Giao diện tiếp cận

Lịch tư vấn trực tuyến:

Thứ 2,6 (9h-12h); Thứ 4 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn Thứ Tư, 12/01/2022, 15:21

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Nhưng hãy can đảm khóc cho chính nỗi đau của mình, đừng giấu giếm, đừng cố che đậy. Nước mắt rơi rồi cũng sẽ được hong khô. Niềm đau hôm nay sẽ là bước đệm để cậu cảm nhận rõ hạnh phúc sau này.

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chúng mình thường hay tạo cho bản thân một chiếc vỏ ốc, rồi cứ vậy năm năm tháng tháng nhốt mình vào đó. Đấy không phải cách hay, thật sự nó rất tệ.

Lắm khi rất muốn khóc, nhưng mình tự hỏi liệu khóc rồi thì có ai xem không? Đồng cảm thì ít, đa số là những ý kiến bình phẩm trái chiều. Con người thường thích tạo cho mình một vỏ bọc hoàn hảo. Hằng ngày lại phải diện lên cho mình một bản thể thật ổn an, cốt là để không ai được phép thấy mình thảm hại và yếu đuối.

Đúng là có những chuyện, những việc chỉ riêng mình biết thì mới là điều tốt. Nhưng biết thôi thì không đủ, phải tìm cách giải quyết thì mới có thể đưa mọi thứ trở về với trạng thái bình thường.

Cậu ca thán rằng nỗi đau mình mang nhiều quá, rồi cứ vậy sinh ra tâm lí cô đơn. Một căn phòng rỗng thì sẽ được chất đầy bởi những đồ vật mà cậu xếp vào. Và tất nhiên, cái gì cũng có giới hạn của nó. Cậu chỉ có hai lựa chọn, hoặc là suy nghĩ và làm mới bố cục căn phòng tâm hồn, hoặc là bất lực nhìn mọi thứ ngày càng chật chội và đến một lúc nào đó khi mọi thứ dần rối tung, vỡ tan thế là cậu lại rơi vào trạng thái mất phương hướng.

Thành thật với nhau rằng không ai là hoàn hảo trong cuộc sống này. Nhưng cậu thật lòng nhìn mọi thứ cậu làm chỉ mang bản chất cho tròn vai, trầm lặng và qua đi trong guồng quay chán ngắt do mình tự tạo ra hay sao?

Chúng mình sống trong một nhịp đời xoay vần những vòng quay hối hả, vậy mà đáng trách thay, khi tâm tính con người đang ngày càng hướng lùi mọi thứ, thích nhốt mình vào căn phòng chật kín những ái nộ không mời mà đến. Nghe mình, cậu không muốn thì không gì là có thể làm khó cậu. Sức người là có hạn, nhưng niềm tin cậu hằng mang hoặc từng mang đã có lúc ngút trời. Có thể nhiều lúc mọi điều không như ý, nhưng cậu vẫn còn đó ngày mai. Những lần sai chỉ là phép thử. Nhưng đừng thử cùng nhiều cách thức giống nhau cho một lần sai. Đó không phải là cố gắng mà chính là mù quáng.

Đừng tự nghĩ bản thân cô đơn tức là trưởng thành. Mình công nhận những người từng bước qua va vấp, thấu cảm những tan nát trong lòng thì mới có thể dần khôn lớn. Hãy nhớ rằng, vấn đề đặt ra là để tìm lời giải đáp. Và nỗi cô đơn hiện hữu là để mong cậu có thể tìm cách thích nghi, giải quyết và tôi luyện ý chí của riêng mình.

Một mảng màu tối vẫn có chỗ đứng riêng trong một bức tranh đa sắc. Nhưng mình không tán thành việc cậu cứ đứng hoài trong bóng tối và chối từ sắc thắm của ánh bình minh tươi màu. Sống thực sự là để hoà nhập vào sự ồn ào ngoài kia. Sống là để tìm câu hỏi cho những lần cậu bỏ ngỏ đôi điều trong lòng. Và sống là để cho sự tồn tại của cậu đọng lại một ý nghĩa nào đó trong dòng chảy cuộc đời.

