Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn trực tuyến/facebook:

Sáng 2,4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h0-17h)

Tin mới - nóng

Khi anh có tất cả mọi thứ mới nhận ra chẳng có em Thứ Tư, 12/06/2019, 16:32

Khi anh có tất cả mọi thứ mới nhận ra chẳng có em

Ảnh minh họa (Internet)

Anh yêu những ngày mưa được nắm tay em nhìn qua ô cửa sổ, kể về ngày đầu thấy nhau hoài mà không biết chán. Em đã khiến anh nghĩ khác đi về tình yêu, bởi anh chưa từng yêu một người con gái nhiều đến vậy, cũng chưa một ai, thương anh chân thành đến thế…

"Chim đau đã quên mùa

Hoa sầu đã quên nở

Nhưng những ngày tháng êm đềm của chúng ta xưa, vẫn không ngừng làm anh thổn thức".

Anh bật đài, nằm thở dài trong bóng tối. Anh nhớ 7 năm về trước, anh cũng ở trong căn phòng này, mưa vẫn rơi, giọng đọc vẫn vang đều đều trên chiếc radio cũ. Hôm nay đã là ngày thứ 2252 anh không được gặp em, thế nhưng những cảm giác ban đầu vẫn ở đây, vẫn bám đuổi và anh chẳng muốn quên đi một chút nào.

Anh nhớ ngày đầu tiên nhìn thấy em, là một chiều mưa to mùa hạ, trên con đường quen thuộc anh đến trường. Lúc ấy anh là sinh viên năm cuối, sống như một kẻ thực dụng ngang tàng, chẳng biết đến tình yêu là gì, không một lời yêu thương nào làm tim anh lay động. Những tưởng anh sẽ không bao giờ tìm được tình yêu, thì thật may mắn em nhỉ, em đã xuất hiện trong cuộc đời anh, một cô bé năm đầu còn bỡ ngỡ với chốn thị thành xa lạ. Ta bước qua nhau mà chẳng ngoái lại nhìn, dẫu con tim anh lỡ mất vài ba nhịp.

blogradio, em vanodaytrongtraitimanh

Ít ngày sau, hình như là sự sắp đặt của số mệnh, em và anh lại gặp phải nhau trong một quán cà phê nhỏ. Em đã yêu anh, theo đuổi anh bằng thứ tình cảm nhút nhát vụng dại, và anh của khi ấy tệ thật đấy, đã chẳng thể chấp nhận tình cảm của em, chỉ vì sự nghiệp chưa ổn định. Anh cứ sống với định kiến đó mà không màng đến em, vô tâm, hờ hững, cho đến lúc thấy ánh mắt đen sâu thẳm đẫm nước và đầy lo âu em nhìn anh nằm trên giường bệnh, anh mới thực sự nghĩ về chuyện chúng mình.

Anh không còn muốn phủ nhận tình yêu mình dành cho em nữa, dù đi bất cứ nơi đâu, cũng chỉ muốn trở về bên em, cùng em đàn hát, nghe đài hay chỉ đơn giản là ngắm em hàng giờ đồng hồ liền.

Anh yêu những ngày mưa được nắm tay em nhìn qua ô cửa sổ, kể về ngày đầu thấy nhau hoài mà không biết chán. Em đã khiến anh nghĩ khác đi về tình yêu, bởi anh chưa từng yêu một người con gái nhiều đến vậy, cũng chưa một ai, thương anh chân thành đến thế… Anh cứ ngỡ thời gian thì cứ ngừng trôi, giây phút bên em là vĩnh cửu.

Ngày đẹp trời nọ, em bỗng biến mất khỏi cuộc đời anh không một lời từ biệt. Em bỏ rơi anh với tâm trạng hụt hẫng rối bời như một đứa trẻ vừa mới đi lạc. Anh lang thang khắp những con phố khi xưa em nắm tay anh đi qua, để hồi tưởng về em và những ký ức đẹp đẽ đó. Anh nghe nhạc, anh hát, anh chạy trong mưa, chỉ để níu giữ cảm giác rằng em vẫn còn bên cạnh anh, vẫn hằng ngày đợi anh trước cổng trường, lo lắng cho anh, ngêu ngao mấy bài tình ca đã cũ

Kết quả hình ảnh cho không có em

Anh phải nói bao nhiêu từ "nhớ em" thì mới thỏa mãn được mình đây hả em? Anh muốn được ôm em vào lòng, muốn được hôn em, hoặc nắm tay em dù chỉ trong phút chốc thôi cũng được, nhưng điều ước ấy chẳng bao giờ trở thành hiện thực nữa… Em đã mãi ra đi, đến một thế giới khác, bỏ lại những hoài bão và mơ ước sau lưng, để mặc anh giữa tháng ngày cô đơn đến cùng cực.

Ai đó đã từng nói với anh, khi một người đến bên ta và gieo những hạt giống để nó mọc hoa trong tâm hồn ta, rồi lại lạ lùng biến mất, thì mỗi ngày trôi qua ấy, đều là 10000 năm. 7 năm rồi, mà anh thì cứ tưởng tượng, mới hôm qua thôi, em còn bẽn lẽn nói yêu anh. Anh cứ nhắn tin đến số của em mỗi sáng, như một thói quen dù biết sẽ chẳng có hồi âm. Anh đợi, đợi người con gái với đôi mắt sâu thẳm nằm gục trên giường bệnh vì mỏi mệt.

Nếu ngày hôm đó anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, thì thời gian bên nhau của đôi mình chắc sẽ nhiều hơn một chút, chỉ cần thêm một chút thôi là đủ lắm rồi. Tại sao chuyện của chúng mình lại dở dang đến thế? “Anh nhớ em”, “anh yêu em”, tại sao mấy câu nói đơn giản thế thôi, khi xưa anh lại không dám mở lời, chỉ biết ích kỷ sống vì chính mình như vậy?

Anh bây giờ có tất cả trong tay, chỉ là... anh đánh mất em rồi, chỉ thiếu mỗi em thôi, người con gái khiến anh yêu bằng cả tấm lòng.

© Quỳnh Ngân – blogradio.vn

Lượt xem: 22

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 7
Lượt truy cập: 14704674