Giao diện tiếp cận

Nhịp sống trẻ

Bình yên của gái FA chính là những ngày ở nhà, không phải sống vì thiên hạ

Bình yên của gái FA chính là những ngày ở nhà, không phải sống vì thiên hạ

Có những ngày ở nhà không đi đâu, không gặp ai, chỉ cần gác chân lên gối, đầu tóc xuề xòa, không phải sống vì thiên hạ’ngoài...

Nhiều thiếu niên có vấn đề sức khỏe tâm thần Thứ Sáu, 02/11/2018, 09:28

Nhiều thiếu niên có vấn đề sức khỏe tâm thần

TTO - 3 triệu thanh thiếu niên VN có vấn đề sức khỏe tâm thần là con số được nêu theo báo cáo vừa được công bố của Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) mới đây. Đây có phải con số bất thường?

Bí quyết để nàng chủ động “cầm cưa” không lo mất giá trong mắt chàng Thứ Năm, 01/11/2018, 10:00

Bí quyết để nàng chủ động “cầm cưa” không lo mất giá trong mắt chàng

Con gái chủ động trong tình yêu không còn là chuyện lạ. Nhưng làm thế nào để các nàng nắm thế chủ động cưa cẩm, mà không "mất giá" trong mắt chàng?

Đàn ông rất đơn giản, họ sẽ không chủ động nếu họ không thích bạn Thứ Năm, 01/11/2018, 08:17

Đàn ông rất đơn giản, họ sẽ không chủ động nếu họ không thích bạn

Ngày trước tôi thích một anh chàng, và thường xuyên “đớp thính” của anh ta. Bạn tôi bảo tôi “cái gì mày cũng đớp”, đúng thế thật. Mỗi lần anh ta nhìn tôi tôi lại nghĩ đến chuyện tương lai hai đứa đi hẹn hò. Mỗi lần anh ta trả lời tin nhắn của tôi tôi lại tưởng tượng ngày chúng tôi đi du lịch. Mỗi lần anh ta tỏ ra hỏi han quan tâm một tí tôi lại tưởng tượng ngày chúng tôi cưới và cả… những đứa con của cả hai nữa.


Bạn có biết cảm giác này không? Cảm giác vào một ngày trời đất mây đen u ám, bạn mệt nhoài, chàng trai bạn để ý khiến bạn tan chảy với vài câu nói như ‘Có mệt không? Mua kem cho nhé!’. Đấy, như thế đấy, lúc đó bạn sẽ thấy bầu trời màu hồng, mặt đất màu hồng, xung quanh thứ gì cũng lấp lánh. Và nhiều lần như vậy diễn ra, thế nhưng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Anh chàng kia không chủ động hẹn hò, cũng chẳng chủ động tấn công, tỏ tình khiến tôi băn khoăn mãi.

Rồi tôi nhận ra, nếu chúng ta cứ mãi thắc mắc không biết người con trai này liệu có thích mình hay không, vậy thì người đó chính xác là không thích bạn. Đừng nghĩ nhiều. Hoặc giả dụ mọi chuyện đang êm xuôi, bạn cứ nghĩ người ấy và bạn sẽ tiến triển rồi đột nhiên bạn thấy người ấy không còn chủ động vào nói chuyện nữa, số lần nói chuyện của hai người ít hẳn đi, có phải người ấy hết thích thích bạn rồi không, thế thì đúng rồi đấy. Người ấy đang bận nói chuyện với người khác, vui vẻ với người khác.

Một điều nữa bạn có thể biết người đó có dành tình cảm cho bạn hay không đó là thời gian dành cho bạn. Đối với bạn người ấy bỗng nhiên thật bận rộn, luôn miệng nói “Anh bận rồi” thì đích thị bận với mỗi mình bạn mà thôi. Khi người ta không thích bạn, những câu bạn nói đều ngoài tầm chú ý của người ấy, bạn hỏi một câu, người ấy trả lời một câu. Bạn ngừng, người ấy ngừng, lần nào kết thúc câu chuyện cũng là lúc bạn hết câu hỏi để hỏi. Không chủ động, không để tâm chính là như thế.

