Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Sống chậm lại rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi Thứ Tư, 14/08/2019, 09:56

Sống chậm lại rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Khi chúng ta sống chậm lại một chút, thì suy nghĩ của chúng ta sẽ khác đi. Xung quanh mình còn rất nhiều người phải quan tâm, cần phải sẻ chia. Nhưng nếu sống quá vội vàng thì ta chẳng thể yêu thương được những người ta mong muốn hay thâm chí là bản thân ta.

Tôi sinh ra ở vùng nông thôn nghèo khó, thiếu ăn thiếu mặc thiếu cả thông tin. Vào một ngày đẹp trời cả gia đình tôi chuyển đến một thành phố ở xứ sở mộng mơ. Không khí mát mẻ, môi trường lành mạnh đủ để tôi phát triển bản thân. Tôi là cô gái mộng mơ như chính xứ sở mình ở. Tôi muốn chậm rãi tận hưởng những gì mình đang có. Đi học thật sớm để ngắm nhìn sông nước cây cỏ mây trời, tôi đắm mình trong cái se lạnh mỗi ngày mà không nơi nào có. Mọi chuyển động của tôi đều chậm rãi.

Năm 18 tuổi tôi xa nhà để có cuộc sống tự lập nơi Sài Gòn tấp nập, nơi đây khác hẳn với nhà tôi. Tôi ngơ ngác hỏi chị tôi rằng Sài Gòn sống nhanh lắm phải không chị, chị bảo tuỳ em thôi, em nhanh thì nó nhanh, mà em chậm thì người ta bỏ em ở lại. Tôi trằn trọc suy nghĩ mãi, không lẽ một người trẻ như mình lại chấp nhận khép mình để đứng sau bạn bè cùng trang lứa sao. Thật sự tôi không cam tâm. Vậy là tôi đã hì hục lao vào vòng xoáy không có điểm dừng của Sài Gòn.

Tôi đi học, đi làm, làm hết việc này đến việc khác. Tôi tự thấy mình tự lậpđủ 18 tuổikhông cần xin tiền bố mẹ nữa rồi. Tôi tự hào như chính sự khoe khoang của bố mẹ tôi ở quê nhà vậy. Nhưng đến một ngày tôi nhận ra giữa lòng Sài Gòn rộng lớn này, tôi chẳng là ai cả, tôi không có bạn bè, không có người thân, học hành giảm sút, vai vế cũng chỉ là một cô bé nhân viên quèn.

Tôi cảm thấy lạc lõng vô cùng. Từ đó tôi quyết định bỏ hết các công việc làm thêm, tôi lang thang trong từng hiệu sách tìm kiếm chất liệu để thêu dệt lại lối đi của mình. Tôi bắt đầu xin đi thực tập ở các công ty về chuyên ngành mình học. Tôi thấy đó là một quyết định đúng đắn mà tuổi 19 tôi nên làm.

Cuộc sống tôi cứ thế trôi, trôi đi mãi, tôi không mấy khi gọi về cho gia đình, tôi cũng không hay bắt máy của bố mẹ. Cho đến khi, tôi lang thang tìm cái gì đó để xem lúc rảnh rỗi tôibỗng thấy một kênh youtube về du lịch. Anh ấy đi du lịch khắp nơi, thử những món ăn ở các vùng miền. Điều đặc biệt khắc sâu trong tâm trí tôi là cách anh cư xử với người xung quanh, tử tế và thân thiện biết bao. Những người dân xa lạ ở miền Tây không chút ngại ngùng xem anh như người con trong gia đình, mời anh ăn cơm, ở lại nhà. Họ nói anh như con cái trong nhà, tụi nhỏ bây giờ xa quê để lập nghiệp hết rồi, anh đến chơi ở lại lâu lâu cho vui nhà vui cửa.

Tôi chợt nhận ra tôi cũng đã từng là một con người thân thiện như thế, cười nói vui vẻ, lễ phép ngoan ngoãn, tôi đã sinh ra ở nông thôn nghèo khó, không lẽ vì vậy mà tôi rất dễ gần hay sao? Guồng quay của Sài Gòn thật đáng sợ. Nó đã biến tôi thành một con người như bây giờ. Khô cứng, vô cảm, chỉ nghĩ đến bản thân, leo và cố gắng leo mãi để trở thành một hình tượng nào đó mà mọi người phải ngưỡng mộ. Nhưng cứ mãi sống ở một nơi nghèo nàn để cứu rỗi trái tim ấm áp thì tôi cũng không cam.

Phải sống như thế nào là đủ?

BPT – blogradio.vn

Lượt xem: 78

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 11
Lượt truy cập: 15625909