Giao diện tiếp cận

Ly hôn không phải là kết thúc, chỉ sợ phải miễn cưỡng bên nhau. Thứ Sáu, 17/08/2018, 17:08

Ly hôn không phải là kết thúc, chỉ sợ phải miễn cưỡng bên nhau.

 Ly hôn không phải là kết thúc, tôi vẫn còn được sự chăm sóc của ba, sự âu yếm của mẹ. Họ không cần phải miễn cưỡng bên nhau vì tôi, tôi cũng mong họ tìm được sự hạnh phúc mới.

‘Choang’ lại là tiếng đổ vỡ… Cũng không rõ từ khi nào, tôi lại có thái độ dửng dưng trước âm thanh đó, phải chăng nó đã thành thói quen của tôi?

 

Gia đình tôi đã từng là một mái ấm đến khi mẹ phát hiện ra ba ngoại tình. Tôi về nhà trong tâm trạng vui mừng rồi nghe thấy tiếng cãi vã, bài kiểm tra trong tay tôi rơi xuống. ‘Choang’ cái bình hoa trong phòng ba mẹ vỡ. Tôi chạy lên phòng, khóc nức nở trong lòng oán trách ông trời. Tại sao mọi chuyện lại ập xuống đầu gia đình tôi? Tôi đã làm gì sai để rồi bị trừng phạt như vậy? Giá như đây chỉ là một cơn ác mộng, tỉnh dậy rồi tôi sẽ lại được sống trong bầu không khí hạnh phúc…Giá như tôi có thể làm gì đó…

 

Hôm nay, không có tiếng đổ vỡ, cũng không có tiếng cãi nhau, tôi vui mừng chạy vào nhà với hy vọng ba má hàn gắn. Nhưng đáp lại sự hi vọng của tôi là một tờ đơn li hôn, ba má ngồi đối diện nhau, với tờ đơn có chữ kí của má trên bàn. Họ nhìn tôi, tôi tránh ánh mắt đó và trở về phòng của mình. Não tôi tê liệt, tôi không còn thể suy nghĩ gì khác ngoài viễn cảnh tăm tối. Tôi thả người rơi tự do vào giường, nhưng tôi không khóc.

Từ lâu tôi đã biết chuyện này sớm muộn cũng xảy ra mặc dù vậy trong tâm trí, tôi luôn cố tìm cho mình lí do, lí do để ba má quay lại với nhau. Không có phép màu xảy ra, không có bà tiên hay ông bụt. Căn phòng chỉ một mình tôi, lặng lẽ, cô đơn. Chỉ mình tôi, sau tất cả, người sát cánh bên tôi chỉ có tôi. Tờ đơn vẫn ở đó, ba vẫn chưa kí, có lẽ ba lo cho tôi nên vẫn muốn duy trì mối quan hệ với mẹ.

 

Rồi một ngày, đang trên đường đi học về tôi thấy một bé trai độ 6 tuổi đang ngồi khóc. Tôi hỏi chuyện thì mới biết nhà em khó khăn, ba mất sớm, mẹ lại hay đau bệnh. Em còn nhỏ nhưng cũng chịu khó đi bán vé số để phụ giúp gia đình, ngày hôm đó em bán được ít nên sợ ngày hôm đó mẹ không có thuốc để uống. Nghe em kể, tôi mới nhận ra tôi còn sung sướng hơn biết bao người, mua cho em vài tờ vé số rồi vội vã về nhà. Tôi thu hết dũng khí để nói chuyện với ba mẹ.

 

Ly hôn không phải là kết thúc, tôi vẫn còn được sự chăm sóc của ba, sự âu yếm của mẹ. Họ không cần phải miễn cưỡng bên nhau vì tôi, tôi cũng mong họ tìm được sự hạnh phúc mới. Ngày ngày đến lớp, vẫn có sự hỏi han, lo lắng của bạn bè, thầy cô, vậy mà bấy lâu nay tôi đã không quan tâm đến điều đó. Ba má tôi ly hôn không lâu sau đó, tôi ở với má còn ba thì đã có gia đình mới. Sau tất cả, tôi nhận ra rằng không có chuyện gì là quá tồi tệ, nếu có thì chỉ là ở góc nhìn của chúng ta. Hãy đổi góc nhìn rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

 

 Phương Thảo – blogradio.vn

 

Lượt xem: 230

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 5
Lượt truy cập: 12801572