụ án ở Bình Dương chưa? Muốn “ly dị” nữa không?
  • - Thôi “chồng” ạ!

 

(Ảnh: Internet)

 

Tôi và Linh là bạn thân từ những ngày bọn trẻ con còn cởi truồng tắm mưa. Dưới những cơn mưa lớn nhỏ, tôi và Linh đã cùng một con đường tới trường, đi bộ có, đi xe có, ướt đẫm; cùng ăn một loại kem, mát lạnh dưới mưa; cùng nắm tay nhau chạy qua từng màn mưa… Hà Nội ngày này, gần tháng 7 âm lịch, mưa ngâu cứ rả rích, tôi lại ôm gối, một mình nhớ những tháng ngày như thế. Trẻ con. Hồn nhiên.

 

Suốt một chặng đường dài, tươi đẹp nhất là tôi và Linh bên nhau như hình với bóng. Những câu chuyện vui, buồn, khôn, dại đã xếp thành lớp dày, ám bụi thời gian, cứ mỗi năm trôi qua lại thêm một lớp bụi mờ. Câu chuyện về hai đứa con gái bắt đầu gọi nhau bằng “vợ, chồng” khơi mào từ hơn 3 năm về trước. Chừng đó thời gian, tôi đã quen với cách xưng hô hơi “sượng sùng” ấy. Cho đến một ngày, “chồng” tôi có người yêu – thằng bạn cấp 3 của tôi và Linh – Phong. Tôi bỗng chẳng hiểu nổi cảm xúc trong mình nữa.

 

Mùa hè năm 2015.

Tôi đứng đợi chuyến xe khách đường dài. Mặt trời mới ló rạng, còn chưa rõ hình thù mà mồ hôi đã thấm ướt áo. Tôi đeo kính, mặc áo chống nắng còn cố tình trùm mũ, kéo khoá áo hết cỡ, hẳn chẳng chừa chút da nào ra ngoài. Đứng đủ mệt và đủ mỏi, đôi chân đã nhún nhảy chẳng yên và chiếc cổ đáng thương tưởng trẹo sang một bên vì đeo chiếc cặp một quai đựng máy tính đủ nặng. Tôi lắc cổ sang, kêu cái “rắc”, đang định chuyển tư thế thì bất chợt dừng, phía xa có bóng dáng rất quen thuộc. Cho đến khi bóng dáng ấy đến gần, cách tôi vài bước chân, tôi giật mình, hỏi ngắt ngứ:

  • - “Chồng” …đi đâu đấy?
  • - Đi tình nguyện nhưng mà đổi ý rồi.
  • - Thế á?
  • - Giờ “chồng” lên Hà Nội ăn vạ “vợ” mấy ngày.

 

Tôi thích thú reo lên như đứa trẻ con được nhận quà rồi nhảy vào lòng Linh ôm một cái thật chặt. Mùa hè vẫn nóng, lòng rạo rực vui và mồ hôi vẫn ứa ra tràn trề. Hai đứa con gái đứng bên lề đường, một cao, một thấp, một mũm mĩm, một gầy gò và một niềm vui.

  • - Sao “chồng” biết “vợ” đi giờ này?
  • - “Chồng” đoán giỏi mà!... Thực ra là ngồi nhà bác từ sáng tới giờ ngóng ngoài đường đợi “vợ”, vừa thấy “vợ” đi qua liền lên đây luôn. Mà bạn Phong cũng đi xe giờ này, chắc chúng ta sẽ cùng xe.  

