Giao diện tiếp cận

CÁCH MÀ LO ÂU ĐÃ KHIẾN TÔI LO RẰNG MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG Thứ Năm, 28/12/2017, 09:00

CÁCH MÀ LO ÂU ĐÃ KHIẾN TÔI LO RẰNG MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG

Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, tôi có thể cảm nhận được sự bình ổn trong tâm trí mình, và rồi một điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến tim tôi đập bắn như tên lửa, lòng bàn tay tôi toát mồ hôi và lồng ngực thì hụt hơi như khi thám hiểm sâu trong hang động. Đó, tôi hiện tại phải trải qua một cơn tấn công lo âu kinh hoàng.

 

Bây giờ, nó biến đổi những nỗi lo của tôi thành một đợt tấn công lo âu liên tiếp và dồn dập. Điều khiến tôi lo âu có thể là phải nói trước người khác, hay việc tôi phải đi đâu đó một mình hay việc tôi bỗng dưng nhìn thấy cái gì đó mà khiến não bộ tôi đột nhiên mất đi sự cân bằng. Và nỗi lo âu của tôi có thể từ 0 điểm tới 100 điểm cao chót vót. Tôi mô tả mối quan hệ của tôi với nỗi lo âu như thể chúng tôi lần lượt đóng vai con gấu và chiếc gai. Thỉnh thoảng tôi là một cái gai, và nỗi lo âu thì là một con gấu, nó nắm gọn tôi trong lòng bàn tay của nó, và nó kiểm soát tất cả mọi thứ. Các ngày khác, nó lại là một cái gai trong lòng bàn tay tôi; nó ở đó nhưng nó là một vết xước nhẹ mà tôi có thể lờ nó đi nếu như hôm đó tôi may mắn; một số ngày, tôi có thể đẩy cái gai đó ra bên ngoài một chút.

Tôi nhận biết được lúc tôi không logic; tôi biết được lúc tôi đang nhạy cảm, hay khi tôi nhìn thấy điều gì đó có thể tạo nên một cơn tấn công lo âu. Nhưng sự lo âu có ý nghĩa là tôi đang hành động một cách phi logic. Tôi nói những điều mà tôi ước là đã không nói; và tôi thường xuyên đẩy người khác ra xa vào những câu nói cuối cùng. Và tôi xin lỗi với tất cả mọi người đã từng nhận những câu nói thậm tệ với những suy nghĩ đầy lo lắng, bị tiêm nhiễm bởi những ý nghĩ đã bị xuyên tạc về những tình huống viễn tưởng tệ hại nhất. Tôi xin lỗi vì tôi đã đột ngột nhảy tới những tình huống tồi tệ; tôi xin lỗi vì những điều tôi nói; tôi xin lỗi vì những lời cáo buộc và những từ ngữ lạnh lùng. Tôi xin lỗi vì trở nên làm nhảm, lầm bầm, khóc lóc, vì đã la hét và đột nhiên im lặng và tất cả những thứ nửa nọ nửa kia khác nữa.

(Ảnh: Internet)

Tôi xin lỗi vì đã đẩy tất cả những người mà tôi muốn ở bên cạnh tôi nhiều nhất đi khỏi tôi. Tôi khinh thường bản thân mình mỗi khi tôi làm điều đó – và tôi đã làm điều đó vài lần.

Nỗi lo âu khiến những dòng tin nhắn hiện trạng thái “đã đọc” trở thành một sự khiển trách, nó lại khiến tôi cảm nhận rằng “Tôi đã làm gì? Có phải bạn đã chán ngấy tôi rồi phải không? Có phải tôi khiến bạn thấy nhàm chán không? Tại sao bạn không trả lời?”

Sự lo âu đó lại biến đổi khi tôi nhìn thấy người khác “Đó là ai? Có phải bạn đang thay thế tôi không? Có phải bạn muốn họ thay vì tôi không? Điều gì đã diễn ra thế này? Tôi đã làm gì?”

Sự lo âu biến sự thiếu vắng những dòng tin nhắn thành “Tại sao bạn không muốn nói chuyện với tôi? Điều gì đã thay đổi? Tôi đã làm gì?”

Mọi sự dồn dập đó đến từ những tình huống mà lẽ ra có thể giải thích rất dễ dàng. Những thứ đó thật vô lý. Sự lo âu của tôi thể hiện những suy nghĩ trong tâm trí giống như những hạt giống được nhanh chóng mọc rễ tới tận sâu bên trong. Những ý nghĩ ngày càng trở nên âm ỉ như cách mà nỗi lo âu cố gắng chỉ ra rằng: “điều gì có thể là lý do nhỉ, điều gì đang diễn ra nhỉ”, trước khi nó chỉ đó là trách nhiệm là ở tôi. Đó là tất cả lỗi lầm của tôi. Tôi đã làm gì vậy?

“Tôi không đủ tốt. Tôi là một cơn ác mộng bởi tôi cảm thấy tự ti. Chính tôi đã làm điều đó; tôi không có ai để đỗ lỗi cho cả ngoại trừ chính bản thân mình.”

Nỗi lo âu khiến tôi tin chắc rằng những mối quan hệ -lãng mạn và thuần khiết sẽ chả bao giờ kéo dài. Bởi vì tôi sẽ nói điều gì đó. Tôi sẽ đẩy nó ra thật xa.


(Ảnh: Internet)

Tôi trở nên quá đáng, bởi làm thế nào bạn có thể dỗ dành an ủi một ai đó khi cô ấy luôn có cảm giác thiếu an toàn, tự ti đang kéo cô ấy xuống dưới mặt nước?

Nhưng nó không cần thiết trong hoàn cảnh này. Tôi biết rằng vấn đề bệnh lý của tôi không khiến tôi trở thành một người mà không ai có thể yêu thương. Hợp lý thôi, tôi biết rằng một ngày nào đó, một ai đó sẽ yêu tôi bất chấp chứng bệnh của tôi, và họ sẽ nắm chặt tay tôi đi qua những lần đấu tranh và ngồi cạnh tôi lúc đen tối. Tôi biết rằng tôi có những người bạn sẽ không bao giờ bỏ tôi vì điều đó cả. Tôi biết rõ điều đó.

Nhưng đến khi nỗi lo âu là một con gấu, tôi sẽ cảm thấy rằng mình lại cô đơn.

Thực sự, tôi là chính tôi là đủ. Tôi là một người xứng đáng với tình yêu. Tôi không làm gì sai cả.

Tôi có thể sửa chữa mọi thứ sau khi đợt sóng đã xô qua.

Tôi có giá trị.

 

Giang Nguyễn

(Dịch theo themighty.com )

Lượt xem: 771

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 4
Lượt truy cập: 11260986