Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Thứ em khao khát là bình yên Thứ Tư, 20/05/2020, 16:30

Thứ em khao khát là bình yên

Bình yên không phải là sống vô tư nhàn nhã không cần làm việc, mà là có đủ khả năng lao động và tự do lựa chọn cuộc sống, cách sống cho riêng mình.

Không biết tự bao giờ, văn chương đã trở thành người bạn không thể tách rời của em. Khi em vui, em viết, khi em buồn, em viết, khi em đơn độc chênh vênh, em cũng viết. Viết là cách tốt nhất để em được nhìn lại bản thân mình, hoặc cũng có thể là vì dù em có nói những điều thầm kín này ra cũng không ai hiểu nó sâu sắc bằng em. Vậy nên thôi, dần dần em học được cách trầm lặng, em tập viết nhật kí rồi kể cho bản thân nghe những điều em suy nghĩ, chỉ có em lắng nghe bản thân mình rõ nhất và chân thành nhất. 

Từ khi bắt đầu có ý thức, em đã nhìn thấy nỗi vất vả của ba mẹ. Qua bao tháng năm, những hình ảnh đó ám ảnh lấy em, khiến em dần hiểu được cái gánh lo cơm áo gạo tiền nó lớn thế nào. Em nhớ mẹ từng nói: “Mẹ cực khổ sao cũng được, bé út học giỏi là mẹ vui rồi. Học đi để sau này không phải cực khổ như mẹ”. Tuy còn nhỏ nhưng em hiểu được, học là cách duy nhất để em thay đổi cuộc sống này, em không muốn mẹ phải bận lòng lo nghĩ vì em thêm nữa. Em vùi đầu vào việc học. Năm cuối cấp, có những thời khắc em cứ ngỡ như mình đã gục ngã, em muốn bật khóc vì hàng tá thứ áp lực chất chồng lấy em.

Em đã suy nghĩ rất nhiều. Em cố gắng vì điều gì? Em vì chính em, vì tương lai của em, vì em muốn cuộc sống của em và ba mẹ ngày một tốt hơn. Lí trí nói với em rằng, ước mơ của em vẫn còn đó, tương lai vẫn còn đó, áp lực cuộc sống vẫn còn đó, em không thể từ bỏ như vậy. Em cố gắng lâu nay, em phải đi đến cuối cùng.  Em mệt lắm chứ, em có thể cho phép bản thân mình dừng lại nghỉ ngơi, nhưng sau đó nhất định phải đứng dậy bước tiếp. Em biết có những thứ cố gắng chưa chắc đã làm được, nhưng nếu không cố gắng, cả đời em cũng không thể chạm đến một phần nhỏ của ước mơ.

Em không mạnh mẽ, nhưng em biết ngoài nỗ lực em không còn lựa chọn thứ hai. Mỗi ngày em luôn tự nhủ với mình “Cố gắng lên, một chút nữa thôi!”, cứ như thế, em đã vượt qua cơn khủng hoảng của đời mình. Mùa hè năm ấy, em đậu vào ngôi trường đại học mơ ước. Ngày nhận kết quả trúng tuyển, em vui sướng, có cảm giác rằng mọi nỗ lực của em đã được đền đáp xứng đáng. Thật may, ngày đó em đã chọn nỗ lực cố gắng thay vì buông xuôi từ bỏ. Em càng thấm thía ý nghĩa của sự nỗ lực, đó là bài học đầu tiên cuộc sống dạy em.

Em rời xa vòng tay ba mẹ, bước vào một xã hội thu nhỏ - Đại học. Giờ em là sinh viên rồi! Có những lúc cô đơn em tự thu mình lại, hai tay ôm lấy bờ vai, em tự nhủ dù có sợ hãi như thế nào em cũng không được khóc. Em quen rồi. Một cuộc sống mới thì đã sao? Em còn tỉnh táo để biết rằng, hoặc là em chấp nhận hoàn cảnh, hoặc là em phải làm mọi thứ trong khả năng để thay đổi hoàn cảnh. Sợ hãi chẳng có ích gì cả.

Em lại suy nghĩ. Ba mẹ là điểm tựa của em, nhưng rồi có ngày em phải tự bước đi trên đôi chân của mình. Anh trai em rồi cũng sẽ lập gia đình, không thể cứ mãi lo lắng cho em như ngày trước được. Em tin tưởng vào tình yêu, nhưng em cũng biết hợp rồi tan vốn lẽ thường. Nếu em xem anh là cả thế giới của em, một ngày nào đó anh rời đi em phải làm sao? Em đã từng rất bất an và sợ hãi, nhưng em dần hiểu không ai có trách nhiệm phải bao dung che chở em mãi mãi. Ba mẹ, anh chị lo lắng yêu thương em, nhưng em không thể cứ mãi là gánh nặng của họ. Mười chín tuổi, em còn quá trẻ để hiểu hết những giông bão của cuộc đời. Điều duy nhất em có thể làm cho bản thân mình là phải thật kiên cường.