Đàn ông là một sinh vật đơn giản, đơn giản kiểu như này: nếu người ta thích bạn đủ nhiều, người ta sẽ chủ động, còn không thì bạn nên chấp nhận đi. Hơn nữa mấy anh trai thường có tính chiếm hữu rất mạnh, nếu người ta thích bạn á, tất cả những nơi có bạn xuất hiện đều có chủ quyền là anh ấy hết rồi. Còn cứ bắt bạn phải suy tư suy nghĩ, đoán này đoán kia, thì đa phần là “chúng ta chỉ là anh em, bạn bè tốt”.

Thế này nhé, bây giờ có hai phương án để giải quyết vấn đề này. Thứ nhất là biết người ta không chủ động không thích mình thì bạn có thể từ bỏ, dẹp đi. Không thích thì thôi, dù mình có thích đến mấy cũng phải sĩ diện giả vờ rằng mình không thích. Ờ đấy, không thích thì thôi chứ có gì đâu! Cái này dành cho những cô gái muốn giữ giá.

Còn thứ hai, đối với những cô gái chẳng muốn “giá đỗ” gì hết, thì chủ động tấn công ngược lại. Đời người con gái bị phũ đôi ba lần thì có sao đâu, không chủ động sao biết cả đời người ta không thích mình được. Nhưng nếu bạn vứt bỏ mặt mũi để chủ động mà người đó cũng không đón nhận tình cảm thì đừng cố gắng nữa. Cứ tỏ tình một lần, bị từ chối xong khóc thật to, quay lưng mà sống tiếp đời sống của một nữ thần.

Chẳng ai xứng đáng để khiến bầu trời của bạn hôm nay thay màu hồng bằng màu xám xịt được, nhớ nhé cô gái!

 

Nguồn: Dear.vn

Khủng hoảng tuổi hai mươi hay do ta tự thêu dệt những nỗi lo? ... Thứ Năm, 01/11/2018, 08:05

Khủng hoảng tuổi hai mươi hay do ta tự thêu dệt những nỗi lo? ...

Người ta bảo ai cũng phải trải qua một đến một vài cơn khủng hoảng trong đời, nhất là giai đoạn vật vã để trưởng thành. Vấn đề là ta phải làm gì để giập tắt những cơn khủng hoảng đó?

 

 

 

 

Tư thế hôn nói gì về mối quan hệ của các cặp đôi? Thứ Hai, 29/10/2018, 15:00

Tư thế hôn nói gì về mối quan hệ của các cặp đôi?

Hãy nhớ lại tất cả những lần hai bạn dành cho nhau nụ hôn. Cả hai có cùng nghiêng đầu về bên phải?

Giật mình hội chứng "vơ người yêu" vào mình Thứ Sáu, 26/10/2018, 10:00

Giật mình hội chứng "vơ người yêu" vào mình

Suốt năm trời, Vân luôn to nhỏ với mấy người bạn thân là Thịnh theo đuổi mình, viết thư tỏ tình, tặng quà cáp... nhưng cô từ chối. Còn Thịnh, cậu lại không hề hay biết mình... lại thích cô bạn cạnh lớp chưa một lần nói chuyện.

Vì sao luôn bận rộn nhưng bạn vẫn không có năng suất? Thứ Năm, 18/10/2018, 16:00

Vì sao luôn bận rộn nhưng bạn vẫn không có năng suất?

Bạn tất bật không có nghĩa là công việc sẽ được thực hiện bởi 4 lí do sau đây được chia sẻ từ Trưởng phòng Tư vấn Tuyển dụng Careerlink.vn - một trong những trang web uy tín về tuyển dụng và tìm kiếm việc làm tại Việt Nam.

Đi làm vật vờ, tối ngày lướt web, ham thú ổn định, mở miệng ngụy biện "bình thản là hạnh phúc": Tương lai đang cười khẩy bạn đấy! Thứ Tư, 17/10/2018, 12:21

Đi làm vật vờ, tối ngày lướt web, ham thú ổn định, mở miệng ngụy biện "bình thản là hạnh phúc": Tương lai đang cười khẩy bạn đấy!

