Để con dắt bà đi
Thứ Hai, 21/01/2019Người ta bảo: “Mày ngày nhỏ khó nuôi”
Bà ẵm bồng ngày ngày đi qua phố
Sợ con gầy đi, Bà vẫn phải cố
Dáng Bà gầy, còn con cứ lớn lên
Chẳng ngày nào người ta thấy Bà quên
Ẵm con nhỏ, đút miếng cơm, chén cháo
“Ăn nhanh nào, Bà đưa đi mẫu giáo,
Con học ngoan, chiều Bà lại đón về”
Con đường đất nhỏ ngày nào ở vùng quê
Ghi dấu lại, bước chân Bà mỗi sớm
Bước chân gầy thô, và bàn chân con lớn
Hai bàn chân in dấu chặng đường dài

Ngày còn nhỏ, vẫn ríu rít bên tai
“Mai Bà đi chợ, nhớ mua quà con nhé
Con thích bỏng ngô, con thích bánh quế
Con thích theo Bà, lẽo đẽo bước phía sau’’
Rồi thời gian, cũng mải miết trôi mau
Con cao dần, còn lưng Bà còng xuống
Chẳng còn lẽo đẽo theo Bà đi chợ mỗi sớm
Chẳng còn ríu rít sớm hôm, Bà lại ngóng mỗi chiều
Con đi học xa nhà, Bà xót biết bao nhiêu
“Chẳng biết nó có chịu ăn, hay lại gầy đi mất
Chẳng biết lúc ốm đau, hay khi có bệnh tật
Có uống thuốc đều, hay bữa nhớ bữa quên”
Rồi khi đi làm, con cũng chẳng ở bên,
Chiều cuối tuần, Bà lại ra cửa ngóng
“Nó có về không, trời thì đang tối lắm”
Mưa rả rích bay, bóng Bà héo hắt cả trời chiều
Niềm vui bé nhỏ, cũng có bấy nhiêu
“Cuối tuần nó về, nó đèo Bà đi chợ,
Có nó về, Bà lại được nương tựa”
Bóng Bà theo sau, dài đằng đẵng vết thời gian
Qua hết rồi, thời tuổi trẻ gian nan
Những tháng ngày buồn, nỗi cực nhọc thấm trên đôi vai nhỏ
Tất tả sớm chiều, cả cuộc đời gian khó
Cũng ở sau rồi, để con dắt Bà đi
Vũ Quỳnh Anh - blogradio.vn






