Giao diện tiếp cận

Yêu xa cô đơn nhiều lắm Thứ Hai, 11/02/2019, 09:25

Yêu xa cô đơn nhiều lắm

Ảnh (Internet)

Tôi tin rằng, duyên phận đã cho chúng tôi gặp nhau một cách tình cờ như thế, để giờ đây, anh là một phần không thể thiếu đối với tôi, là người khiến tôi nhớ nhung đêm ngày, là người tạo động lực giúp tôi cố gắng hơn, là người luôn bên tôi, chấp nhận những tính xấu của tôi, sẵn sàng im lặng để nghe tôi kể lể một chuyện vu vơ nào đó, là anh - người tôi yêu. Chuyện tình của tôi gọi tắt là anh - thanh xuân của tôi!

Tôi và người ấy quen nhau thật tình cờ, chỉ vì tôi bình luận “dạo” trên trang confessions của Lục quân mà người lạ đã nhắn tin cho tôi. Nhưng lúc đó tôi lại dùng nick ảo, người lạ không biết gì về tôi. Cứ thế chúng tôi tâm sự hết chuyện này sang chuyện kia, nói dông dài cũng chẳng hết chuyện. Đã có lúc, tôi khóa nick ảo đó đi, chả buồn nghĩ đến người lạ kia. Nhưng rồi điều gì đó đã thôi thúc tôi mở nick ấy ra, người lạ nhắn tin được, người lạ trách tôi, người lạ buồn vì sợ tôi không mở nick nữa, sợ tôi biến mất thật sự. Tôi ấn tượng với người lạ từ giây phút đó.

Có thể đối với nhiều người, tình yêu qua mạng là một thứ gì đó rất ảo và thường sẽ không có kết thúc tốt. Lúc đầu, tôi cũng nghĩ thế, đối với tôi, nhắn tin với người lạ chỉ là một thói quen, như có một người xa lạ để tâm sự mà thôi. Ấy vậy mà, người lạ đó lại có thể kiên trì nhắn tin với tôi suốt nửa năm trời, người lạ đó có thể vì tôi mà vượt đường xa ra Hà Nội chỉ để gặp tôi một lần, người lạ đó có thể vì tôi mà làm biết bao chuyện, chịu đựng những cơn nóng nảy của tôi... Người lạ đó là anh, một người con trai mà tôi hay gọi là "trên trời rớt xuống", người mà tôi thương hơn ai hết, người mà khiến tôi cảm thấy cuộc sống này vui vẻ hơn biết bao nhiêu...

Tôi có một chuyện tình như thế!
 
 

Tôi mê phim Hàn, từng ước mình được tỏ tình một cách lãng mạn như trong phim. Ấy vậy mà, tôi lại được tỏ tình trong một hoàn cảnh chả giống như tôi mơ mộng. Có ai tỏ tình với bạn gái qua điện thoại mà sợ đồng đội trêu, lại phải nói trong bóng tối, không thấy mặt như anh không? Hôm đó tôi đã khóc, khóc vì được nhận một lời tỏ tình dễ thương của anh, nhưng tôi lại thương anh và thương cho chính mối quan hệ này nhiều hơn. Tôi đồng ý tức là tôi phải chấp nhận yêu xa, vì anh là bộ đội, anh không được thoải mái như người ta.

Từ khi yêu anh, số lần gặp nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng anh luôn cố gắng để chúng tôi được gặp nhau, được cùng nhau làm những điều như đôi tình nhân khác. Với chúng tôi, những ngày gặp nhau chính là ngày kỉ niệm, còn những ngày kỉ niệm thì chúng tôi chỉ biết nhìn nhau qua màn hình. Đôi lúc, tôi tỏ ra ganh tị vs bạn bè, tôi nói với anh và đáp lại là sự an ủi, động viên...
 

Yêu xa khó lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm, có những lúc tủi hờn, buồn bã, chỉ ước có người yêu bên cạnh để trút hết nỗi lòng. Nhưng anh đang ở đâu? Đặt tay lên trái tim mình và tự nhủ, anh đang còn nhiệm vụ của Tổ quốc, anh còn nghĩa vụ với đất nước trên vai, anh đang canh giữ giấc ngủ cho mọi người... Mỉm cười và đứng dậy, tự bản thân cố gắng, vì anh, vì chính tình yêu của chúng tôi. Yêu xa đã khó, yêu bộ đội lại càng khó hơn. Nhưng tôi luôn tự hào vì đã yêu anh, càng yêu, tôi lại càng không hối hận vì quyết định của mình. Anh luôn cố gắng để tôi không thấy cô đơn, luôn cố gắng để chúng tôi có thể nhìn thấy nhau nhiều hơn. Anh luôn tranh thủ từng phút giây để có thể nhắn tin cho tôi, quan tâm tới cuộc sống hằng ngày của tôi. Anh hay nói chuyện tình của chúng tôi như cổ tích. Nhưng đối với tôi, có lẽ đó là duyên phận.

Nếu ngày đó, tôi không bình luận “dạo” ở trang confessions đó thì liệu chúng tôi có bắt gặp nhau, nếu ngày đó, tôi khóa luôn Facebook ảo thì liệu có đến được với nhau như bây giờ... Tôi tin rằng, duyên phận đã cho chúng tôi gặp nhau một cách tình cờ như thế, để giờ đây, anh là một phần không thể thiếu đối với tôi, là người khiến tôi nhớ nhung đêm ngày, là người tạo động lực giúp tôi cố gắng hơn, là người luôn bên tôi, chấp nhận những tính xấu của tôi, sẵn sàng im lặng để nghe tôi kể lể một chuyện vu vơ nào đó, là anh - người tôi yêu. Chuyện tình của tôi gọi tắt là anh - thanh xuân của tôi!

© Thùy Chi – blogradio.vn
Lượt xem: 78

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 13846865