 

Tôi cười cười, mắt cong lên sau cặp kính cận. “Hẳn là một sự trùng hợp định mệnh, đối tượng giật “chồng” xuất hiện”. Khi lên xe, tôi thấy Phong ngồi ghế gần cuối, cạnh một ghế trống, tất nhiên ghế ấy dành cho Linh, tôi liền ngồi lên ghế trước. Điều hoà trên xe phả hơi lạnh xuống gáy, tôi chợt rùng mình, nóng lạnh hoà trộn và vui, buồn cứ quẩn quanh trong lòng. Ngủ gà gục trên xe, thi thoảng bị Linh trêu đùa, cuối cùng cũng xuống xe trong tình trạng lơ ngơ, tôi nắm tay Linh, Linh nắm tay Phong, cùng nhau đợi xe buýt, tiếp tục công cuộc “viễn chinh” gian nan. Gần buổi chiều mới tới quán bún chả quen, ba đứa no bụng rồi tạm thời tách nhau về nhà trọ nghỉ ngơi. Nhà của Phong không gần nhà của tôi lắm, cách nhau chừng 5, 6 cây số. Buổi tối, ba đứa hẹn nhau ở một chợ lớn, chuẩn bị dạo đêm. Sức trẻ rất kinh khủng, dẻo dai, bền bỉ và cứng đầu. Nhìn hàng hoá ngổn ngang và người mua chen chúc nhau, tôi thầm nghĩ “Kế hoạch ẩn thân của mình chắc có thể thực hiện được”. Ba đứa mua đồ thì ít mà chơi trốn tìm thì nhiều. Thi thoảng tôi đi tìm Linh và Phong, thi thoảng hai đứa tìm ngược lại tôi. Đôi khi chúng tôi thích tìm nhau như thế, chẳng cần hỏi ở chỗ nào, cứ thấy nhau lại toét miệng ra cười, những câu chuyện rôm rả, chém gió khi cùng nhau bước đi chẳng còn rõ nội dung, nhưng biết rằng có niềm vui vẫn mãi. Tôi cũng thấy hơi bực mình vì khả năng đọc suy nghĩ qua ánh mắt của mình, khi Linh chọn được cho Phong một món đồ, bạn Phong rất thẳng tính giương cả niềm hạnh phúc, tự hào cho tôi chiêm ngưỡng.

 

