Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Lần đầu xa nhà ngày Tết Độc lập 2/9 Thứ Ba, 03/09/2019, 16:00

Lần đầu xa nhà ngày Tết Độc lập 2/9

Bạn cùng phòng cũng lũ lượt kéo nhau về, một mình ở căn phòng trống. Chạnh lòng không ư? Có thể chẳng một ngôn từ nào có thể diễn tả hết nỗi niềm của một đứa con xa nhà ngay lúc bấy giờ.

18 tuổi, mang bao niềm hoài bão lên thành phố, đi đến cánh cửa đại học đầy rộng mở. Nhưng thoáng đâu đó, là niềm cô đơn của của cô cậu mới tập lớn mới ở nơi đông đúc này. Và hơn bao giờ hết là là mấy ngày nghỉ lễ.

Nếu những ai học xa nhà gần 1000km như tôi thì có lẽ cái mơ mộng về thăm nhà chưa bao giờ hiện hữu với những cô cậu sinh viên. Trong khuôn viên kí túc xá rộng lớn, bao giờ cũng đông đúc người ra kẻ vào, nhộn nhịp náo động, nhưng mấy ngày kề lễ, từng người, từng người cứ háo hức về nhà, thì nơi đây lại càng thêm cái hiu quạnh chưa bao giờ có. Bạn cùng phòng cũng lũ lượt kéo nhau về, một mình ở căn phòng trống. Chạnh lòng không ư? Có thể chẳng một ngôn từ nào có thể diễn tả hết nỗi niềm của một đứa con xa nhà ngay lúc bấy giờ.

Sáng hôm lễ, lướt dọc ngang trên mạng xã hội, bạn bè đăng tin, bao là đi chơi với gia đình, ăn uống sum họp, thì ở đây, lại có những người cứ nằm lì mãi trên chiếc giường tầng, không muốn đi đâu, thậm chí có muốn đi ăn cũng khó, mấy quán cơm bình dân quanh kí túc xá người ta cũng đi chơi lễ rồi. Thế là, mì tôm là người bạn đồng hành. Rồi tiếp tục vùi đầu vào chăn và nghe bản nhạc nhẹ nhàng…

Nhấc điện thoại lên gọi hỏi thăm ba mẹ, nhưng đến lúc ba mẹ hỏi: “Lễ có đi chơi đâu không con?”. Ngấn nước mắt như muốn chảy xuống, muốn nói hết tâm trạng lúc đó, nhưng không: “Con mới đi chơi, đi ăn với mấy đứa về đây ạ, quán đó, ngon lắm ý”.

Không phải là con nói dối ba mẹ, mà chốt để ba mẹ không lo lắng, vì ba mẹ luôn muốn cho con đầy đủ, sống vui vẻ. Nhưng khi nghĩ đến những lúc ba mẹ cực khổ để nuôi con ăn học với những đồng tiền ít ỏi hằng tháng ba mẹ gửi, con chả bao giờ dám phung phí.

Lễ này dù không về với gia đình mình được, nhưng con muốn nói rằng, con vẫn ổn. Vì con biết luôn có ba mẹ phía sau ủng hộ con, dù cô đơn một chút nhưng ai rồi cũng phải tập trưởng thành, tập quen với cuộc sống thành phố này thôi, đúng không ạ. Và ai cũng thế thôi, khi không còn ở trong sự bao bọc của ba mẹ mới biết cuộc sống chưa bao giờ dễ thở, đồng tiền chưa bao giờ dễ kiếm, và cũng chả có ai yêu thương mình hơn ba mẹ cả. Hết mấy ngày lễ buồn, trở về cuộc sống bận rộn nơi giảng đường, với những kế hoạch còn dang dở,.. nhưng càng áp lực bao nhiêu càng giúp bản thân mạnh mẽ mà cố gắng đi đến mục tiêu của mình hơn nữa. Còn bạn, 2/9 của bạn có gì vui không?

Tác giả ẩn danh - blogradio

Lượt xem: 124

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 16
Lượt truy cập: 16228857