Giao diện tiếp cận

Nếu biết lý do thích cậu tôi sẽ tìm cho mình cách để quên cậu Thứ Ba, 13/03/2018, 15:00

Nếu biết lý do thích cậu tôi sẽ tìm cho mình cách để quên cậu

(Ảnh minh họa)

Điều gì quá da diết và sâu đậm cũng khiến người ta hoài nghi về nó, tình cảm cũng vậy. Nhiều lúc tôi nghi ngờ bản thân mình tại sao lại thích cậu nhiều đến thế, tại sao không phải một ai khác mà chính là cậu, tại sao tôi có thể thương một người hơn chính mình.

Khoảng trời cậu thích nhất là ở đâu? Còn khoảng trời của tôi là nơi có giọt nắng dìu dịu, có gió lay nhẹ nhàng, có chiếc lá phai vào cuối đông, có mùi lạnh reo rắc vào tận sâu tâm can của hạt mưa đầu mùa… Nơi ấy còn in dấu chân của người tôi thương, còn mang hình bóng mà kiếm tìm hoài tôi cũng không thể thấy. Chiều hôm nay cũng giống như buổi chiều hôm ấy, khi màu nắng tan dần vào trong bóng tối, cảnh vật đắm chìm vào một khoảng lặng, chỉ một điều là lòng tôi có chút gợn… Có lẽ vì ánh mặt trời còn vương lại quá chói chang khiến tôi không thể nhìn thẳng, giống như đáy mắt của cậu. Định luật về mối quan hệ của chúng ta chỉ cho phép tôi nhớ cậu, không có gì ngoài nỗi nhớ đơn phương.

Có một câu hỏi mà lúc nào cũng chiếm lấy suy nghĩ của tôi, cậu có đang đặt tay lên trái tim của mình, khép chặt đôi mắt và nhớ tới một ai đó giống như tôi không? Tôi đang mong chờ điều gì chính mình cũng không biết nữa. Tôi thấy hạnh phúc vì tới bây giờ vẫn luôn thích cậu, hạnh phúc vì mình có trái tim thật chung thủy, chung thủy cả khi nó chẳng còn chút sức lực nào cả. Khi nghĩ đến nụ cười của cậu, bất giác tôi cũng nở một nụ cười giống như vậy. Dù tim đau thì sao chứ, chỉ cần miệng tôi luôn cười, mọi thứ đã đủ ổn rồi.

Cậu chính là bí mật của tôi, bí mật khiến giọng tôi thật trầm khi gọi tên cậu, vẫn luôn là bốn bức tường, hoặc một cơn gió mới nghe được giọng trầm ấy. Tôi biết, bí mật dù được giấu kín cũng không giấu được bức tường và cơn gió luôn dõi bên tôi. bởi vậy, tôi chỉ gọi tên cậu khi ở một mình, không một ai có thể nghe thấy, mãi mãi không…

Phải chi tôi mãi sống trong kí ức của tuổi 17… Khi vừa tới trường học, tôi muốn gặp cậu. Khi tiếng chuông báo kết thúc một tiết học, tôi muốn gặp cậu. Khi ra về, tôi muốn gặp cậu. Dù là ở sân trường, sân thể dục, hay đoạn đường tình cờ ấy, tôi đều muốn gặp cậu, dù có gặp cậu nhiều thế nào tôi vẫn muốn gặp cậu. Bởi tôi đã rất nhớ cậu. Và giờ, khi khoảng cách của chúng ta có là hàng ngàn, hàng vạn, hàng tỉ bước chân. Tôi vẫn đang nhớ cậu rất nhiều…

Lần cuối gặp cậu tôi chỉ biết lấp sau cánh cửa ấy nhìn theo bước chân chầm chậm của cậu, khe cửa nhỏ không để tôi thấy khuôn mặt cậu, chỉ là đôi mắt trầm mặc bị nhòe đi bởi nắng. Cậu cứ bước, bước mãi mà chẳng quay lại… Nếu lúc đó tôi gọi, cậu sẽ quay lại chứ? Mãi mãi không đi xa tới vậy.

 

 

Có một câu truyện về lạc đà tôi rất muốn kể cho cậu. Cậu có biết không, dân tộc du mục ở sa mạc cứ đến tối là buộc lạc đà lại, nhưng đến sáng thì sẽ tháo dây thừng cho nó. Dù như vậy lạc đà cũng không bỏ trốn bởi vì nó nhớ ban đêm bị trói ở gốc cây. Cũng giống như chúng ta sẽ nhớ nỗi đau trong quá khứ vậy.

Nỗi nhớ cũng sẽ trở thành một thói quen vậy. Một ngày, một tháng, một năm… tất cả đều không quan trọng, chỉ cần thói quen ấy còn, tôi vẫn sẽ chờ cậu… Giờ đây thứ níu giữ tôi không phải là cậu mà chính là nỗi nhớ cậu, nỗi nhớ chẳng thể gọi tên.

Điều gì quá da diết và sâu đậm cũng khiến người ta hoài nghi về nó, tình cảm cũng vậy. Nhiều lúc tôi nghi ngờ bản thân mình tại sao lại thích cậu nhiều đến thế, tại sao không phải một ai khác mà chính là cậu, tại sao tôi có thể thương một người hơn chính mình. Nhưng tôi nhận ra càng nghi ngờ tôi càng thấy mình thật ngốc. Tại sao ư? Vì đó là trái tim, không phải sự cầu kì của lí trí. Và còn bởi vì tôi quá thích cậu, thích đến mức chẳng cần lí do gì cả, nếu tìm được lí do thì tôi sẽ tìm được lí do để không thích cậu nữa. Buồn cười phải không?

Có phải định mệnh đã sai khi đặt chúng ta vào cùng thời điểm, bởi ngay từ đầu nó đã sai khi để hai ta gặp nhau vào ngày ấy. Đôi khi tôi oán hận giây phút đó, thậm chí có những khi dường như tôi không thở được vì cố gượng ép bản thân không được nhớ đến nó. Mong ngóng hết lần này đến lần khác, một lần thôi cũng cam tâm, cho dù đau đớn rồi lại đớn đau. Cho dù bị giày vò đến héo mòn hết lần này đến lần khác. Cho dù nước mắt mãi chẳng thể cạn khô.

Đơn phương một người thì có gì sai chứ, đó cũng là tình cảm, mà tình cảm sao có thể so đo sai đúng. Vì là đơn phương nên sẽ rất đau, nhưng tôi thà chọn nỗi đau cho riêng mình tôi cũng chỉ mong cậu đừng rời đi mãi mãi.

Phẩm giá của yêu đơn phương cũng thật đau lòng, bắt đầu từ rung cảm của chính mình và cũng kết thúc cũng chính từ nỗi buồn của mình. Có phải do tôi đã trở nên sợ hãi nỗi buồn này rồi không? Tôi đã rất đau đớn khi sống chung với nó trong một thời gian dài. Tôi nên dừng lại phải không? Bởi vì cậu đang rất hạnh phúc nên tôi sẽ dừng lại.

Tạm biệt! trái tim đơn phương của tôi.

Nguồn: Blogradio

Lượt xem: 470

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 11426987