Giao diện tiếp cận

Giữa biển người bao la, chúng ta gặp được nhau Thứ Năm, 05/07/2018, 15:24

Giữa biển người bao la, chúng ta gặp được nhau

(Ảnh minh họa)

Có thể chúng ta sẽ bỏ lỡ những người như vậy. Cũng có thể ta sẽ trân trọng và giữ lấy. Nhưng kí ức dù có đẹp và lộng lẫy đến đâu, chúng ta rồi sẽ phải học cách lãng quên và sống an nhiên bên những con người của hiện tại. Vì chính họ là người đã không màng đến quá khứ của chúng ta, không màng tuổi trẻ chúng ta đã yêu ai, không ích kỷ nhỏ nhen khi mối tình đầu của ta không phải họ. Tình yêu này chính là thứ tình cảm trưởng thành nhất trong cuộc đời con người. Sẽ không có những cái quay lưng dễ dàng để rồi nuối tiếc, sẽ không có những lần vì giận hờn một điều rất nhỏ mà dễ dàng buông tay..

Trong chúng ta có ai tin vào định mệnh, tin vào duyên số đã sắp đặt cho những cuộc gặp gỡ đầu tiên? Giữa bao la biển người, để tìm thấy nhau không phải là một điều dễ dàng gì mấy. Ta có thể gặp người nọ, rồi lại gặp người kia. Ta có thể đi hết năm châu bốn bể, hay loanh quanh đâu đó trong trái đất nhỏ bé của mình. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là cơ hội cho ta gặp gỡ người mình muốn gặp rất bé, xác suất gần như bằng không. Suốt một đời người, chúng ta có thể có vô số cuộc gặp gỡ, vô tình có, hữu ý cũng có; nhưng xin nhớ rằng, mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên. Và biết đâu được trong số hàng vạn cái chạm mặt kia, kì tích sẽ xảy ra, ta gặp được người mình muốn gặp và mong chờ bấy lâu. Cứ như thể ông trời đã sắp đặt sẵn ta và người ấy bên cạnh nhau, chỉ cần một cái quay đầu đã có thể gặp mặt…

Người ấy của chúng ta sẽ như thế nào… Sẽ tỏa rạng như một ánh dương, hay lặng lẽ vô tình tựa màn đêm phủ đầy sương trắng. Ta thắc mắc làm chi, để rồi khi gặp gỡ một người duyên số đã an bài, họ rất khác với sự chờ đợi, hy vọng của bản thân, khiến chúng ta không nhận ra và bỏ lỡ. Có những cái quay đầu sẽ là cả cuộc đời trước mắt. Một lần gặp mặt, một lần quay lưng, cả đời tiếc nuối.
 
Sau này, khi gặp gỡ rất nhiều người, họ đều có cảm giác không giống như người chúng ta đã bỏ qua năm tháng ấy. Tất cả dù có ưu tú, xuất sắc đến đâu cũng không thể thay thế một dáng hình bình thường, ấm áp đến nghẹt thở trong kí ức mỗi người. Những người khác có thể chỉ là một điểm dừng chân đâu đó trong cuộc đời, nhưng người ấy lại là bầu trời, nơi mà mỗi chúng ta đều ước mơ hướng đến. Rồi chúng ta sẽ lại bước đi nữa chứ, đi tìm chân trời ấm áp nhất của mình? Hãy lại sẽ dừng chân, nghỉ tạm một lúc trong mỗi chuyến hành trình?
 
Rồi sẽ có những người bạn đồng hành mới của ta sánh bước cùng ta đi qua những chông gai, bão táp. Họ sẽ thay thế một bóng hình của ai đó trong trái tim, một bóng hình mà chúng ta không bao giờ có được. Bởi một lần bỏ lỡ là cả đời lạc mất nhau. Cũng giống như bầu trời, dù có trong veo và lớn lao đến mấy, chúng ta cũng không bao giờ có thể ôm trọn nó vào lòng. Những người bạn đường ấy chứng kiến ta vấp ngã, đỡ ta đứng lên, dạy cho ta những bài học khiến ta trưởng thành hơn trong cuộc sống. Có thể họ sẽ rất bình thường, không đặc biệt, bởi họ chẳng phải là người đầu tiên trong cuộc đời vô vàn tiếc nuối. Cũng vì điều đó mà đôi khi ta bỏ quên họ, không trân trọng những đắng cay ngọt bùi mà họ đã chia sẻ cùng ta. Đôi khi ta vô tình lãng quên những nhọc nhằn mà người ấy đã gánh chịu thay mình, lãng quên cả tấm chân tình, những nụ hôn, cái nắm tay, và những cái cuối đầu trong lời chào tạm biệt…
 
 
Có thể chúng ta sẽ bỏ lỡ những người như vậy. Cũng có thể ta sẽ trân trọng và giữ lấy. Nhưng kí ức dù có đẹp và lộng lẫy đến đâu, chúng ta rồi sẽ phải học cách lãng quên và sống an nhiên bên những con người của hiện tại. Vì chính họ là người đã không màng đến quá khứ của chúng ta, không màng tuổi trẻ chúng ta đã yêu ai, không ích kỷ nhỏ nhen khi mối tình đầu của ta không phải họ. Tình yêu này chính là thứ tình cảm trưởng thành nhất trong cuộc đời con người. Sẽ không có những cái quay lưng dễ dàng để rồi nuối tiếc, sẽ không có những lần vì giận hờn một điều rất nhỏ mà dễ dàng buông tay. Họ cứ như thế mà lặng lẽ ở bên cạnh ta, sưởi ấm trái tim ta đã mang nhiều tổn thương, chai sạn…
 
Nếu họ chính là như thế. Nếu họ vẫn ở bên ta ngay lúc này. Hãy giữ lấy họ! Tuyệt đối đừng để họ rời xa! Trái tim chúng ta đã chịu quá nhiều mất mát rồi, cũng chứng kiến vô số lần quay đi của đối phương, nhưng tuyệt nhiên đừng bao giờ bỏ lỡ người này. Vì họ là cả cuộc đời ta phía trước. Họ đã đến và vẽ lại cuộc đời ta trước đây chỉ toàn những sắc màu ảm đạm. Họ không phải là bầu trời, mà họ là chân trời. Bước chân ta sẽ đi qua bao nhiêu trạm dừng chân, mắt chúng ta sẽ trải qua bao nhiêu lần dõi nhìn về bầu trời rộng lớn, nhưng đích đến cuối cùng của một chặng đường đời lại là phía chân trời xa kia. Người ấy chính là như thế. Người ấy mới thực sự là dành riêng cho mình.
 
Con người sẽ trải qua những chặng đường như thế. Và gặp gỡ những con người không dễ dàng gì để quên trong cuộc đời mình. Hãy cứ nắm giữ hiện tại, vì duyên số không dễ đến một lần trong đời. Người ở bên ta ngay lúc này, mới chính là người mà ta cần nhất.
 
Nguồn Trôi – Theo Girly
Lượt xem: 174

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 12229065