Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Ngày tôi đi nhập học Thứ Tư, 02/10/2019, 09:26

Ngày tôi đi nhập học

Tới cổng trường, ba bảo chị chụp hình cho em, ba đẩy tôi ra cổng, nhưng tôi lùi lại, lại một lần nữa ba im lặng. Tôi thấy xấu hổ vô cùng, sao mà tôi trẻ con quá, lúc ấy tôi chỉ muốn ôm ba mà oà khóc thôi, nhưng đứa con nít trong tôi lại không cho phép, tôi ghét bản thân mình lúc ấy lắm, ba chỉ muốn lưu giữ kỉ niệm ngày đầu đại học cùng tôi, thế mà chỉ vì không thích, tôi thẳng tay gạt ra như vậy. Nghĩ lại, tôi thấy mình thật trẻ con!

Vừa đọc bài viết về bộ ảnh “ngày mai con lớn khôn” của sinh viên trường ĐH KHXH&NV TP.HCM, nước mắt lại dạt dào. Tôi thấy mình may mắn hơn nhiều người quá.

Tháng trước thôi, tôi được cả ba và chị gái đưa tới trường ngày nhập học vì sợ tôi lạc, sợ tôi bị lừa. Ngồi trên xe buýt đến trường, ba nắm chặt tay tôi với tất cả niềm tự hào về đứa con gái bé bỏng của mình, chị tôi mang đủ loại giấy tờ, bút viết cả bánh và nước, chị sợ tôi mệt, nên một mình cầm tất cả. Quá trình làm thủ tục bị hoãn lại vì tôi sơ suất không mang chứng nhận kết quả thi, cả ba lo lắng nghĩ cách, lúc ấy, tôi thật sự rất hoảng và sợ, chị có la tôi vài câu, thế là, với bản tính được cưng chiều, tôi đâm ra giận (dù đó là lỗi của mình), gắt gỏng: “Ba có muốn chửi gì thì chửi luôn đi, con cũng có muốn đâu”. Ba chỉ nhìn tôi, ánh mắt không sao diễn tả được: “Ba không nói gì con cả, đi về tìm cách liên lạc với mẹ”. Lúc ấy đã quá trưa, có chuyển phát nhanh thì cũng trễ giờ, tôi vẫn biết mình sai, không dám nhìn ba và chị, cứ lầm lũi mà đi, và rưng rưng nước mắt vì nghĩ mình không đáng để bị chị la như thế. Ba biết chứ, ba bảo chị im đi, đã lỡ rồi, em không cố ý. Ba lo lắng hơn tôi gấp trăm lần, ba gọi hết người này đến người kia, ba tức giận vì sao mọi người bình tĩnh quá, tương lai của con gái ba mà! Ba sợ tôi không nhập học được (chính tôi cũng sợ điều đó).

Đoạn, ba cố làm tôi vui, tới cổng trường, ba bảo chị chụp hình cho em, ba đẩy tôi ra cổng, nhưng tôi lùi lại, lại một lần nữa ba im lặng, tôi thấy xấu hổ vô cùng, sao mà tôi trẻ con quá, lúc ấy tôi chỉ muốn ôm ba mà oà khóc thôi, nhưng đứa con nít trong tôi lại không cho phép, tôi ghét bản thân mình lúc ấy lắm, ba chỉ muốn lưu giữ kỉ niệm ngày đầu đại học cùng tôi, thế mà chỉ vì không thích, tôi thẳng tay gạt ra như vậy. Nghĩ lại, tôi thấy mình thật trẻ con!

Ngồi trên xe buýt lượt về, ba lại pha trò, bắt chuyện, tôi lại chẳng quan tâm (dù sai, dù hối hận như vậy, nhưng không biết tại sao tôi vẫn lún vào đó). Bực bội thật! Đi đường xa cùng cái nắng trưa của thành phố, ba vẫn cố che cho tôi mặc dù ba đang bị chóng mặt, ba ăn cơm không còn ngon nữa, tôi thấy xót vô cùng, một mình tôi, gây ra bao nhiêu rắc rối. Tôi ước gì ba la tôi thật nhiều, may ra tôi còn không hối hận?

Rồi ba về với mẹ ở tỉnh. Hôm sau, chị phải nghĩ làm, cùng tôi lên cơ sở I, đôn đáo một lúc, mọi việc cũng xong, thở phào nhẹ nhõm, gọi cho ba, chỉ nghe được: “Cám ơn con gái”. Sao ba tôi nhẹ nhàng thế, người đàn ông tuyệt nhất trên thế gian này...

Bây giờ, con vẫn hàng ngày bước vào cổng trường ấy, trên chính đôi chân mình, cố gắng thật nhiều, để bốn năm sau, con sẽ một lần nữa cầm tay ba mẹ, nhưng là để bước ra khỏi cổng trường, để tự hào nói với ba mẹ rằng con đã tốt nghiệp. Hãy đợi con 10 năm nữa nhé, con thương ba mẹ nhiều lắm!

Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Lượt xem: 269

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 12
Lượt truy cập: 16523811