Những lời dặn dò và dạy bảo của bố mẹ dù nhẹ nhàng nhưng sao khiến tớ thấy buồn đến vậy. Ừ thì cứ cho là tớ chưa đủ chín chắn để bước vào thứ củm tình giữa hai người với nhau, với cái được gọi là tình yêu nhưng chẳng lẽ chỉ hơi thích 1 ai đó, cũng là nhí nhố và không được sao…?
Cậu ấy là học sinh giỏi trong top của lớp, học lực của tớ và cậu ấy ngang bằng nhau. Chỉ có điểm khác giữa tụi tớ là một người là nữ một người nam, tớ dịu lành bao nhiêu thì cậu ấy to mồm sư tử bấy nhiêu (Đấy là tên bạn bè yêu mến gọi cậu ấy như vậy). Cũng chẳng biết từ khi nào tớ nhận thấy bạn ý có vẻ tốt bụng và điềm đạm chỉ với tớ thôi.
(Ảnh minh họa)
Tớ có chút chút thinh thích, tớ cảm thấy rằng tình cảm này trong trẻo, dịu ngọt biết bao, chút tình cảm ấy khiến tớ không gặp cậu ấy thì cảm thấy nhớ, hành động nào của cậu ấy tớ cũng thấy thật đáng yêu.
Chuyện này tớ chỉ chia sẻ cho một người duy nhất trên thế giới này là bạn thân của tớ. Dù bố mẹ iu dấu của tớ dặn dò rằng nếu con thích ai phải nói cho bố mẹ biết nhưng tớ vẫn im lặng và giấu diếm. Vì tớ hiểu nếu tớ mà nói ra thì kiểu gì cũng sẽ bị mắng, bị cấm đoán. Tớ cảm thấy bức bối khi phải giữ bí mật với bố mẹ của mình. Tớ không thể hiểu nổi, dù nhớ cậu ấy, thích và luôn nhìn theo cậu ấy nhưng lực học của tớ vẫn đứng nhất nhì trong khối, tại sao bố mẹ lại nghĩ rằng tớ sẽ hư hỏng, lơ đãng nếu yêu và coi rằng chuyện thích nhau thời học sinh là trò con nít?
Tớ thật sự mong một ngày bố mẹ sẽ hiểu con gái mình và hiểu rằng tình cảm mà mình đang có là tình cảm tự nhiên, là thứ tình cảm rất đẹp, rất trong sáng và tuyệt vời. Để tớ có thể tự tin đối diện với bố mẹ và nói rằng: “Bố mẹ ơi, con muốn nói…”
(Hiếu Hạnh - Hà Nội)