Khi cuộc sống của bạn bị nghẹn ở cổ, bạn sẽ phát hiện ra rằng nếu như trước đó mình kiếm nhiều tiền một chút, ham học hỏi một chút thì cuộc sống sau này ắt sẽ như ý hơn rất nhiều.

 

 

 

 

 

Tôi thực sự đánh giá thấp đám thanh niên trẻ hiện nay, mới hai ba chục tuổi đầu đã lải nhải rằng "bình thản mới chất", liệu các cô, các cậu có xứng đáng không? Tôi đã từng lên núi xuống biển, đã từng là thanh niên trí thức, từng trải qua những cảm giác đói nghèo mà các cô các cậu không thể nào nếm trải được. Các cô các cậu cho rằng cái tâm bình thản là tự nhiên mà có sao?

Sự bình thản của tôi là do khổ mà có, còn sự bình thản của các cô các cậu là lười biếng, là sợ hãi là tham thú ổn định, là một con rùa rụt cổ không dám đối mặt với đời.

Thực ra có rất nhiều người trong số chúng ta giống như chú chim non bị nhốt trong lồng nhưng lại không hề hay biết, mới hơn 20 tuổi đã sống cuộc sống như những người hơn 70 tuổi, tự cảm thấy bằng lòng với số mệnh, kiểu người này không thể biết được cuộc sống vui biết bao nhiêu và hay đến nhường nào. Nói trắng ra những câu nói như kiểu: "thế này cũng tốt mà" chỉ là cái cớ cho sự lười biếng mà thôi.

Đi làm vật vờ, tối ngày lướt web, ham thú ổn định, mở miệng ngụy biện bình thản là hạnh phúc: Tương lai đang cười khẩy bạn đấy! - Ảnh 1.

Đừng để đến khi 30 tuổi rồi mà vẫn phải đau đầu vì mấy chục nghìn bạc

Có người từng dương dương tự đắc nói với tôi rằng: "tôi tình nguyện là chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng, được "cơm bưng nước rót", bình thản sống qua ngày thì sao chứ?"

Thực ra lười biếng, bình thản có tốt hay không chỉ có bạn thân bạn mới là người biết rõ nhất, trong thế giới của những người trưởng thành sẽ không có ai dư sức để ném cho bạn vài cái nhìn đáng thương đâu.

Nhưng tôi tin rằng, nếu như một ngày nào đó khi cuộc sống của bạn bị nghẹn ở cổ, bạn sẽ phát hiện ra rằng nếu như trước đó mình kiếm nhiều tiền một chút, ham học hỏi một chút thì cuộc sống sau này ắt sẽ như ý hơn rất nhiều.

Tôi đã từng có một khoảng thời gian sống không bằng chết, ngoài không muốn làm việc và tâm trạng bất ổn ra thì chủ yếu là thiếu tiền.

Khi ấy tiền lương của tôi rất thấp, lại còn phải thuê phòng trọ ở thành phố, không đủ tiền mua đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, thẻ ngân hàng lúc nào cũng chỉ còn vài chục nghìn nuôi thẻ mà tôi không thể rút được ra, may mà công ty nuôi cơm không thì tôi không biết mình sẽ sống ra sao.

Khoảng thời gian khốn khó đó tôi dường như đứng trước bờ vực trầm cảm. Một lần tôi bị dị ứng da nghiêm trọng. Tôi tới tới phòng khám tư thăm khám mặc dù bác sỹ chỉ kê cho một số loại thuốc đơn giản nhưng khi thanh toán, tôi đau xót khi nhận ra rằng mình không đủ tiền.

Tôi lục lọi từ túi xách, túi quần, túi áo, mọi ngóc ngách mà tôi có thể lục nhưng vẫn không đủ, lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ trên cuộc đời này đều không thuộc về tôi, trong đầu tôi chỉ hiện lên một câu tự vấn rằng: "Tại sao lại như vậy?".