Anh biết thứ em khao khát là gì không? Là bình yên. Là khi em vui vẻ, em sẽ về nhà, nép mình vào lòng ba mẹ, sẽ lại được nhìn thấy nụ cười hiền của ba đón em về, được làm nũng mẹ nấu canh chua cho em ăn. Về bên ba mẹ là về với bình yên. Em mơ mình có một ngôi nhà nhỏ, không quá sang trọng cầu kì nhưng thoải mái và ấm ấp. Ngôi nhà ấy nhất định phải được xây nên từ bàn tay lao động của em, là nơi em có thể thoải mái bộc lộ tâm tư, để khi em buồn em có thể trở về thu mình vào đó, không thể về nhà than van sầu não để ba mẹ phải lo lắng. Em muốn ba mẹ yên lòng.

Cuộc đời sẽ không vì em yếu đuối mà bao bọc em, có thể rồi đây em sẽ vấp ngã, em sẽ lại đau và bật khóc trách mình quá mềm yếu, cũng không biết lúc ấy còn ai đến bên cạnh an ủi động viên em hay không. Một điều chắc chắn rằng, em sẽ tự lau nước mắt cho mình và tiếp tục bước đi. Giấc mơ ấy, em đang cố gắng thực hiện. Chính suy nghĩ đó thôi thúc em học cách kiên cường, em không cần phải quá mạnh mẽ thách thức cả thế gian, nhưng nhất định phải đủ kiên trì vã bản lĩnh theo đuổi đam mê. Một năm, hai năm thậm chí là mười năm, chỉ cần còn niềm tin vào ước mơ em sẽ còn bước tiếp.

Xã hội muôn phần thay đổi, người ta nhìn người bằng con mắt thực dụng. Nhan sắc không có, lại không có mối quan hệ tốt, nếu em không đủ chăm chỉ trau dồi chuyên môn và năng lực, đừng nói là cơ hội, ngay cả một chút tôn trọng tối thiểu chắc gì người ta đã dành cho em? Xuất thân là không thể lựa chọn, nhưng học thức và năng lực hoàn toàn có thể trau dồi theo thời gian, chỉ có không ngừng cố gắng em mới có quyền lựa chọn cái bình yên mà em hằng khao khát. Bình yên không phải là sống vô tư nhàn nhã không cần làm việc, mà là có đủ khả năng lao động và tự do lựa chọn cuộc sống, cách sống cho riêng mình. Vận mệnh của em, phải là do em quyết định, em không cho phép cuộc đời cuốn em lênh đênh trong vòng xoáy của nó. Nếu em không cố gắng, ai cho em bình yên?

Em vẫn tin yêu vào cuộc sống này. Em luôn cảm ơn cuộc sống đã cho em một gia đình không giàu có nhưng đủ đầy yêu thương. Ba mẹ em vất vả hơn nửa đời người, mong muốn cuối cùng là hai đứa con có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Em ý thức được những điều đó. Ở tuổi phải học em đã học, cuộc sống sinh viên này có thể nói là chút thành quả nho nhỏ của em. Trở thành sinh viên không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Ngày trước em cố gắng vì lí trí bảo em làm vậy, nhưng giờ em vẫn nỗ lực là vì trái tim của em yêu cảm giác được nỗ lực.  Em vẫn sẽ như vậy, vẫn sẽ kiên cường lạc quan, sẽ sống thật tốt và tạo nên số phận của riêng mình. Người thành công không phải là người không bao giờ thất bại, mà là người sau thất bại vẫn giữ cho mình niềm nhiệt huyết theo đuổi đam mê. Em còn trẻ và chưa từng trải, nhưng bên cạnh em luôn có gia đình, bạn bè, những người luôn yêu thương và ủng hộ em, họ là sức mạnh lớn nhất mà em có, đó là lí do em không bao giờ gục ngã.

Anh từng nói em là một cô gái mạnh mẽ, em chỉ cười mà không nói gì. Thật ra em chẳng kiên cường hơn ai đâu, chỉ là thời gian dạy em một cách sống khác. Anh từng nói đâu phải ai ước mơ cũng thực hiện được đâu, cần phải có điều kiện nữa. Em không biết điều kiện anh nói đến là gì, nhưng đến giờ em vẫn bướng bỉnh không tin vào điều đó. Hoàn cảnh xuất thân là khách quan, khác biệt là ở chỗ ai dám theo đuổi ước mơ. Chúng ta quan niệm khác nhau, em không có quyền bài xích suy nghĩ của anh, nhưng em cũng không thể thừa nhận nó. Em với anh không ai sai cả, chỉ là chúng ta khác biệt. Giờ đây chúng ta không thể chung đường với nhau nữa, nhưng chúng ta vẫn sẽ là bạn. Em chúc anh luôn hạnh phúc và thành công!

© Miu Sa – blogradio.vn

Lượt xem: 118

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 18867352