Giao diện tiếp cận

Muốn hạnh phúc phải can đảm cho đi Thứ Hai, 19/11/2018, 11:29

Muốn hạnh phúc phải can đảm cho đi

 Điều tôi nhận ra tôi tin nó chưa bao giờ là muộn, mọi thứ vẫn tốt đẹp chỉ cần tôi vẫn biết bản thân mình cần cho đi nhiều hơn ngay cả khi đau đớn nhất, mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi, dù theo cách này hay cách khác, sẽ ổn mà!

 
Khi tôi đã quen một mình và nghĩ, tôi sẽ chẳng cần bất cứ một ân tình nào đến bên thêm nữa, tôi một mình, rất ổn!
 
Vào một ngày, rất bình thường, họ đến... tôi từ chối, tôi nghĩ chưa đến lúc mình cần hoặc tôi chẳng bao giờ cần. Họ vẫn kiên trì ở bên và chứng minh cho tôi thấy, thuyết phục sự ngang bướng và thay đổi ý nghĩ của tôi về họ, hay đúng hơn là về cái tôi thấy mình chẳng cần. Tôi nghiêng ngả. Điều gì đến đã đến, tôi chẳng lý trí được hơn và đành để nó lại. Khi tôi nhận ra mình đã từ từ chấp nhận họ và dành cho họ những gì tôi có thể, mọi thứ trở nên thoải mái hơn, cũng là lúc tôi cho phép một người bước vào sẵn sàng tổn thương tôi bất cứ lúc nào, dù cho, tôi thấy mình đã quá đủ những vết xước rồi!
 
Khi tôi bắt đầu thấy mình nên hơn những gì hiện tại, cũng là lúc họ biến mất chẳng một lời báo trước! Cứ bình thản chẳng thấy nhau đâu, không cãi vã, không giận hờn cũng chẳng xích mích, vấn đề chẳng thấy đâu, vậy mà họ bốc hơi nhanh thật! Tôi chênh vênh, tưởng mình sẽ ngã gục, cái thói quen bị dang dở khiến bản thân sống như ngục tù, day dứt, áy náy mà không cam tâm và tiếc nuối. Lỗi là ở tôi sao? Hay ở họ? Hay ở đâu? Chẳng có câu trả lời nào được đáp trả, cũng chẳng có câu hỏi nào được nói ra bằng lời được thoả mãn mà mỉm cười chấp nhận.
 
 
Sau đó, mọi chuyện cứ thế trôi qua, tôi ổn hơn, cũng thấy dễ chịu hơn, nhưng vẫn còn đó tiếc nuối vì ân tình họ dành, tôi chẳng thể đáp lại bằng một phần số đó. Tôi sợ phải nợ tình cảm bất cứ ai, nó nặng và khiến như mình là con nợ suốt đời chẳng thể trả, tôi sợ mình chẳng có đủ bằng ấy ân tình mà trao đi, tôi sợ mình gai góc khiến họ đau, sợ mình lạnh nhạt khiến họ buồn, rồi lại lần lượt dời xa tôi... Tôi thật quá tệ rồi! Tệ tới nỗi, ngay cả khi họ đi, tôi cũng chẳng biết điều ấy có nghĩa là gì, chẳng biết tại sao như vậy và chẳng biết bản thân phải làm gì!
 
Dù cho câu chuyện ấy xa không phải xa, gần cũng chưa phải gần, nó đã xảy ra, đã dịu lại, đã ở im đây nơi ngực trái này hằng đêm, từng khắc, nhưng tôi vẫn phải thừa nhận, những gì đã trải qua, thực sự nó sâu đậm đến nhường nào, khoa quên, hạnh phúc, đau đớn, dằn vặt và trên hết, tôi đã được nhận lại nhiều hơn những yêu thương mà mình cho đi.
 
Một đoạn tình cảm ngắn trong một cuộc đời dài, nó đem lại những thứ tôi chẳng thể phủ nhận, từ tâm hồn cho đến suy nghĩ, nó khiến tôi kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn và đặc biệt, sau này nếu có tiếp tục được yêu, tôi nghĩ mình sẽ làm được nhiều hơn vậy, sẽ chẳng kìm lòng nữa mà trao đi, để nếu có gì xảy ra, tôi sẽ không phải ôm hối tiếc và không cam tâm đến cháy lòng như bây giờ nữa!
 
Điều tôi nhận ra tôi tin nó chưa bao giờ là muộn, mọi thứ vẫn tốt đẹp chỉ cần tôi vẫn biết bản thân mình cần cho đi nhiều hơn ngay cả khi đau đớn nhất, mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi, dù theo cách này hay cách khác, sẽ ổn mà!
 
Lan Hương Vũ – blogradio.vn
Lượt xem: 75

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 7
Lượt truy cập: 12958988