Ngày thứ hai, chúng tôi quyết định đến Bát Tràng; trên đường đi sẽ dừng lại ở chùa Sùng Phúc, Gia Lâm. Dự tính sẽ mất gần ba giờ đồng hồ mới đến Bát Tràng nên giữa đường xuống chùa nghỉ trưa cũng là lựa chọn hay. Dẫu rằng đang băn khoăn, lo lắng hay đang buồn vui lẫn lộn, nghe tiếng chuông chùa, tiếng gõ của sư thầy vang lên, lòng tĩnh lại. Ba đứa cứ im lặng thăm quan chùa rồi ngồi bên một hành lang đón gió, mong rằng có thể ngồi đây mãi. Bụng kêu giữa một không gian thanh tịnh như thế quả là “dung tục”. Ba đứa “dung tục” đi tìm đồ ăn, nhưng vì ngày thường chẳng có mấy ai đến chùa nên quán ăn chay không mở, chỉ có quán chè gần cổng chùa. Cô bán chè nói giọng địa phương, nghe năm sáu câu mà tôi không hiểu, nhưng nghe phiên dịch Phong thì cô bảo có thể vào chùa xin cơm chay, chúng tôi từ chối vì ngại. Sau đó cô bảo chúng tôi đến vườn rau sạch của Thành phố để nghỉ trưa. Theo đường cô chỉ, chúng tôi lần mò đến vườn bạt ngàn ổi. Ngay đầu con đường, ổi đã chất đầy đường, mùi thơm của ổi giữa trưa hè mà không gây cảm giác khó chịu. Nhìn đoạn đường hun hút phía trước, tôi, Linh, Phong có chút thẫn thờ, chân như đóng chặt xuống mặt đường, nhất mực không muốn di chuyển. Bạn Phong đi vặt ổi, có “xin” trước khi vặt rồi nhưng người trồng ổi có biết hay không là chuyện khác. Tôi đi cắt lá chuối bằng móng tay của mình để lót lấy chỗ ngồi. Linh dọn cỏ cây để chỗ ngồi sạch sẽ hơn. Chúng tôi đã sống như thời tiền sử trong buổi trưa ấy, vạ vật bên lề đường, gió trời lồng lộng mát và ăn ổi thay cơm trưa. Đang cười nói vui vẻ, tiếng xe máy xuất hiện, giữa đoạn đường vắng, người đi xe máy như chiến binh kiêu hãnh, phóng ngựa liếc nhìn qua ba tên giặc cỏ ngồi lề đường mà chẳng thèm xử tội. Ba tên giặc cỏ ngước mắt lên nhìn hộp cơm của chiến binh như mèo nhìn thịt mỡ, hộp cơm xa dần rồi ba đứa ôm bụng cười ngặt nghẽo. Ngồi mãi đến khi chỗ râm thành chỗ nắng, mặt trời cứ nhích dần, nắng đến mông rồi nên phải di chuyển địa điểm mới. Linh đeo hài và phải đi bộ nhiều nên dứt khoát đổi hài lấy xăng đan của Phong. Phong đeo hài lệt quệt bước đi bị Linh đánh cho một cái đau điếng vì “Hỏng hài mất!”, thế nên bạn Phong quyết định đi chân trần. Những hàng cây hai bên đường tạo thành những mảng râm xen lẫn nắng. Râm và nắng là khoảng không gian đảo chiều, khác nhau. Đoạn râm, bạn Phong lững thững bước đi nho nhã, rất có phong thái. Đoạn nắng, bạn Phong bộc lộ bản chất họ hàng nhà chuột túi, vừa nhảy, vừa kêu “Mặt đường nóng quá… Nóng quá… Nóng…”. Chúng tôi quyết định quay về, không đến Bát Tràng nữa vì một lý do chính đáng là đói. Tôi hăng hái kể chuyện trên đoạn đường về, Linh và Phong thích thú lắng nghe. Nhưng khi nhìn xuống chân, chân của tôi gần kề ngay con chuột chết, bẹp dí dưới đường. “Á Á…Á……”. Tôi kinh sợ và nhảy, tôi còn có họ hàng gần với chuột túi hơn bạn Phong rất nhiều. Giây dép do nhảy quá đà đứt phựt một cái. Cũng may dây đằng sau đứt vẫn còn dây đằng trước nhưng bước đi thêm chút nặng nề. Chúng tôi về đến Hồ Gươm, ăn uống no nê rồi lại dắt tay nhau dạo bờ hồ. Cuối buổi chiều bắt xe tới rạp chiếu phim Quốc gia để xem phim Quỷ quyệt 3. Linh và Phong chụp ảnh với các Minions, phiên bản to bằng người. Khi tôi quay lại thì các Minions đã lột quần áo hoá thành người hiện đại mất rồi. Buổi tối ngày thứ hai, tôi và Linh ngủ ngon lành, không còn bị mất ngủ do lạ giường nữa.

 

(Ảnh: Internet)

 

Ngày thứ ba, tôi phải đi học nên gửi “chồng” cho bạn Phong trông hộ. Buổi trưa học xong tới nhà Phong, cơm nước đã sẵn sàng. Sung sướng cho cái đứa lẽ ra phải ăn bụi là tôi. Tôi phải tranh thủ làm một bài tập vì đến hạn chót, ôm máy tính đến bàn cạnh cửa sổ để làm bài, đặc thù công việc của tôi khá thú vị, hôm ấy tôi phải trả lời thư cho một khách hàng có băn khoăn về kích thước cơ quan sinh dục nam. Bạn Phong ghé qua nhìn thấy ảnh minh hoạ mà tái mặt bước vào trong. Tôi và Linh học ngành khác nhau nhưng lại cùng học qua những vấn đề “tế nhị” nên bàn luận rôm rả. Bạn Phong sợ hãi bịt tai lên giường vờ ngủ. Thời gian cứ trôi, tôi ngẩng đầu lên thấy chị gái xinh xắn đứng trước cửa sổ, ánh nhìn như xuyên qua người tôi nên tôi nhìn ra phía sau mình. Bạn Phong đang cầm thỏi son tô lên môi cho Linh một cách chăm chú. Tôi quay lại thì chị gái xinh xắn đi mất rồi. Buổi chiều ngày thứ ba, chúng tôi đến Time city ăn uống và chụp ảnh, sau đó về chỗ bí mật của tôi. Chỗ bí mật của tôi là khu sau của một chung cư gần nhà, có ghế đá, bãi cỏ mà tôi thường một mình nghe nhạc, đọc sách. Giờ chia sẻ với Linh và Phong nên tôi nằm vắt vẻo trên chiếc ghế dài ngắm sao trời, Phong và Linh tựa vai nhau nghe nhạc, xem video. Đôi khi tĩnh lặng quá đỗi lại nói đôi ba câu, kiểu ước mơ sau này hay đoán chuyện vài năm nữa.