Ngày hôm đó tôi đã thực sự hiểu được cảm giác thế nào là "không một xu dính túi", không có đường lui. Và cũng kể từ ngày hôm đó tôi đã quyết tâm sau này nhất định phải ra sức kiếm tiền.

Và thế là hành trình gian nan của tôi bắt đầu từ đó, tất cả mọi sự lười biếng, thoải mái đều bị tôi ném sang một bên, ngoài công việc chính tôi còn kiêm thêm cả một tá những công việc part-time khác. Mỗi ngày trung bình chỉ ngủ 4 tiếng, chỉ cần đồng hồ báo thức vang lên là tôi giật nảy mình bật dậy chứ không còn nhăn nhó xoay vần như trước nữa.

Đến bây giờ tôi vẫn có nhớ như in cái cảm giác khi nhận được khoản tiền lương part-time đầu tiên, mặc dù chỉ có mấy trăm nghìn bạc nhưng nó lại khiến tôi vui như một kẻ ngốc. Và kể từ đó tôi đã hiểu ra rằng, trong tương lai tôi nhất định không được để mình thê thảm như vậy nữa.

Và trong năm đó thu nhập của tôi tăng lên gấp 10 lần so với những năm trước, tuy chưa đủ tiền để mua nhà ở thành phố lớn nhưng tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ lâm vào cảnh ngộ phải đau đầu vì mấy chục nghìn bạc như ngày hôm đó nữa.

Tôi cảm thấy may mắn vì khi tôi hơn 20 tuổi đau đầu vì mấy chục nghìn chứ không phải là khi tôi hơn 30 tuổi. Tôi cảm thấy vui vì mình sớm nhận rõ bộ mặt thật của cuộc sống và tôi sẽ không bao giờ còn là một kẻ lạc quan mù quáng nữa. Và may mắn hơn đó là bài học mà cuộc sống đã dạy cho tôi biết và cộng với quyết tâm của mình đã khiến tôi có chút mở mày mở mặt.

Nếu không đợi đến khi 30 tuổi, tôi thực sự không thể biết rằng liệu mình có đủ khả năng để thoát khỏi cảnh cơ cực này không? Bởi tôi sợ rằng, đợi đến khi 30 tuổi tôi sẽ bị thời gian và cuộc sống đồng hóa, ngày càng bất lực, ngày càng không theo kịp thời đại. Bởi một người tuổi 30 sau khi đã có gia đình, con cái sẽ không còn dám liều nữa.

Đi làm vật vờ, tối ngày lướt web, ham thú ổn định, mở miệng ngụy biện bình thản là hạnh phúc: Tương lai đang cười khẩy bạn đấy! - Ảnh 2.

Có bao nhiêu người cam tâm tình nguyện làm những chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng?

Rất nhiều người lựa chọn công việc và cuộc sống hiện tại không phải vì có nó tiền đồ xán lạn, cũng không phải vì sự yêu thích xuất phát tự đáy lòng mà là bởi nó đơn giản, không tốn sức và bản thân họ lười biếng không muốn tham gia vào những sự lựa chọn khó hơn. Họ từ dối lòng rằng "bình thản là hạnh phúc".

Cuộc sống như vậy đâu có khác gì như những chú chim bị nhốt trong lồng kia, những gì mà họ nhìn thấy to nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, cuộc sống nước chảy bèo trôi, lại còn tự an ủi mình rằng: "ít ra thì cũng có miếng cơm để ăn".

Tháng trước về quê, tôi nghe được câu chuyện của Minh, từ nhỏ cậu vốn là hạt giống toán học trong trường, cuộc thi nào cũng đều giật giải cao. Trong mắt chúng tôi, cậu ấy luôn là viên dạ minh châu lấp lánh. Chúng tôi đều tin rằng tương lai cậu ấy chắc chắn sẽ thành công trong lĩnh vực toán học.

