Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà Thứ Hai, 06/01/2020, 10:05

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Ngày Tết đến gần, bạn cảm nhận được điều gì? Đó là ước muốn được sum vầy, được quây quần bên gia đình, được ăn đón Tết bên ba mẹ, bên gia đình. Thế nhưng đâu phải tất cả điều đó đều trở thành hiện thực, nhất là đối với những đứa con xa quê thì nỗi nhớ nhà ngày Tết càng thêm da diết hơn.

Lại một cái Tết xa nhà, xa quê hương. Không khí của mùa xuân làm tôi chộn rộn quá. Giá như được ở bên gia đình lúc này…

Quê tôi ở miền Trung, tôi chọn một trường trong Nam để theo học. Bốn năm, chỉ một cái Tết tôi được về đoàn tụ bên gia đình. Khi đó, tôi chỉ nghĩ, bây giờ nhà mình điều kiện không cho phép mình đi về nhiều lần trong khi tiền vé tàu xe lại quá đắt. Ngày đó, tôi cũng chưa có điện thoại, chỉ là những cánh thư qua lại của tôi với cô em út để biết tình hình gia đình mình.

Có khá nhiều bạn sinh viên cũng ở lại như tôi, có lẽ các bạn ấy hiểu cảm giác của một đứa xa quê trong dịp tết đến xuân về như thế nào. Không khí đón Tết trong Nam khác với Tết Bắc tôi quá. Chẳng có những cái rét ngọt ngào của mùa đông, chẳng có bánh chưng mà thay bằng bánh tét, chẳng giò mỡ, chẳng thịt kho đông, chẳng dưa hành muối,… Tôi càng nhớ điên dại những ngày cuối năm cùng mẹ đi chợ tết, chuẩn bị cho mâm cỗ cuối năm, cùng đón giao thừa.

Tôi còn nhớ những ngày cuối năm đi bán dây khoai lang. Từ ba bốn giớ sáng mọi người đã cùng chở những xe thồ dây khoai (chuẩn bị từ ngày hôm trước) lên đường đi bán. Ở dưới tôi cũng có chợ nhưng bán ở đây rẻ lắm, đi xa một chút sẽ có thêm được vài đồng. Có những hôm bố và anh trai tôi phải đi cả chục cây số chở bằng xe thồ để bán. Tầm trưa sẽ về, trên xe sẽ là những thứ nào mía, nào bánh mì, nào thì là những thứ mà ở chợ quê tôi không có.

Những chuyến đi đó là niềm mơ ước, háo hức của đám thanh niên choai choai làng tôi, mong được đi để biết ở nơi đó có những điều gì hay, những thứ gì lạ. Nhưng rồi, đi mới biết vất vả gian khổ thế nào. Những chuyến xe dây bây giờ mọi người kể lại đều vui tươi và thích thú, nhưng họ cũng chẳng thể quên được mỗi lần không bán được hay trên phố người ta kì kèo giá cả, hoặc những đoàn xe dây khác lấn áp rồi cả những lần xe hỏng giữa đường, chân mỏi rạc vì đi bộ…

Không khí càng gần Tết càng khiến cho người ta mong muốn mãi một năm đủ đầy như vậy. Người đi chợ cũng đông hơn, rộn ràng những áo với quần, trên tay xách lỉnh kỉnh những thứ đồ cho ngày tết với bánh kẹo, vàng hương, hoa quả, thịt thà,… Rồi cả nhà tôi cùng dọn dẹp nhà, cùng nhau làm bánh mật, bánh chưng. Bố tôi làm giò chả, anh trai lo tranh trí mâm ngũ quả, ban thờ. Rồi giao thừa, rồi những tiếng hò reo bên mâm cỗ tết…


Trong Nam nóng nực, không khí Tết cũng trầm lắng, chỉ có những dãy trọ vắng tanh. Ngoài thời gian đi làm thêm, về tới phòng bất chợt nghe giọng ai hát bài “Xuân này con không về” mà nước mắt chỉ chực ứa ra. Cũng qua cả rồi thời sinh viên đầy những buồn vui, rồi những năm tháng tìm việc làm vất vả.

Giờ tôi ở bên xứ Đài phồn thịnh, nghĩ về những ngày giáp tết cơ cực nơi quê tôi nhưng vẫn mong ngóng ngày trở về quê hương để sum họp bên gia đình. Ai đó nói “Tết năm nào cũng có nhưng ta chỉ có một nơi để về” và không gì vui bằng đoàn viên bên gia đình, xa quê thế này tôi mới cảm nhận rõ nét những lời đó. Tết này tôi vẫn xa quê…

Hạ Lan – blogradio.vn

 
 
Lượt xem: 86

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 10
Lượt truy cập: 16955194