 

Ngày thứ tư, tôi vẫn phải đi học và về nhà Phong vẫn được ăn cơm nấu. Buổi chiều chúng tôi lại tiếp tục tìm chỗ chơi và ăn uống. Từ chỗ ngoài vỉa hè với bánh xèo đến chỗ sang trọng. Chọn quán KFC để đợi giờ chiếu phim. Tôi cầm dao, nĩa nhấm nháp từng miếng thịt gà còn Phong và Linh cầm tay xé. Hai đứa yêu nhau nên có nhiều điểm tương đồng hơn. Tôi thấy Phong thì thầm với Linh  sau đó đánh mắt về phía tôi với cái nhìn khá gian. Tôi hắng giọng hỏi: “Làm sao thế “chồng”?”. Linh đáp: “Không có gì, bạn Phong tán “chồng” ý mà!”. Tôi cười, bạn Phong im lặng, tiếp tục ăn. Bộ phim Minions hài hước nên mọi người cười ngặt nghẽo. Bước ra khỏi rạp chiếu phim cũng là lúc trời tối. Đi thành hàng ngang từ cao đến thấp, ba đứa lững thững bước đi và thi thoảng sẽ trêu nhau bằng những câu chuyện cười. Trên tuyến đường đi bộ chẳng có ai nhưng dưới lòng đường xe cộ vẫn sáng đèn lướt qua. Phong cõng Linh, bóng hai đứa trải dài trên mặt đường, rồi từ cõng chuyển thành kiệu. Một thằng con trai gần mét tám kiệu một đứa con gái hơn mét sáu trên vai. Nhìn hai đứa tôi thấy lòng ấm áp lạ. Đó là giây phút tôi cảm nhận bằng cả trái tim, đôi tai và bốn con mắt của mình. Giây phút ngọt ngào và hạnh phúc. Tôi kêu lớn: “Chụp ảnh tung lên facebook rồi hai đứa dấn thân vào showbiz đi!”. Linh trèo xuống rồi ba đứa lại đi bộ, đú đởn, cười nói với nhau. Tối ngày thứ tư, tôi và Linh nằm duỗi chân, duỗi tay rồi duỗi cả lòng để nói nhiều chuyện riêng tư, những băn khoăn, lo lắng. Cuối cùng hai đứa nắm tay nhau mà đi vào giấc ngủ.

 

(Ảnh: Internet)

 

