Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU Thứ Năm, 07/05/2020, 14:25

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Ảnh minh họa: Internet

Đã có lúc tôi gần như tuyệt vọng, mất niềm tin vào tình yêu sau đôi lần tan vỡ. Nhưng chỉ khi gặp lại chàng trai năm ấy, tôi mới thấu hiểu được rằng " giá trị" tình yêu nó mạnh mẽ và phi thường đến nhường nào!

Gửi cậu – Chàng trai năm ấy

Hà Nội ngày trở gió, chính tớ cũng không thể ngờ rằng vào một ngày “định mệnh” đó được gặp lại cậu. Thời gian trôi nhanh quá, ấy vậy cũng ngót ngét hơn 3 năm rồi, kể từ ngày chúng mình đi thi trên đài truyền hình của Tỉnh. Hôm ấy tớ chẳng suy nghĩ được gì vì thi chưa đạt kết quả như kỳ vọng của bản thân. Còn cậu thì khác, cậu thi rất tốt không những vậy cậu vẫn còn nhớ đến cô gái đọc thơ hôm ấy, chính là mình. Mình rưng rưng nước mắt khi được bạn cùng lớp nói rằng có người hỏi thăm tớ, tìm cô gái năm xưa đọc thơ làm cậu ấn tượng. Để rồi sau ngần ấy năm, cậu vẫn nhớ và tìm mình, mình thì không nhớ gì hết. Nhưng rồi cậu cũng ngỏ ý làm quen. Cứ thế câu chuyện chúng mình bắt đầu từ đây. 

Ngay từ buổi đầu tiên nói chuyện, cảm giác thân quen đến lạ, chính cậu đã cho tớ nhận ra những thứ mà mình đã bỏ “quên” từ lâu. Một buổi nói chuyện không quá dài, chỉ vỏn vẹn hơn một tiếng qua màn hình điện thoại, nhưng cậu đã cho mình thêm động lực cố gắng, những chuyện gia đình mà cậu từng trải hay những lúc khó khăn của cuộc sống này. Cậu biết không, khi nói chuyện với cậu, tớ đã nhận ra chúng mình có một sự đồng điệu trong tâm hồn. Phải chăng chúng ta bằng tuổi nên mới như vậy? 

Hai chúng tôi, cùng tuổi, cùng quê, cùng chung lý tưởng, mục đích sống và hai trái tim- một tâm hồn đồng điệu.  Cậu – chàng trai năm ấy, giờ đang là chú bộ đội năm 3, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình cảm của cậu dành cho tớ cứ vẹn nguyên và lớn dần lên. Dù cả tớ và cậu đều không nói ra những tình cảm dành cho nhau, nhưng chúng mình luôn cảm nhận trọn vẹn nhất về nhau. Mùa dịch Covid này, cậu ở trong trường học hành, rèn luyện vất vả, có những lúc stress và áp lực nhưng cậu vẫn luôn dành thời gian gọi điện, tâm sự với mình và gia đình. Tớ biết đã lâu lắm rồi cậu chưa được về quê thăm gia đình, tớ rất thấu hiểu và cảm thông, nhiều lúc thấy cậu đăng tin trên story vì những áp lực thi cử, huấn luyện. Hay những lúc cậu cảm sốt, không có người thân hay bố mẹ ở bên, một mình cậu phải tự lo toan mọi thứ. Thật sự tớ nhói lắm, nhiều lúc tớ định nhắn tin động viên, hỏi thăm cậu nhưng tớ lại chẳng thể, vì cậu ở trong đó không được sử dụng thiết bị thông minh, tớ chỉ biết chờ đến tối thứ 7 “ định mệnh” để chúng mình tâm sự, chia sẻ với nhau . 

Cuối tuần không chỉ là thời gian nghỉ ngơi, thư giãn mà đó còn là thời điểm chúng mình hiểu nhau nhiều hơn. Mọi lo lắng, áp lực bộn bề bên ngoài đã có tớ chia sẻ, ngược lại cậu lại cho mình thêm động lực cùng cố gắng vì những mục tiêu xa hơn. Dù mùa dịch này có làm chúng ta xa nhau nhưng cũng là cơ hội tốt để chúng mình bình tĩnh, nhìn nhận lại mọi chuyện đã qua và hiểu về nhau nhiều hơn. 

Có lẽ, tớ sẽ dừng bút ở đây để những ngày tháng sau này sẽ tiếp tục câu chuyện này kể với mọi người về chuyện tình của chúng mình, cậu nhé!

Hà Nội, ngày 2 tháng 5 năm 2020

N.T.T( Bắc Giang)

Lượt xem: 109

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 14
Lượt truy cập: 18475830