Giao diện tiếp cận

  Lịch tư vấn: Sáng thứ 2,6 (9h-12h)

                     Chiều thứ 4 (14h-17h)

 

Tin mới - nóng

Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé! Thứ Tư, 09/12/2020, 18:34

“Em là An, là giấc mơ, là mối tình đầu của tôi”. Tôi ước mình đã nói ra những điều ấy với em dù một lần, nhưng không, mỗi một ngày trôi qua, tôi chỉ biết nhìn em từ đằng xa, ôm một nỗi lo sợ vô hình chẳng bao giờ đủ can đảm để thổ lộ tình cảm của mình “Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé”.

“Em đâu biết có một người yêu em, tìm mọi cách để ở gần bên em

Em đâu biết có một người coi em như là thanh xuân của anh ấy!”

Tháng 9, một trời thu đầy gió. Tôi, em và đám bạn nhí nhố của chúng ta vừa kết thúc tiết học cuối cùng chiều hôm ấy. Cả bọn lôi kéo nhau chạy ùa nhanh ra cổng, vào quán chè nhỏ của bà Năm cách trường mấy gốc cây rồi rủ nhau ra công viên ngay ngã ba Phan Đình Phùng, tay mỗi đứa không quên cầm thêm là ly nước, gói bánh với cả cây đàn. 

Cả bọn ngồi hát, hát vang một góc trời. Thi thoảng, chúng mình lại giở trò trêu chọc người qua đường, hay có lúc trêu ghẹo mấy cặp đôi đang hẹn hò xung quanh đấy rồi cười phá lên.

Một chiều lại một chiều như thế trôi qua, tôi cũng không đếm hết được mình đã cùng em trải qua bao nhiêu chiều như vậy. Chỉ biết, từng ngày cứ thay nhau trôi đi, chỉ có em là ở lại trong trái tim tôi từ lúc nào.

Có những lúc, tôi thật muốn quay trở lại quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp ngắn ngủi ấy. Muốn lại được cùng em tan trường, cùng em đàn rồi hát. Muốn lại nghe tiếng em la mắng dịu dàng. Rồi cả những lần chạm tóc em trong bồi hồi lo lắng. Nắm tay em mà tim đập rộn ràng.

Có những lúc, thật sự muốn quay trở về. Để lại được nghe đám bạn trêu hai ta như một đôi, tôi sẽ lại rượt tụi nó chạy vòng trong lớp học, em thì ngồi ở đó thẹn thùng. 

Tôi khi ấy vậy mà lại phản đối dữ dội những lời trêu chọc này. Có lẽ, lúc ấy em không biết, mà hình như tôi cũng không biết, em là giấc mơ của tôi, giấc mơ của riêng tôi thôi. Một giấc mơ mà bao đêm dài của những ngày sau đó, tôi mơ mãi, mơ mãi cũng không muốn tỉnh dậy.

Ừ. Làm sao em biết được, khi mà tôi không nói, tôi cứ giấu nhẹm đi thứ tình cảm mà bản thân vun đắp mỗi ngày chỉ dành cho em. 

Lúc ấy, tôi chẳng thấy bản thân dại khờ. Mãi cho đến sau này, em cũng không hề biết. Chỉ có tôi, mỗi một lần nhớ về em đều muốn ngay lập tức quay về với ngày xưa, về lại những ngày có thể nhìn thấy khuôn mặt em nhỏ nhắn mỗi ngày, thấy môi em cười rạng rỡ mỗi khi nhìn thấy tôi và còn có thể gọi tên em “An”.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, một bài hát đã cũ. “Này, cậu không định đến dự lễ cưới của An sao? Mau lên, sắp tới giờ rồi.”. Lúc này, tôi mới trở về với hiện thực bên trong căn phòng nhỏ, bộ com-lê đã chuẩn bị sẵn sàng. Với tay lấy tấm thiệp đặt trên bàn, tấm thiệp có tên em “An” – an trong “an yên”, tên của em thật đẹp kèm một dòng viết tay, nét chữ quen thuộc “Cậu nhớ đến dự nhé, tớ sẽ chờ, An!”.

Tôi đã hứa với em, tôi sẽ đến vào ngày em trở thành cô dâu. Nhưng lúc này, sao tôi vẫn còn ngồi ở đây, trong căn phòng nhỏ thiếu ánh đèn như thế này.

Tôi đang níu kéo kỷ niệm hay chối bỏ hiện thực đang diễn ra, tôi đang nuối tiếc hay tự trách mình ngốc nghếch vì đã không nói lời nào. Tôi có nên gọi cho em sau khi mọi thứ đã qua, nói rằng tôi quên mất lời hẹn hôm ấy với em rồi, chỉ để lại ghé góc quán quen.

Và rồi tôi cũng đi. Vì một lời đã hứa với em, tôi không muốn bản thân mình bội bạc. Vì muốn được nhìn thấy em trong bộ váy trắng cô dâu thật xinh đẹp dù đi bên em chú rể chẳng phải tôi. 

Có lẽ bây giờ em cũng đang ngơ ngác chờ với khuôn mặt ngây thơ hệt như em ngày nào vẫn hay chờ tôi qua nhà đưa đi học.

Và rồi tôi cũng đến. Cũng đã nhìn thấy em, em xinh đẹp, rạng rỡ, đang nở một nụ cười nhưng chẳng dành cho tôi. Hôm nay, trên lễ đường, em nguyện thề trăm năm với một chàng trai khác, người đó em yêu và chắc cũng yêu em thật nhiều.

“Em là An, là giấc mơ, là mối tình đầu của tôi”. Tôi ước mình đã nói ra những điều ấy với em dù một lần, nhưng không, mỗi một ngày trôi qua, tôi chỉ biết nhìn em từ đằng xa, ôm một nỗi lo sợ vô hình chẳng bao giờ đủ can đảm để thổ lộ tình cảm của mình “Thanh xuân của tôi, em hãy thật hạnh phúc nhé”.

© Lâm Oanh - blogradio.vn

Lượt xem: 114

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 10
Lượt truy cập: 21453079