Mỗi khi buồn, hãy ôm lấy nhau như thế này anh nhé!
Thứ Tư, 27/03/2019“Nếu ai đó trong chúng ta buồn, thì hãy cứ ôm nhau như thế này, anh nhé!”
“Số trời đã định cho chúng ta có duyên, nhưng anh và em không thể là “cục nợ” của nhau đâu!” – Anh cười và bước đi bên tôi thật chậm. Tôi biết anh không đùa. Tôi cũng nghĩ như anh… nên tôi thương anh nhiều.
Chúng tôi đang có một mối quan hệ vô cùng tốt đẹp. Dù không là tình nhân, tôi và anh vẫn luôn có thể mang đến cho nhau những cảm xúc tích cực và tốt đẹp như thế. Với tôi, mọi thứ cứ vậy là đủ!
Chúng tôi trở thành những người bạn thân thiết đến nay độ chừng 6 tháng. Không ít lần cãi vã. Nghĩ lại mà thấy thật buồn cười. Anh chưa từng nhường tôi, và tôi cũng vậy. Vì tôi là một đứa vô cùng cứng đầu, còn anh lại luôn muốn trị tội cứng đầu của tôi. Ấy thế mà chúng tôi chưa từng giận nhau lâu, cùng lắm là dành ra một ngày để im lặng, bù cho khoảng thời gian đã lớn tiếng với nhau. Sau những lần cãi vã, chúng tôi thường đi chơi để làm hòa và cho đối phương một cơ hội để “sửa sai”.
Anh lớn hơn tôi 16 tuổi, nên vẫn thường gọi tôi là “trẻ trâu”. Nói thì nói như thế, vì muốn tôi vui và luôn cảm thấy thoải mái khi trò chuyện, tôi biết anh đã cố gắng rất nhiều trong việc sử dụng từ ngữ, cho phù hợp với khái niệm mà tôi vẫn gọi là “hợp thời”. Chẳng hiểu sao, chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói với nhau…

Tôi thương anh nhiều lắm. Chính vì thế, đôi lần vì ích kỷ, tôi cũng ghen tỵ với mấy cô gái mà anh thân mật.
Ngoài khoản nói chuyện hợp “gu” ra, chúng tôi không có bất kỳ điểm tương đồng nào. Có lẽ vì thế mà tôi chưa một lần dám bày tỏ. Anh cũng thế, dù chúng tôi vẫn luôn hiểu được tình cảm dành cho nhau. Nghe thì cảm thấy có chút kỳ lạ, vì thật sự chúng tôi chưa một lần nghĩ đến việc phải tiến thêm một bước nữa. Đương nhiên tiến lên cũng không chết ngay được, nhưng tôi nghĩ tôi với anh sẽ như cá đuối nước nếu phải thay đổi điều kiện sống vốn không dành cho mình.
Nếu là phim, tôi nghĩ mọi người sẽ có phản ứng gay gắt lắm. Hẳn sẽ cho là tôi ngốc, hay cho rằng anh nhát gan vì không biết đấu tranh cho tình yêu. Chúng tôi từng hứa sẽ luôn cho đối phương cảm thấy vui vẻ, và vì lường trước được tương lai, tôi nghĩ anh và tôi đang có lựa chọn vô cùng đúng đắn. Chúng tôi không chạy trốn, cũng không né tránh nhau bằng việc chấm dứt. Bởi lẽ gặp được nhau giữa hàng tỷ người đã là chuyện khó, vậy không lý gì mà phải lướt qua nhau.

Đỗ Ánh Ngọc – blogradio.vn






