Giao diện tiếp cận

Thư cho em Thứ Năm, 13/09/2018, 23:23

Thư cho em

“Em bé nhỏ của chị,


Chị viết cho em, mặc dù chẳng hề biết em là ai, trông thế nào, có đủ để cho một bà chị bé tí như chị ôm em vào lòng không? Thôi thì chị cứ ôm vậy.

 

Chị và em, hai chúng ta đều chán với mấy cái gọi là mục đích, ước mơ hay hoài bão gì gì đó của cuộc đời rồi. Người ta cứ nói phải sống với sự thích thú, khao khát, đam mê gì đó, chị thì lại nghĩ khác. Chị nghĩ chẳng con người nào “phải” sống có ước mơ hay sở thích gì thì mới đáng sống hay đáng quan tâm. Chẳng có cái gì là cái “phải” ở đây cả.

Rồi nữa, mọi người cứ bảo sợ hãi, nguy hiểm, tận thế là cái nhìn được sờ được. Chị thì lại nghĩ cái kinh khủng và thật nhất lại là cái xảy ra trong đầu óc chúng ta. Sự lo âu, sợ hãi hay chán nản giống như con mọt gặm nhấm chúng ta từng ngày. Vậy mà người ta vẫn cứ rao giảng là con người ai cũng phải đi tìm mục đích để sống. Chị thì nghĩ mình cứ sống thôi, hãy cứ lo âu, hãy cứ cho phép mình chán nản, sợ hãi. Không phải là em chỉ có những kỷ niệm đẹp, những cảm xúc yên bình thì mới là em đang sống; mà riêng việc em đang đau, em đang buồn, em đang cảm thấy mọi thứ mất dần bòn rút dần đi – cũng làm cho em cảm thấy được sống. Em có quyền cảm thấy như vậy và điều đó hoàn toàn hợp lý, hoàn toàn có thực.

 

 

Em đừng nghe bất cứ ai áp đặt hay nghi ngờ những gì em đang cảm thấy. Kệ người ta nói là không thật. Kệ người ta nói rằng em đang giả vờ. Ít ra có chị hiểu em. Có người ở đây biết những gì em đang từng trải qua, mặc dù có thể không hiểu, nhưng đã từng biết. Họ không chấp nhận thì đó là việc của họ, em hãy cứ ôm những nỗi niềm ấy vào lòng. Chị nghĩ là họ chỉ tỏ ra không chấp nhận, từ chối, tỏ ra không quan tâm vậy thôi; chứ đôi khi, chắc chắn cũng có người mà không phải em hay chị đây, mà thuộc về “bọn họ” – cũng đã từng nghĩ như vậy, nhưng vì sợ cảm thấy yếu đuối, sợ cảm thấy sợ hãi, mà họ chối bỏ. Chúng ta là những tạo vật cô đơn và mong manh, không ai cứng rắn từ trong ra ngoài mãi được đâu. Những người nhạy cảm như em, chị tin là hơn ai hết em hiểu được ý nghĩa cuộc sống và giá trị của những niềm vui cũng như nỗi buồn mà em trải qua từng ngày. Em không như những người khác quay mặt đi với cảm xúc của họ và rồi không biết trân trọng, nghĩ đó là điều hiển nhiên. Em hơn ai hết – hiểu được chính mình đang đau ở đâu.

Cảm xúc đôi lúc rất đáng sợ, và chính chúng ta thi thoảng cũng cố tình lẩn trốn trong đó như một hang động tối tăm, sợ ánh sáng mặt trời chói lóa, sợ tiếng người lào xào mà không bao giờ muốn ra ngoài lần nữa. Và cái này, chị hoàn toàn hiểu. Chúng ta sợ đi tiếp, chúng ta cũng sợ lùi lại, và khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta chẳng có tiến triển gì cả, chúng ta lại hoảng loạn. Đó cũng là tâm lý bình thường. Nhưng dù thế nào, chị vẫn muốn em hướng về phía trước, chậm chậm, chậm như hơi thở của em. Chỉ cần việc em thở, việc em viết thư cho chị, cũng là một bước tiến về phía trước rồi. Em không cần phải tiến về phía mặt trời, em chỉ cần tiến về phía trước mà thôi 

Những gì em đang trải qua là do em đang căng thẳng sau một thời gian dài chịu đựng một số chuyện trong quá khứ. Và bản chất em nhạy cảm lại thêm chuyện này nữa lại càng làm mọi thứ đè nặng lên với em. Nếu như người ta cảm thấy 1 thì em lại cảm thấy 100, như một bài hát được phát qua không chỉ một cái âm-li mà nhiều cái âm-li công suất lớn phát ra. Thế nhưng nếu dừng lại một chút, em hãy nghĩ như thế này, nó cũng chỉ là những suy nghĩ, những tiếng ồn, là con người, là những tiếng còi xe mà thôi. Nỗi sợ có thể rất thật, nhưng đó là do não bộ em đang “bảo vệ” em khỏi những “nguy hiểm” tiềm tàng (sinh ra từ phản ứng nhạy cảm sau những chuỗi thời gian áp lực của em). Đó là cơ chế phòng vệ của em. Và đó, cũng là cách để em tồn tại. Em hãy ôm những cảm xúc ấy vào lòng và thì thầm “Mọi chuyện sẽ không sao, mình hoàn toàn có quyền cảm thấy thế này chứ, phải không?”.

Nếu em không cảm thấy thoải mái khi làm một số việc, thì cứ kệ nó, cùng lắm là không làm nữa. Em có thể xem vài bộ anime, đọc vài bộ truyện, đọc sách, nghe nhạc, hay chỉ đơn giản là nói chuyện cùng chị. Rỗi rãi em có thể đi dạo một mình, đi café một mình.

Thương em nhiều lắm.

Chị của em,

KL”

Nguồn: beautifulmindvn.com

Lượt xem: 251

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 4
Lượt truy cập: 12999752