Ngày thứ năm, tôi được tan học sớm hơn gần một giờ đồng hồ. Trên đường tới nhà Phong tôi nhắn tin hỏi xem cần mua thêm đồ ăn gì không thì biết được Phong đã đến chỗ tôi. Tôi giật mình và khá lo sợ. Tôi thuê trọ ở cùng với chủ nhà. Bà chủ nhà tốt tính nhưng rất nghiêm khắc trong việc đưa bạn tới phòng chơi. “Chỉ đưa con gái, không có con trai. Không yêu đương linh tinh, nếu không nghe lời là bà đuổi!”, đó là câu nói bà nhắc lại nhiều lần. Những ngày hè nắng nóng bà thường hay mang chiếc ghế gấp đặt trước cửa phòng tôi nghỉ trưa, vì phòng tôi ở tầng 2 mát mẻ, tiết kiệm được tiền điện khi bật điều hoà. Thấp thỏm, lo sợ về đến nhà nhưng nhìn thấy hai đứa bẽn lẽn nhìn tôi mà tôi hạ nhiệt “về more”, lại hì hục nấu cơm bê lên phòng. Mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân ngoài cầu thang, ba đứa lại nín thing, không dám thở mạnh. Tôi đã nghĩ đến cả trường hợp bà chủ nhà muốn trò chuyện với tôi mà gõ cửa phòng thì chỉ có thể nhét bạn Phong vào gầm giường. Vậy là trốn ở trong phòng một buổi chiều, tôi, Linh và Phong lại rình rập như quân ăn trộm chạy ra khỏi nhà.Chúng tôi thuê một chiếc xe đạp đôi, tính cả chỗ ngồi đằng sau thì vừa chở được ba người, cứ thế chạy quanh  hồ lớn gần nhà. Bạn Phong khẽ khàng: “Ai bảo đi chơi ba bất tiện? Chúng ta đi chơi ba như này thích quá đi!”. Tôi và Linh lại tíu tít, tán đồng ý kiến rồi bắt đầu tâng bốc nhau. Sau khi vào siêu thị mua một đống đồ ăn, chúng tôi lại ra bãi cỏ ngoài công viên làm buổi picnic đặc biệt. Vài chú chó cũng thấy vui nên chạy quanh chúng tôi, có chú chó đáng yêu quá còn đùa nghịch và nhảy vào giữa đống đồ ăn, chúng tôi kinh hoàng vội cứu được cái gì thì cứu. Trời tối, gió thổi mát và yên tĩnh, ngồi mãi, nói mãi quên cả thời gian, lúc nhận ra muộn rồi thì đã hơn mười một giờ đêm, vậy là lại mạo hiểm cho bạn Phong ở lại đến sáng. Tôi và Linh đứa canh trước, đứa canh sau cho bạn Phong bước vào nhà, dùng nhà vệ sinh, nhà tắm. Khi nghe thấy tiếng động bên phòng bà chủ, tôi gọi Linh, Linh gọi Phong, ba đứa cầm dép trên tay rồi khẽ khàng chạy vào phòng tôi khoá cửa, ngồi bệt cả xuống nền nhà, thở phào nhìn nhau mà cười.

 

Ngày thứ sáu, chúng tôi chia tay nhau. Linh phải về trường nên mùa hè của ba đứa cũng phải dừng chân. Chia tay nhau nhiều lần, lần nào cũng có cái ôm tạm biệt và cố nhìn nhau cho đến khi khuất bóng. Tôi nhớ mãi màu móng chân đỏ chót, màu móng tay vàng cam của hai đứa vì phút nghịch ngợm, vẽ vẽ, tô tô nổi bật cả buổi sáng hôm ấy. Rồi chúng tôi lại trở về những tháng ngày miệt mài mỗi đứa một lý tưởng. Thi thoảng rảnh rang lại nhắn tin cho nhau, nghĩ về nhau mà mỉm cười hạnh phúc, cuộc sống vẫn cứ thế trôi.

 

Một tối mùa hè, ngoài trời mưa, cơn mưa kéo dài nhiều ngày làm tâm trạng của tôi thêm phần nặng trĩu. Ngày hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn của Linh “Chồng vừa chia tay rồi”. Tôi gọi điện lại thì Linh đã tắt máy. Tôi bỏ việc đang làm, trèo lên giường chuẩn bị tư thế đi ngủ, nước mắt nhẹ nhàng trào ra.

 

L.T (Hà Nội)

 

 

 

 

Lượt xem: 58

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 3
Lượt truy cập: 10536616