Con có quá ích kỷ khi chẳng thể nói một lời cảm ơn hay xin lỗi
Thứ Hai, 31/12/2018Vô tình nhìn một cô bé khoảng tầm 8 tuổi, mang một bó hoa nhỏ xinh tặng mẹ nhân dịp lễ phụ nữ, nước mắt người mẹ rơi vì quá đỗi hạnh phúc. Còn con, mẹ biết không, tim con thì đang nhói đau, cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt vô hồn khi nhìn cảnh tượng đó. Con sực nhớ con chưa hề chúc mẹ hay gọi cho mẹ dù chỉ là một lời hỏi thăm. Chính cô bé đó đã thức tỉnh con, thức tỉnh thứ quan trọng nhất mà con đang lãng quên từng ngày.
Đây có lẽ là lần đầu tiên con viết về mẹ - người phụ nữ vĩ đại nhất lòng con. Con nợ mẹ rất nhiều, nợ mẹ lời cảm ơn, nợ mẹ lời xin lỗi và nợ câu nói yêu mẹ mỗi ngày.
Con có thể nói với người ta hàng trăm hàng ngàn lời yêu và lời xin lỗi nhưng chưa bao giờ con nói yêu mẹ dù chỉ một lần. Con đang ích kỉ quá phải không?
Con có thể viết rất nhiều, rất nhiều bài thơ bài văn về ngôn tình nhưng lại chưa một lần đặt bút viết về mẹ.
Con có quá ích kỉ không khi chỉ trút vào mẹ những buồn bực, tức tối mỗi khi ai làm con buồn, khi cuộc sống bon chen khiến con chênh vênh, gục ngã?
Con có quá ích kỉ khi những ngày lễ con đi chơi, tiệc tùng cùng bạn bè, ăn những bữa ăn ngon, mua những bó hoa tặng bạn, còn riêng mẹ thì không? Con thờ ơ với những cuộc gọi của mẹ, những quan tâm hỏi han của mẹ mỗi ngày.
Con có quá ích kỉ khi sinh nhật mẹ một lời chúc từ con cũng không có, thậm chí là con quên luôn ngày sinh của mẹ. Trong khi ngày sinh của bạn con nhớ rất kĩ từng ngày?

Mỗi ngày trôi qua, con nhận ra con đang thờ ơ với mẹ, thờ ơ với người luôn xem con là cả tính mạng, là tất cả. Con vô tâm mỗi ngày khi không nhận ra mái tóc mẹ đã bạc, khuôn mặt mẹ nhăn nheo, bàn tay mẹ gầy guộc, đặc biệt đôi mắt mẹ đượm buồn. Con thờ ơ với những bước đi của con đều có ánh mắt mẹ dõi theo. Con thờ ơ để đến hôm nay, vô tình nhìn một cô bé khoảng tầm 8 tuổi, mang một bó hoa nhỏ xinh tặng mẹ nhân dịp lễ phụ nữ, nước mắt người mẹ rơi vì quá đỗi hạnh phúc. Còn con, mẹ biết không, tim con thì đang nhói đau, cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt vô hồn khi nhìn cảnh tượng đó. Con sực nhớ con chưa hề chúc mẹ hay gọi cho mẹ dù chỉ là một lời hỏi thăm. Chính cô bé đó đã thức tỉnh con, thức tỉnh thứ quan trọng nhất mà con đang lãng quên từng ngày. Con nhận ra, xa mẹ con yếu lòng, xa mẹ con cô đơn, xa mẹ con buồn lắm. Con biết trong mắt mẹ con vẫn còn là một cô bé ngây thơ, bé nhỏ mà mẹ luôn sợ những va vấp của cuộc đời sẽ làm con đau. Xa quê con nhớ những bữa cơm dù chỉ là dưa cà nhưng đong đầy tình yêu thương, nhớ giọng nói nhẹ nhàng nhưng ấm áp của mẹ. Con muốn được gục đầu vào lòng mẹ, muốn được quay về thời ấu thơ, được mẹ la, được mẹ vỗ về.
Con nhớ mẹ.
Xuân này con về mẹ nhé!
Trần Thị Quỳnh Trang – blogradio.vn






