Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h0-17h)

Tin mới - nóng

Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời chẳng bình yên như khi ở bên cạnh ba mẹ Thứ Tư, 08/05/2019, 10:29

Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời chẳng bình yên như khi ở bên cạnh ba mẹ

Chấp nhận lớn lên là chấp nhận mất đi những hồn nhiên ngày trẻ. Mạnh mẽ  kiên cường là thế, nhưng mẹ ơi có những ngày con thật sự rất mệt, muốn buông bỏ tất cả để chạy về với mẹ, ôm mẹ thật chặt và vỡ òa như những ngày trước đây. Cuộc sống này quá chật hẹp, nó làm con lắm lúc rã rời.

Ngày bé con chỉ mong được lớn, lớn lên rồi con lại khao khát níu giữ những tháng ngày tuổi thơ, vô lo, vô nghĩ. Con biết thời gian vô tình lắm, lặng lẽ thôi nhưng nhanh đến bất ngờ. Chớp mắt con đã 21, cái tuổi nửa vời giữa yêu, thương, buồn, giận. Ngày bé con thường nghe mẹ nói: “Ước gì mẹ được trở về tuổi của chúng con”, tuổi nhỏ ngây thơ con chưa thấu hiểu, con đâu biết rằng đằng sau ao ước của mẹ là những nỗi niềm không thể gọi thành tên.

Chấp nhận lớn lên là chấp nhận đương đầu, đương đầu với sóng gió ngoài kia, với mưu toan danh lợi phải không mẹ?

Chấp nhận lớn lên là chấp nhận mất đi những hồn nhiên ngày trẻ. Mạnh mẽ  kiên cường là thế, nhưng mẹ ơi có những ngày con thật sự rất mệt, muốn buông bỏ tất cả để chạy về với mẹ, ôm mẹ thật chặt và vỡ òa như những ngày trước đây. Cuộc sống này quá chật hẹp, nó làm con lắm lúc rã rời.

Xa nhà, đó là lúc con phải tập quen với cô đơn, tập giấu đi những giọt nước mắt, là lúc con thấy gia đình với con quan trọng hơn bất kì điều gì. Càng lớn càng có nhiều mối quan hệ nhưng đó cũng là lúc con biết chỉ có ba mẹ là thương con vô điều kiện, còn tất thẩy ngoài kia phải có điều kiện họ mới thương con.

Ai rồi cũng phải lớn lên, con không trốn tránh điều đó. Vì con hiểu ba mẹ tin và kì vọng ở con như thế nào. Nuôi con vất vả cũng chỉ mong ngày được nhìn thấy con cứng cáp thành người. Mong nhìn thấy con kiên cường trước bão giông. Nhưng mẹ ơi, thật sự cái giá của trưởng thành lớn quá.

Cuộc sống là phải thế, những tổn thương mất mát rồi cũng theo thời gian mà qua đi. Bởi con biết dù ngoài kia có bao nhiêu giông bão thì ở phía sau, con vẫn luôn có nơi để quay về, để thu mình và trốn tránh những bất hạnh khổ đau. Với con, cái giá to lớn nhất mà mình phải trả cho sự trưởng thành là thời gian được ở bên gia đình, được chăm sóc ba mẹ. Con biết ba mẹ vẫn ở đó thôi, vẫn chờ con trở về sau những mệt nhoài phố thị, nhưng con sợ, rất sợ một ngày nơi con trở  về chỉ còn bóng dáng của những kỉ niệm thân quen.

Sau tất cả những đau đớn ngoài kia, con chỉ ước mong thời gian chúng ta bên nhau còn mãi. Chia ly là điều không thể tránh khỏi trong tuần hoàn cuộc đời nhưng xin hãy cho con được một lần ích kỉ, ích kỉ để giữ mãi ba mẹ bên con. Để con ôm hết nhưng lo toan mà ba mẹ đã một đời gánh vác, để con được bù đắp đủ đầy công dưỡng dục chở che.

Mộc Yên - blogradio.vn

 

Lượt xem: 217

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 10
Lượt truy cập: 15008938