Nhưng thực thế lại trái ngược hoàn toàn so với sự tưởng tượng của chúng tôi. Khi đăng ký thi đại học, vì nghĩ rằng theo học toán mai này sẽ khó xin việc nên Minh đã chọn học chuyên ngành kinh tế đối ngoại có triển vọng việc làm mà cậu không hề yêu thích.

Thế nhưng, tiếc là Minh không gặp thời, sau khi cậu tốt nghiệp, ngành kinh tế đối ngoại trở nên nguội lạnh, đi làm được 2,3 năm nhưng cuộc sống đều không như ý muốn. Minh lại muốn được như những người đi học cao học, lần này Minh lựa chọn ngành tài chính vì nó cũng có cơ hội xin việc cao thế nhưng vì thiếu điểm nên cậu không được tuyển chọn.

Sau nhiều năm vật lộn chức trường, Minh cảm thấy công chức nhà nước có thu nhập ổn định, việc nhẹ lương cao nên lại bỏ ra 2 năm khổ luyện thi vào làm công chức nhà nước ở quê.

10 năm sau tốt nghiệp, các bạn học ngày ấy tuy có thành tích không bằng Minh nhưng người thì đã tu nghiệp ở nước ngoài, người thì đã trở thành giảng viên đại học, trở thành giáo sư này tiến sỹ nọ. Nghĩ lại nếu như ngày ấy Minh quyết định đi sâu học ngành toán, có lẽ giờ đã khác.

Hai năm sau khi làm việc trong nhà nước, Minh cảm thấy công việc không đơn giản như mình nghĩ, lương thấp, mệt mỏi, không có không gian và cơ hội phát triển. Lúc này Minh chợt nhận ra rằng mục tiêu của mình sớm đã không còn.

Có rất nhiều con đường, thoạt nhìn có vẻ rất dễ đi nhưng tương lai vì có quá nhiều người cùng đi trên con đường đó nên cạnh tranh và áp lực sẽ ngày càng lớn.

Thế nhưng cũng có không ít người đi trên những con đường thoạt đầu nhìn rất gian nan nhưng trong tương lai con đường ấy lại có ít sự cạnh tranh, ít áp lực và những người đi trên con đường ấy sẽ càng dễ dàng và thuận lợi hơn những người khác.

Thanh niên trai tráng mà cứ mãi nằm dài một chỗ không sớm thì muộn cũng sẽ mất hết hoài bão chí lớn mà thôi

Dù bạn là ai, chỉ cần một khi đã bước chân vào con đường "phóng túng" bản thân muốn quay đầu đều sẽ rất khó. Bởi phóng túng bản thân rất sảng khoái và rất dễ dàng.

Tôi vẫn còn nhớ đợt nghỉ lễ 30/4, 1/5, vì được nghỉ lễ dài nên tôi về quê, vốn dự định làm rất nhiều việc, nhưng khi vừa đặt lưng xuống giường vốn định chỉ nằm 5 phút rồi sẽ ngồi dậy làm việc nhưng hoặc là tôi không muốn ngồi dậy nữa hoặc là tôi muốn ngủ luôn và thế là công việc càng tích tụ lại càng nhiều.

"Trốn tránh" cũng là một niềm đam mê lớn của nhiều người, bởi từ bỏ công việc học tập để cày phim, lướt facebook, đi chơi quả thật rất hấp dẫn. "Trốn tránh, từ bỏ công việc" khiến bạn bớt đi rất nhiều áp lực và khó khăn thế nhưng khi quay đầu lại mọi việc vẫn còn đó.

 

Một lần ở một nhà hàng nọ, tôi bắt gặp hai thanh niên trẻ và nghe được mẩu đối thoại của họ. Nguời A than với người B rằng ngày nào cũng nhiều việc làm không hết. Người B liền hỏi: "Vậy tại sao cậu không mang việc về nhà làm?"

Người A trả lời: "Tôi không muốn mang việc về nhà làm, rất nhiều chuyên gia chức trường đã từng đưa ra lời khuyên rằng: "công việc và cuộc sống cần phải tách biệt rõ ràng, nghỉ ngơi hợp lý rất quan trọng". Tôi thấy họ nói rất có lý, nên sau khi về nhà tắm giặt, ăn cơm xong là tôi không muốn làm gì nữa cả, chỉ nằm lì ở trong phòng lướt facebook, xem phim đến tận hơn 12 giờ đêm mới đi ngủ".

