Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Mở lòng ra cho dịu nỗi cô đơn Thứ Hai, 18/11/2019, 18:24

Mở lòng ra cho dịu nỗi cô đơn

Ảnh minh họa: Internet

 Nếu ví cuộc đời như một bức tranh thì nó là bức tranh không chỉ của riêng một họa sĩ. Mỗi một người bước đến bên đời ta sẽ điểm thêm cho bức tranh ấy một họa tiết.

Giữa dòng đời tấp nập, đôi khi ta cảm thấy cô đơn đến lạ kì! Cô đơn không chỉ là những lúc ta thu mình trong căn phòng trống, thẫn thờ nhìn vào bốn bức tường nham nhở. Cô đơn không chỉ là người khác nắm tay nhau vui vẻ cười nói, còn mình ngồi bên phố nhâm nhi tách cà phê, lặng lẽ ngắm nhìn họ. Nó cũng không chỉ là những lúc mà trái tim ta gào thét trong vô vọng, run rẩy trong đau đớn, ngột ngạt trong những giọt nước mắt mà vẫn không thể ngăn nổi bước chân vô tình của nhân sinh.

Đó là sự cô đơn, nhưng vẫn chưa hẳn là sự cô đơn đáng sợ nhất. Cũng giống như người ta có thể cảm thấy tuyệt vọng trong bóng đêm, nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng nỗi tuyệt vọng luôn bủa vây ngay cả khi ta ở ngoài ánh sáng. Đôi khi người ta hiểu bị cô lập, không hòa đồng là một sự cô đơn, nhưng mấy ai thấu cái cảm giác khi đang cười nói cùng lũ bè bạn mà bên trong vẫn cảm thấy lạc lõng, chán nản. Có lẽ sẽ có rất nhiều người đã từng trải qua cảm giác kì lạ này, nhưng liệu có mấy ai hoàn toàn hiểu hết về nó?

Sự cô đơn đó xuất phát từ một trái tim nhạy cảm chất chứa nhiều sầu muộn. Đơn giản là trong trái tim đó có quá nhiều khoảng trống mà không thể lấp đi cho xuể, hoặc đôi khi là do chúng ta không chịu mở cửa trái tim để người khác có thể bước vào và lấp đầy nó.

Nếu ví cuộc đời như một bức tranh thì nó là bức tranh không chỉ của riêng một họa sĩ. Mỗi một người bước đến bên đời ta sẽ điểm thêm cho bức tranh ấy một họa tiết. Họa tiết ấy liệu có đẹp hay không? Bức tranh ấy liệu có phong phú hay không? Hay cuộc đời ta liệu có tươi sáng hay không? Câu hỏi đó không chỉ dành riêng cho mình ta đâu bạn à! Hạt sương đọng trên cánh hoa, giọt nắng chảy dài trên tán lá, hay làn gió tinh nghịch đang vờn nhẹ đám mây. Bạn thấy đó, đến cả vạn vật đều luôn có sự tương tác lẫn nhau, chúng chả hề cô đơn như ta nghĩ. Vậy chẳng lẽ, giữa biển người mênh mông trong kiếp nhân sinh rối ren này, ta lại chẳng thể tìm ra lấy một tri kỉ?

Hãy mở lòng ra thôi bạn của tôi ơi! Khi trái tim của bạn có tiếng gõ cửa, đừng chần chừ  mà hãy mở toang nó ra. Hãy để họ lấp đầy, xoa dịu, chữa lành cho trái tim cô đơn của bạn. Đừng giấu bức tranh của chính mình đi, hãy nhờ người khác vẽ cùng bạn. Hãy chủ động tìm đến họ chứ đừng chỉ đứng đó và chờ họ tìm đến mình. Đừng chỉ nhìn một nhành hoa cô độc, hãy nhìn và cảm nhận cơn gió đang mơn man cành hoa và đất đang vun vén sự sống. Mây trời chả hề cô độc như ta nghĩ đâu bạn, bởi chúng luôn nằm trong vòng tay che chở rộng lớn của bầu trời. Hãy cảm nhận mọi thứ theo hướng thật lạc quan và tốt đẹp để bạn có thể nhận thấy vạn vật không hề cô đơn, và bạn cũng vậy, bạn còn có tôi!

Ninh Nhạn – blogradio.vn

Lượt xem: 73

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 7
Lượt truy cập: 16523817