Giao diện tiếp cận

Đừng mãi đau lòng vì một người không hiểu mình Thứ Tư, 13/03/2019, 10:04

Đừng mãi đau lòng vì một người không hiểu mình

Muốn quên nhưng lại không thể quên. Nói là sẽ từ bỏ nhưng vẫn không thể dứt ra được… Những điều đó làm ta thật mệt mỏi. Thế nhưng giữa thế gian rộng lớn này, dù ta có đau đớn thế nào, có thất vọng bao nhiêu có mang nỗi cô đơn lớn thế nào đi chăng nữa cũng chỉ có một mình ta hiểu một mình ta thấu. Vậy tại sao lại phải mãi đau lòng vì một người không hề hiểu mình cũng không hề thương mình chứ?

Muốn quên nhưng lại không thể quên. Nói là sẽ từ bỏ nhưng vẫn không thể dứt ra được… Những điều đó làm ta thật mệt mỏi. Thế nhưng giữa thế gian rộng lớn này, dù ta có đau đớn thế nào, có thất vọng bao nhiêu có mang nỗi cô đơn lớn thế nào đi chăng nữa cũng chỉ có một mình ta hiểu một mình ta thấu. Vậy tại sao lại phải mãi đau lòng vì một người không hề hiểu mình cũng không hề thương mình chứ?

Có những con đường khi đi đến cuối cùng ta sẽ nhận ra đó hoàn toàn là ngõ cụt, ta biết mình nên làm gì: quay lại hoặc là tiếp tục đứng tại đó. Biết là nên quay lại và tìm một con đường khác nhưng cũng có rất nhiều người cứ đứng mãi ở nơi ấy. Chẳng phải là để chờ đợi chút ánh sáng mở đường nào mà là vì chân đã quá mỏi mệt rồi, không còn sức để đi  tiếp nữa. Và cũng bởi vì đã quá quen thuộc với cảnh sắc xung quanh, đã từng hạnh phúc với nơi chốn này. Thế nên không phải là không muốn bước tiếp cũng không hẳn là chờ đợi điều gì mà bởi vì tiếc nuối, tiếc nuối những điều đã có cùng nhau những điều đã trở nên quen thuộc… Một phần cũng bởi vì ta không muốn quên đi.

Có những điều chúng ta không hiểu cũng không thể giải thích rõ ràng được, có khi cả đời này cũng không thể hiểu, đó là tình yêu của người này dành cho một người khác. Có khi đó là một mối tình thật đẹp như trong chuyện cổ tích vậy, người ngoài nhìn vào với bao lời ca tụng ngưỡng mộ thế nhưng đến cuối cùng nó vẫn là đổ vỡ. Cũng có khi cả một đời tình yêu vốn cũng chỉ là chuyện của một người, một người đã cho rất nhiều hao tâm tổn sức vì nó nhưng cuối cùng chẳng nhận lại được bao nhiêu. Ta thử hỏi giữa cuộc đời đang hối hả này có bao nhiêu người đang âm thầm chờ đợi một ai đó, có bao nhiêu người đang mơ chung một giấc mộng, giấc mộng tình yêu.

Ta vẫn luôn tự hỏi mình phải đi bao lâu nữa mới đến giới hạn cuối cùng dành cho người ấy? Nếu ta không chờ đợi người vậy thì ta đang chờ đợi cái gì đây? Hay là ta muốn đợi chính mình, đợi chính mình quay lại để đi tiếp… Là vì ta ngày đó đã vội vàng trao đi quá nhiều tình cảm để rồi không mảy may giữ lại chút gì cho mình. Có thể lúc đó ta đã quá vội vàng, vội vàng lạc vào ánh mắt người, lạc vào trái tim người. Ấm áp trào dâng từ đôi mắt, vài ba lời an ủi nhau, từ những lời thăm hỏi mỗi ngày, từ những câu chuyện rất thật và vô cùng sống động của người. Thế giới có người thoạt nhiên vui tươi biết bao, thế giới có người bao đau đớn khổ đau cũng trở nên ấm áp dịu dàng. Thế giới có người làm ta muốn biến thành một người khác, tốt hơn xinh đẹp hơn quyến rũ hơn…

Rồi cứ thế ta yêu người, muốn gần người thêm chút nữa, muốn nắm lấy tay người muốn được dịu dàng chăm sóc,… Nhưng khi ta càng cố gắng ta càng nhận ra rằng hóa ra người đến chỉ để cho ta chút an ủi giữa cuộc đời này. Nhìn thấy người ở bên cạnh, nghe giọng nói của người… nhưng vẫn thấy người thật xa xôi. Ở bên cạnh người nhưng ta lại thấy mình lạc lõng cô đơn, có chăng giữa chúng ta chỉ là những xã giao gần gũi mà ta đã ngộ nhận thành yêu thương.

Là thoáng ngu ngốc hay cuộc đời vốn dĩ đã như vậy… Bao lâu để có thẻ quên đi một người đã không thể là của mình, một năm hay năm năm ta biết làm gì để quên người đây. Biết là đau đớn, biết là sẽ dai dẳng như thế này nhưng sao vẫn cứ cố chấp. Có những lúc ta muốn phát điên giữa ranh giới bạn bè hay là cứ xem nhau như là người dưng thế nhưng mãi mà chẳng thể làm được. Ta tức giận chính mình cớ sao biết rõ tất cả mà vẫn mù quáng xóa mờ lý trí để rồi cuối cùng cứ loay hoay trong nỗi nhớ, dai dẳng với những yêu thương đang dày xéo tâm hồn mình.

Đôi khi ta biết những gì mình đang làm là sai nhưng ta vẫn làm. Biết là có cố chấp cũng không thể có được thế nhưng vẫn muốn một lần cố chấp. Biết lý trí bảo dừng nhưng vẫn quyết định lựa chọn con tim, biết người ấy hoàn toàn không được nhưng sao vẫn cứ làm mình tổn thương, biết yêu một người sẽ làm đau đớn một người khác nhưng vẫn làm… Để cuối cùng ta mất đi tất cả, tình yêu không đến được, trái tim cũng hoang tàn theo năm tháng, ta tìm lại được gì sau bao mất mát vây quanh, đến chính mình còn tự đánh mất thì tôn nghiêm nào cho trái tim thêm phần tự tin.

Tất cả là vì ta đã cố chấp một người, một người chưa từng hiểu ta, một người sẵn sàng làm ta đau đớn, một người chưa từng đành cho ta chút nhớ thương… vì một người mà ta trở nên ngây dại. Người ta nói tình cảm của con người chỉ là một đoạn, đi hết đoạn đường này ta sẽ gặp đoạn đường khác. Vì thế ta sẽ ngừng tuyệt vọng, bởi vốn dĩ tình yêu cũng chỉ là một loại cảm xúc, mà cảm xúc thì chẳng tồn tại mãi được. Sẽ ngừng hy vọng vào một người không thể thấu hiểu mình. Có thể vì thời điểm hai người gặp nhau hai ta đang là hai kẻ cô đơn, ta vô tình gặp nhau và cùng đi chung một đoạn. Không ai có thể trách ai, hết đoạn dường này ta cũng phải bình tâm lại, bình tâm để chờ chính mình trở lại và đi tiếp.

Stephanie Duong – Theo Girly

Lượt xem: 36

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 13823038