Người B nên gật đầu phụ hoạ theo: "Chuẩn luôn, tôi thích nhất là nằm dài trên ghế sô-pha xem phim mà không nghĩ gì cả, hoặc là lướt web, mua sắm online. Mà lạ lắm rõ ràng không làm gì cả thế mà nhằng cái là nửa đêm rạng sáng rồi. Ngày nào tôi cũng thề thốt phải đi ngủ sớm, nhưng chẳng hiểu mò mẫm gì mà toàn 1, 2 giờ sáng mới ngủ".

Thực ra cuộc sống của mỗi người sau giờ tan ca hầu như chẳng khác nhau là mấy, "trăm người như một".

Chúng ta sau tan ca thà nằm ỳ trên giường xem điện thoại, xem phim, xem chương trình giải trí, chơi game…mà không hề nghĩ tới việc quy hoạch cuộc đời, học hỏi, tích luỹ kinh nghiệp hay làm việc. Rõ ràng đang sức dài vai rộng, tuổi trẻ tài cao nhưng lại tự biến mình thành cái xác ướp không biết suy nghĩ và bất động.

Nếu cứ mãi như vậy, dần dần chúng ra sẽ trở thành một con rùa rụt cổ, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống tất ta tất tưởi nhưng thực ra chỉ là đang lãng phí thời gian sống một cách lặp đi lặp lại mỗi ngày và cuối cùng vẫn trắng tay.

Đi làm vật vờ, tối ngày lướt web, ham thú ổn định, mở miệng ngụy biện bình thản là hạnh phúc: Tương lai đang cười khẩy bạn đấy! - Ảnh 3.

Sự nỗ lực cố gắng ở tuổi 20 sẽ quyết định chỗ đứng của bạn ở tuổi 30

Bữa trước khi đi xe taxi, tôi có nghe chú lái xe kêu ca rằng con đường thăng tiến trong xã hội ngày càng hẹp, đường vòng để những người bình thường có thể bứt phá được ngày càng ít hơn.

Tôi có nói với chú ấy rằng, thực ra cuộc đời con người cũng giống như câu chuyện quy hoạch vậy. Một khi đã đưa ra quyết định thì không nên hối hận. Chiếc xe mà bạn ngồi sẽ đưa bạn đi đâu, con đường mà bạn đang đi sẽ đưa bạn gặp gỡ những ai? Khi nào nào tắc đường? Khi nào gặp phải sự cố? Sẽ có rất nhiều rất nhiều những nhân tố ảnh hưởng tới bạn cho dù bạn đi bất cứ nơi đâu.

Điều thực sự quyết định việc bạn có thể đến đích được hay không đó là từng sự cố gắng, từng sự nỗ lực mà bạn đã chuẩn bị trước đó.

Cùng xuất phát trên đường đời, có những người sẽ cẩn thận quy hoạch đường đi, tỉ mỉ xem xét bản đồ và lựa chọn hình thức đi lại nhanh nhất để xuất phát, trong suốt quãng đường đi họ còn chăm chú đọc sách, không ngừng học hỏi, làm việc và tích luỹ. Thế rồi 5 năm, 10 năm qua đi, họ tiến bộ thần tốc và sớm đã cán đích.

Nhưng lại có những người khác, họ xuất phát một cách không có định hướng rõ ràng, người khác lên xe họ cũng lên xe, người khác xuống xe họ cũng xuống xe. Lên xe hoặc là ngủ hoặc là bần thần nghĩ ngợi vu vơ. Cùng là 5 năm, 10 năm qua đi, họ không có thêm được chút tiến bộ nào cả, vẫn luôn tự chất vấn mình rằng: "Tôi đến từ đâu? Và tôi sẽ đi đâu, về đâu?".

