Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Thu buồn về trong kí ức Thứ Ba, 17/09/2019, 14:33

Thu buồn về trong kí ức

Tháng 9, thu về trên con ngõ nhỏ. Lại một mùa trung thu nữa đã tới, một tuổi mới cùng bao kí ức lại déo dắt ùa về. Tôi nhớ về những năm tháng úa tàn, những quãng thời gian gồng mình lên để trải nghiệm với cuộc sống, bất chấp mọi tổn thương, khổ đau mà vượt qua.

Nghĩ lại quãng thời gian ấy mà chỉ thấy thời gian như đang chơi đùa với số phận của một chàng thanh niên mới 23 tuổi. Chập chững bước vào đời. Cái tuổi mà cái gì cũng muốn, cái gì cũng thử, cũng hay nhưng không khỏi choáng ngợp bởi cái sự bỡ ngỡ còn non trẻ chưa có vốn kinh nghiệm là mấy.

Cái tuổi mà cũng chưa hẳn thoát khỏi cái sự ẩm ương với cái tôi đầy mình, tạo nên bao thăng trầm sóng gió mà ăn không ít quả đắng, phải đánh đổi bằng tiền, bằng nước mắt, đến giờ nghĩ lại mà cứ cảm thấy đây mới là cái tuổi của sự giao mùa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cũng con người ấy, vẫn hoài bão ấy, nhưng mọi thứ dường như được trưởng thành hơn, sự suy nghĩ có lẽ cũng già cỗi hơn lúc trước. Bàn tay, nét mặt cũng có vẻ như đã chai sạn hơn, nhưng có một thứ có lẽ đi hết cuộc đời cũng chẳng thể nào khác đi được đó chính là tình cảm mà người ấy dành cho mọi thứ xung quanh, không hề thay đổi.

Tình cảm vẫn vậy, cảnh vẫn còn đây, nhưng người đâu không thấy, chỉ còn lắng đọng lại một thứ tình cảm xót xa, nuối tiếc pha lẫn chút dằn vặt như mong muốn thời gian có thể quay lại thêm một lần nữa để sống sao cho trọn một chữ tình.

Cuộc sống có lẽ sẽ nên chậm lại và sâu sắc hơn, để không còn những điều nuối tiếc xảy ra, không còn những giọt nước mắt nghẹn ngào khi phải nói lên hai chữ "giá như" đầy vô vọng.

Nhưng có lẽ cuộc sống phải như thế, phải có đắng cay, pha lẫn ngọt bùi, phải có tiếc nuối, có thất vọng rồi mới nuôi thành hi vọng, đó chính là thăng trầm của cuộc sống mà ai cũng cần trải qua để hoàn thiện bản thân mình hơn trong con ngõ nhỏ của cuộc đời.

Thế giới vốn chẳng bao giờ trông đợi được hai chữ "yên bình", và cũng chẳng bao giờ có một xã hội công bằng, người người nắm tay nhau đi trên cùng một đoạn đường trải đầy hoa lá. Làm gì có hai người khổng lồ kéo theo một thằng tí hon cùng đi trên một con đường, điều ấy là không thể tồn tại, có chăng có cũng chỉ có thể xảy ra khi ít nhất mình phải trở thành một trong hai người khổng lồ ấy hoặc hơn thế nữa.

Tất cả vẫn là tự nhắc ta phải nỗ lực phấn đấu giành lại niềm vui cho chính bản thân mình, biết sống chậm lại, suy nghĩ sâu sắc và biết trân trọng mọi thứ hơn, có lẽ mới có thể chạm tay được tới những giá trị trân quý nhất của cuộc đời mình.

Hãy tự cho mình vài ngày, đi đến một nơi thật xa, thả mình đi và lãng quên mọi thứ để cảm nhận được sự bình yên mà xã hội ngày thường khó có được. Những thứ tồn tại ngay xung quanh mình, người thân, gia đình. Đừng quên, đó mới chính là những tài sản vô giá nhất.

Minh may mắn – blogradio.vn

Lượt xem: 200

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 15
Lượt truy cập: 16484220