Giao diện tiếp cận

Gần người yêu thương Thứ Ba, 10/01/2017, 09:29

Gần người yêu thương

Ảnh minh hoạ

Nghiên cứu đã chỉ ra rằng: Việc tiếp xúc thân thể có ý nghĩa cho cả tinh thần và cơ thể.

 

Tôi thích nhìn mọi người gần gũi với người họ yêu thương. Khi tôi có mặt vào ngày bạn thân của tôi sinh đứa con gái, giây phút cảm động nhất đó chính là giây phút mà người cha cởi áo của mình ra, và giữ đứa bé nằm trên ngực trần của mình một thời gian, tiếp xúc trực tiếp với ngực. Tiếp xúc da với da, trái tim với trái tim. Chúng ta gần gũi để giảm khoảng cách với những người yêu thương, đó là điều tuyệt vời. Hai cơ thể và tinh thần riêng biệt với nhau, tôi và bạn, trở thành “chúng ta” khi mà chúng ta ôm lấy nhau. Cái ôm ấm áp từ người yêu thương có thể xoa dịu lấp đầy những tan vỡ của chúng ta, từ tan vỡ một lời hứa, một cú ngã hay thậm chí là cả trái tim.

Một nghiên cứu chỉ ra rằng trong bữa tối, người Pháp chạm vào người yêu khoảng 110 lần suốt bữa ăn, nhưng người Mỹ chỉ 2 lần.

 

(Ảnh minh hoạ)

Khi sự tiếp xúc với người khác có thể đem lại nhiều giá trị tinh thần, vật lý, và sức khoẻ xã hội, bạn có thể nghĩ rằng chúng ta nên âu yếm nhau mọi thời gian. Tuy nhiên, văn hoá lại hạn chế việc tiếp xúc. Một nghiên cứu chỉ ra rằng trong bữa tối, người Pháp chạm vào người yêu trung bình khoảng 110 lần suốt bữa ăn, nhưng người Mỹ thì chỉ có 2 lần. Khi lần tới bạn ở một chỗ nào đó lãng mạn, hãy chú ý một chút về những người đang nắm tay nhau. Người yêu tôi nói rằng anh ấy ước gì tôi không chú ý những gì khác ngoài anh ấy. Hiện tại, bất kể nơi nào anh ấy đi, anh ấy nhìn thấy khoảng cách giữa những người yêu nhau và thực tế sự tiếp xúc đang bớt đi bởi chúng ta bận rộn, điên cuồng với cuộc sống.

 

(Ảnh minh hoạ)

Tôi có một bệnh nhân bị thương nặng trong một vụ nổ. Trong khi cô ấy nằm trong phòng ER được chăm sóc bởi những người chăm sóc thô lỗ, tất cả những gì cô ấy muốn là nắm tay chồng của cô ấy. Khi chồng cô ấy giật tay ra, điều ấy làm cho cô ấy cảm thấy đau hơn cả sự đau đớn do vết thương rách. Động chạm có thể là một điều phi ngôn ngữ thể hiện rằng “Tôi yêu em” điều mà làm mọi thứ trở nên ổn hơn, hoặc nếu nó không ổn thì cũng có thể là điều giúp mọi chuyện tốt đẹp hơn. Hai nhà nghiên cứu Jim Coan và Richard Davidson sử dụng fMRI (thiết bị “đọc não”) để chỉ ra rằng khi người ta được thông báo rằng họ sẽ bị tiếng ồn gây ra sự đau đớn thì những vùng đau đớn, căng thẳng ở não sẽ hoạt động tăng cao. Nhưng nếu như người yêu thương của họ ở bên cạnh vuốt ve cánh tay họ, cùng chờ đợi thì những phản ứng với sự đau đớn, căng thẳng của họ không thấy xảy ra.

Khi bạn buồn, lo lắng, hoặc có một ngày tệ hại, liệu rằng bạn có muốn một cái ôm? Dacher Keltner người nghiên cứu xuất sắc cuả Trung tâm khoa học UC Berkeley cho rằng sự tiếp xúc là “ngôn ngữ căn bản của tình thương”. Sự tiếp xúc xoa dịu những áp lực của tim và mạch máu, làm tăng oxytocin (hooc môn tình yêu) và kích hoạt dây thần kinh phế vị. Trong một nghiên cứu về sự say mê, Keltner ngăn cách hai người bởi một vật cản. Một đối tượng để tay của họ xuyên qua kẽ hở trong khi người còn lại được chỉ dẫn truyền bảo những cảm giác khác nhau chỉ bằng một hoặc hai lần chạm lên cánh tay của người kia mà người kia không nhìn thấy. Người được chạm đã diễn tả tình cảm qua việc chạm đúng tới 60% trong tất cả các lần –sự chênh lệch về tỷ lệ chính xác bằng phán đoán đơn thuần, họ tính vào 8%. Hãy nghĩ về điều đó. Chúng ta có thể truyền đạt cảm xúc tới người khác bằng việc chạm tay đôi lần.

 

 

(Ảnh minh hoạ)

Vậy tại sao chúng ta lại giữ tay lại? Chúng ta tận hưởng việc tiếp xúc một cách tự nhiên nhưng chúng ta lại kháng cự những tiếp xúc yêu thương sau khi trải qua những điều buồn trong quá khứ. Hoặc có thể chúng ta cảm thấy ngượng ngịu với việc bộc lộ yêu thương bằng những cái ôm, những nụ hôn với cha mẹ. Những sự tiếp xúc không lời tự nhiên, an tâm và gắn kết, những tiếp xúc trực tiếp giúp các mối quan hệ phát triển hơn. Quả thực, những kết quả nghiên cứu về sự hài lòng hôn nhân chỉ ra rằng những cặp đôi hạnh phúc thường tiếp xúc với nhau. Khi một đối tác từ chối bắt tay với chúng ta, chúng ta cảm thấy mình bị bỏ rơi, trống vắng, và cô đơn. Cũng có thể nhìn thấy là một nụ hôn chúc ngủ ngon mang tới nhiều điều hơn so với lời thì thầm “ngủ ngon”.

Chạm hơn nữa, và chạm nhiều hơn. Trên một chuyến đi cuối tuần gần đây, tôi đã tìm những ví dụ về cách người ta tiếp xúc để cảm thấy an toàn hơn. Và ở đó tôi nhìn thấy: đứa con trai riêng của bạn tôi với mái tóc màu vàng, dàn xếp với gia đình mới của cậu, cậu chạm nhẹ vào cơ thể con lợn của cậu, vuốt ve bộ lông của người bạn ấy, cậu tuyệt vọng nhìn vào mốc đổi thay quan trọng của đời cậu, cậu có một chiếc ba lô và ván trượt nặng chĩu trên đường ra sân bay, chuyến đi tới một nơi mà chưa biết đó là nơi nào, cậu hôn tạm biệt và thì thầm như có thể phải chuyển đi tới tận eo biển Georgie. Những bàn tay xương xẩu và yếu ớt, cùng vặn xoăn những chiếc nhẫn cưới, cái ôm của đôi vợ chồng già nhìn như cả hai trước khi đi xa, sự thật là họ đã làm như thế từ rất lâu. Ngả đầu vào ngực của người yêu, cánh tay anh vòng qua tôi, chúng tôi nhìn theo những người bạn của tôi và thầm hi vọng chúng tôi có thể mãi mãi bên nhau như hiện tại, dù cho bao nhiêu khó khăn có thể xảy tới với chúng tôi đi chăng nữa.

Lê Hằng (theo mindful.org) 

Lượt xem: 504

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 9031021