Giao diện tiếp cận

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật Thứ Tư, 04/04/2018, 09:30

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật

(Ảnh minh họa)

Tháng tư quá mong manh để con người nói ra những điều chân thật. Con người không đủ mạnh mẽ để nói hết tất cả mà phải chờ đợi đến cái mờ ảo của tháng tư để bày tỏ. Người ta vin vào những cái cớ, để rồi khuất lấp đi sự yếu đuối, để rồi tự làm cho mình đau.

Tháng tư quá mong manh để nói ra những điều chân thật (Huỳnh Đức Hải Trường)

Thoáng một cái, như một người vừa chợp một giấc ngủ, tháng tư bừng tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng tìm đến, thay thế cho vị trí của tháng ba. Tháng tư đến vội vàng lắm, nên chưa kịp sửa soạn gì nhiều, chỉ kịp vơ vài điều mới rồi dùng tạm lại những cái cũ.

Nắng nửa sau tháng tháng ba và đầu tháng tư vẫn như nhau cả. Vẫn một màu vàng đó, vẫn cảm giác ấm áp đó. Trong nắng hình như vẫn giữ chất lửa tích tụ đầu hạ, đốt nóng cả vạn vật và đốt nóng cả lòng người. Ngẩng đầu lên cao, đảo mắt mới thấy sắc trời tháng ba và tháng tư chưa có nhiều bước chuyển mình đột phá, nó chỉ mới đứng giữa những lưng chừng cuối xuân, đầu hạ.

Trước cái ngưỡng ấy, tháng ba thả dịu dàng trên nên trời những vẫn mây trắng tinh, cuộn lại như đống bông gòn lơ lửng giữa không trung mênh mông. Rõ ràng là khung cảnh ấy gợi ra cho lòng người nhiều điều mông lung lắm... Rồi hình như, tháng tư còn có cả chút mưa buồn. Mưa lắc rắc, dung dăng khắp đầu đường cuối ngõ. Những giọt nước li ti đua nhau rơi thật nhanh, chạm vào những góc khuất bên ngoài, rồi chạm cả vào những góc khuất trong lòng người. Cái mập mờ của tháng tư liệu có quá tàn nhẫn không?

Tháng tư đơn giản là vậy. Không cầu kì, kiểu cách, chẳng điệu đà mà cũng không quá thuần nguyên, chỉ là nó là mang dấu ấn của cả hai mùa. Nó không thể nào nhất quán được như cách tháng một thể hiện mùa xuân, như cách tháng sáu bộc lộ chất hạ nóng bỏng. Nó tự quay mình trong mơ tơ rối, rồi nó tự nhận mình đa sầu đa cảm.

Ở tháng tư, con người đứng giữa ranh giới giữa cái thật và cái giả, giữa chân lý và tưởng tượng, giữa dũng cảm và yếu đuối. Cuối cùng, họ phải đem những lời nói thật bọc vào trong cái vỏ gian dối, rồi gửi nó dưới hình thức đùa giỡn. Nhận chúng, chúng ta phải đau đầu với những điều thật giả mơ hồ kia.

Tháng tư quá mong manh để con người nói ra những điều chân thật. Con người không đủ mạnh mẽ để nói hết tất cả mà phải chờ đợi đến cái mờ ảo của tháng tư để bày tỏ. Người ta vin vào những cái cớ, để rồi khuất lấp đi sự yếu đuối, để rồi tự làm cho mình đau. Tháng tư ơi, mi có thể giúp gì chăng?

Tháng tư đến rồi cũng sẽ qua đi mang theo cả sự mập mờ của nó. Rồi tháng khác cũng đến, xoa dịu đi những vết thương trong lòng. Nhưng, tháng tư có đi xa mãi, cũng sẽ để lại chút tàn dư, rồi mỗi lần chạm vào, nó lại làm nhói lên những cảm xúc trong lòng...


 

Tháng tư, anh về bên cô ấy (Dương Bạch)

Gửi nắng về miền đất hứa.

Người ta nói ngày Cá tháng tư là ngày để nói dối, còn em, em chờ ngày Cá tháng tư để viết những điều em chưa bao giờ viết.

Anh à, em đã từng nói, em trả anh về với chị, không giữ hình ảnh anh lại trong cuộc sống của em nữa. Nhưng…em không làm được.

Cho tới bây giờ em vẫn luôn nghĩ về mối quan hệ của hai ta giống như một đám lửa. Giá như nó bùng cháy thì có lẽ giờ này em chẳng còn nhớ anh như bây giờ. Nhưng giá như thì vẫn chỉ là giá như thôi, đám lửa ấy chưa bao giờ cháy, thì làm sao có thể bùng cháy. Và chắc vì nó âm ỉ với những đốm than mồi nên em chẳng thể quên anh.

Em vẫn nghĩ về một ngày, anh là của em. Mặc dù em biết nó chẳng bao giờ xảy ra được nữa. Nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn, liệu có ngày đó không anh?

Em không mong ước những điều lớn lao, em chỉ mong có một ngày trọn vẹn anh là của em. Để em có thể trải hết nỗi lòng mình, để em có thể dựa vào vai anh và nhắm mắt một lúc. Để em có thể thấy anh đối với em thế nào, để em có thể thấy anh với cuộc sống thật chứ không phải là trong suy nghĩ của em. Nếu có một ngày như thế, liệu anh còn sống trong suy nghĩ của em như hôm nay nữa không?

Em mệt rồi anh ạ.

Mệt với những bộn bề cuộc sống, và mệt với cả cái suy nghĩ giá như…Giá như anh ở đây…Giá như có thể gọi cho anh…Giá như Sài Gòn không xa như thế….Giá như…

Và em biết, những giá như ấy không thể thành sự thật được nữa khi anh chọn cho mình một điểm dừng, đó cũng là điểm dừng cho mối quan hệ không tên giữa hai ta.

Anh vào với chị, còn em ra với con đường của mình. Chúng ta chưa từng dừng một chỗ, thì làm sao có thể có một điểm cắt giữa hai con đường anh nhỉ?

Anh về với mái ấm riêng liệu thứ tình cảm không tên ấy đã có tên chưa? Em nghĩ anh đã tìm ra tên cho nó, khi anh thú nhận với em tất cả. Anh thú nhận để buông…

Còn em, em vẫn chưa buông được, nhưng em nghĩ đã tới lúc em buông rồi và như thế sẽ tốt hơn. Sẽ không còn nghĩ anh sẽ thế nào, anh sẽ ra sao nữa…

Gió vẫn chỉ là gió và nắng vẫn chỉ là nắng thôi. Hạnh phúc anh nhé!

Nguồn: Blogradio

Lượt xem: 102

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *





Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 9
Lượt truy cập: 11248885