Hoà nhập nhưng không hoà tan. Dù cho bão tố có ào ào kéo đến. Hoặc niềm vui có đột ngột tìm về không báo trước. Nhưng mình mong cậu sẽ không quên đi chính bản thân mình. Sống một ngày, vui một ngày. Tự mình tìm ra ý nghĩa cho sự hiện hữu của mình nơi trần thế lắm vần xoay. Có thể hôm nay chưa tìm thấy, nhưng ai đủ thẩm quyền để khẳng định rằng sự tồn tại trong đời này của cậu là vô nghĩa.

Núi có muốn cao, thì phải có sự hạ mình nâng đỡ của nền đất. Giữa đồng cỏ xanh mọc lên một nhành hoa thơm thảo, đó chính là nhờ sự bình đạm không đua chen của những nhành cỏ biếc. Việc cậu làm có vô nghĩa hay không thì vẫn là cậu biết trước, sau đó mới là sự đồng ý hoặc phản bác từ những cá nhân ngoài kia.

Sống tốt đời mình là điều tốt. Nhưng để sống có ý nghĩa cho đời thì cậu phải biết hoá thân, cập nhật những bản thể tốt đẹp nhất mà cậu muốn hướng tới. Chúng mình không nhất thiết phải là những người hùng để nâng đỡ cho Trái đất được vận hành êm ả. Nhưng sẽ tốt hơn, nếu cậu biết sống cho mình và hiểu thấu cho người.

Bọn mình có thể là những cá thể khác nhau, nhưng chúng ta không hề sống biệt lập. Và tất nhiên, để tách mình ra khỏi cuộc sống là một điều không tưởng, nó khó hơn cả việc cậu tìm cách hoàn thiện ước mơ của mình. Những gì không thể tránh thì chỉ có thể đón nhận. Hãy chào đón những khả năng có thể xảy ra bằng tâm thế bình thản và hãy tìm cách giải quyết nó, thay vì cố trốn chạy rồi ngã lăn nơi triền dốc cuộc đời.

Bản lĩnh thực sự nằm ở việc cậu dám nghĩ dám làm, dám sống cho tiếng gọi con tim và thấu hiểu những người xung quanh cuộc sống của mình. Kẻ mạnh thực sự không phải kẻ dẫm lên người khác để mà tiến lên. Mà người chiến thắng phải là người hiểu rõ lòng mình, rồi biết nâng đỡ những người yếu thế hơn.

Đừng cười trên nỗi đau người khác. Vì cậu không thể nào biết rõ ngày mai bi kịch nào sẽ đến với mình. Nhưng hãy can đảm khóc cho chính nỗi đau của mình, đừng giấu giếm, đừng cố che đậy. Nước mắt rơi rồi cũng sẽ được hong khô. Niềm đau hôm nay sẽ là bước đệm để cậu cảm nhận rõ hạnh phúc sau này.

Hứa với mình, hãy làm một người trưởng thành chín chắn. Mang vác đau thương nhưng phải biết tự gỡ rối cho mình. Cậu không hề cô đơn, vì ngoài kia nếu phóng tầm mắt đủ rộng thì cậu sẽ thấy cậu vẫn còn may mắn chán. Một giọt nước mắt không thể tạo nên màn mưa che kín trời. Nhưng một nụ cười đúng nghĩa trao đi có thể tô vẽ thêm cho bức màu hi vọng của cuộc sống.

Hãy đến với nhau bằng lòng thành, tự mình đi bằng những bước chân thật vững chắc. Toan tính thiệt hơn sau cùng mà nói chẳng thể mang lại cho cậu được niềm yên bình đúng nghĩa.

Một nét bút đưa có lúc lại hiện lên cả một kiếp người. Và một ý nghĩ biết tiến bước cho ngày mai cũng sẽ làm nên con người cậu ở nơi miền thực tại. Nước mắt không phải là hiện thân của sự yếu đuối, đó chỉ đơn giản là bằng chứng cậu còn sống giữa trầm luân những thế thái nhân tình.

Vì trái tim còn đập, nên bọn mình sẽ còn được phép khóc cười. Và vì bọn mình còn cảm nhận được nỗi đau và niềm vui, nên bọn mình phải càng cố gắng để giữ lấy cơ hội được sống. Sống cho chính mình, sống cho riêng một ai đó trong tim. Và tất nhiên cậu phải sống cho sự biến mất vào một ngày nào đó của mình sẽ không hoá thành vô nghĩa...

© Nam Nguyễn - blogradio.vn

Lượt xem: 363

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CCIHP
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 11
Lượt truy cập: 25780849