Và khi tấm màn cuộc đời chuẩn bị hạ xuống hối hận thì đã không kịp nữa rồi.

Phật dạy: "quay đầu là bờ", "còn nước còn tát". Khi nghĩ về những quãng thời gian cuộc đời không thể lặp lại kia, hy vọng bạn hãy nhớ một điều rằng: "người trẻ ơi, không có việc gì thì cũng đừng nằm dài mãi như vậy".

 

Nguồn: Kenh14.vn

Đừng chỉ hì hục phấn đấu vì tiền lương, vùi đầu vào công việc, khi còn trẻ, xin hãy dành cho mình một "quãng lười" thật đẹp Thứ Tư, 17/10/2018, 11:42

Đừng chỉ hì hục phấn đấu vì tiền lương, vùi đầu vào công việc, khi còn trẻ, xin hãy dành cho mình một "quãng lười" thật đẹp

Nếu có thể, xin hãy mạnh dạn dành riêng cho mình một "quãng lười" để du hành trên chuyến tàu thanh xuân tuyệt đẹp. Bởi đó sẽ là chuyến tàu một chiều - một đi không trở lại. 

 

 

 

 

 

Ai cũng đều có riêng cho mình một lần duy nhất của tuổi trẻ, chính vì vậy hãy sống sao cho để khi về già bạn không còn phải hối tiếc vì thanh xuân đã qua.

Có người dùng gần như là hết tuổi trẻ của mình vào chăm lo cho công việc

12 năm học từ cấp 1 cho đến cấp 3.

Chưa kể tiếp sau đó là 4 - 5 năm học đại học.

Tính đơn giản ra bạn cũng mất ít nhất là 17 năm thanh xuân của mình đầu tư vào cho việc học tập và rèn luyện trên ghế nhà trường.

Sau khi tốt nghiệp, bạn ra trường với tấm bằng đại học trong tay, đi xin việc và bắt đầu một công việc để nuôi sống bản thân. Cũng kể từ đây, tuổi trẻ của bạn là những tháng ngày vùi đầu vào công việc, cố gắng vì chỉ số, hì hục phấn đấu vì tiền lương… Cứ thế đi qua hết ngày này sang ngày khác công việc là ưu tiên hàng đầu của bạn.

Tôi còn nhớ nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết "Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại". Dù không phải là một người học giỏi văn nhưng tôi cũng đủ hiểu thời gian đã trôi đi thì sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại lấy được, càng xa dần tuổi trẻ lại trôi qua một chút, chẳng có lẽ bạn chưa cảm thấy vội hay sao?

Không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của công việc, đó là niềm đam mê, là cảm hứng, là nguồn sống để nuôi bản thân ta và gia đình. Nhưng nếu có thể bạn hãy cứ mạnh dạn trích một quãng nhỏ trong quỹ thời gian đó của mình, lên lịch để đi đâu đó, để mở rộng thế giới trong tâm hồn của mình ở ngoài kia. Tin tôi đi, bạn sẽ không cảm thấy phí hoài thời gian cho công việc đó đâu, nó chỉ góp phần làm cho cuộc sống của bạn thêm màu sắc hơn mà thôi.

Đừng chỉ hì hục phấn đấu vì tiền lương, vùi đầu vào công việc, khi còn trẻ, xin hãy dành cho mình một quãng lười thật đẹp - Ảnh 2.

Có người thì lại từ chối nhiều cơ hội tốt chỉ đơn giản là muốn nuông chiều cảm xúc và lắng nghe chính mình

Trái ngược với những lớp người kể trên.

Thì lại có những người thực sự sống "vội vàng" cho tuổi trẻ của mình. Họ bỏ ngoài tai tất cả những lời mời cộng tác làm việc ở một môi trường tốt, tạm bỏ qua ngày 8 tiếng đồng hồ để mài mông trong căn phòng 4 bức tường. Thay vào đó họ sống chậm lại một cách từ tốn để lắng nghe xem bản thân của mình đang thực sự muốn gì?

Họ không sống theo đúng quy luật của tự nhiên vốn có của nhiều người, nghĩa là sau khi ra trường phải "hối hả" bắt tay vào tìm việc để đi làm luôn, họ cứ thong dong thư thả một cách đến lạ thường, họ vẫn làm việc để nuôi sống đam mê nhưng chỉ khác cái công việc họ đảm nhận thực sự không hề có sự bó buộc.

Đừng chỉ hì hục phấn đấu vì tiền lương, vùi đầu vào công việc, khi còn trẻ, xin hãy dành cho mình một quãng lười thật đẹp - Ảnh 3.

Thay vì dành thời gian vùi đầu vào bàn giấy, họ dành thời gian đó của mình để đi lang thang khắp các trang mạng, tìm hiểu phong tục tập quán của các vùng miền, các nước trên thế giới, họ săn máy báy giá rẻ ở nhiều địa điểm du lịch hấp dẫn trong năm để lên lịch khám phá những điều mới ở thế giới ngoài kia.

Tôi biết nhiều bạn bè của họ có nói rằng họ bị "điên" vì không làm chỉ suốt ngày rong chơi, nhưng hơn ai hết tôi biết được rằng điều họ làm sẽ chẳng có mấy ai ở quãng đời tuổi trẻ có thể dám làm, ngay cả tôi hồi trẻ cũng như thế.

Bởi chỉ khi bản thân chúng ta biết ta muốn gì, ta mới có thể bình tĩnh mà sống một cuộc sống như thế. Không phải là họ không muốn đi làm, không phải là họ không muốn ổn định mà là họ chỉ không muốn tuột mất đi những cung đường tươi đẹp nhất trong quãng tuổi trẻ ngắn ngủi của mình mà thôi.

 
Đừng chỉ hì hục phấn đấu vì tiền lương, vùi đầu vào công việc, khi còn trẻ, xin hãy dành cho mình một quãng lười thật đẹp - Ảnh 4.

Dù có là gì đi chăng nữa hãy cứ cho phép tuổi trẻ của mình có riêng một "quãng lười" thật đẹp

Tôi không có ý cổ súy cho việc bạn lười biếng hay ỉ lại mà không chịu khó đầu tư thời gian vào cho công việc làm ăn.

Nhưng nếu có thể, bạn hãy cứ mạnh dạn tạo riêng cho mình một "quãng lười" để du hành trên chuyến tàu thanh xuân tuyệt đẹp của mình đó. Lúc ấy bạn sẽ cảm nhận được rằng, à hóa ra từ trước đến nay mình chưa dám phá vỡ những quy tắc sống từ xa xưa để một lần được lười, được sống đúng nghĩa với những ước mơ mà mình mong muốn.

Nếu bạn có ước mơ đi lang thang khám phá chợ đêm ở Đà Lạt, muốn một lần được bay nhảy ở Sài Gòn đầy năng động, hay muốn check in những bức ảnh tuyệt đẹp ở đồi chè Mộc Châu…thì hãy cứ cho phép mình một lần được lười với mọi việc ở hiện tại để theo đuổi đam mê ấy bạn nhé.

Dù bạn có làm gì đi chăng nữa, hãy cứ mạnh dạn cho phép tuổi trẻ của mình có được một "quãng lười" thật đẹp nhé.

Nguồn: Kenh14.vn

Tại sao những người nổi tiếng này lại từ bỏ mạng xã hội? Thứ Sáu, 12/10/2018, 11:00

Tại sao những người nổi tiếng này lại từ bỏ mạng xã hội?

Sở hữu tài khoản Instagram với 143 triệu người theo dõi là con số mong ước của nhiều người, nhưng tại sao Selena Gomez lại muốn từ bỏ mạng xã hội này?

Mạng xã hội là cách tốt nhất để người nổi tiếng có thể giao lưu với các fan hâm mộ trên toàn thế giới. Bên cạnh đó, nó cũng là nơi tạo thu nhập cho nhiều nghệ sĩ. Vậy lý do gì khiến những người nổi tiếng này lại từ bỏ mạng xã hội của mình?

 

Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 8
Lượt truy cập: 12789753