Giao diện tiếp cận

 Lịch tư vấn: Sáng 2, 4,6 (9h-12h)

Chiều 3,5 (14h-17h)

Tin mới - nóng

Đôi lời con muốn gửi lên hòm thư thiên đường Thứ Tư, 16/09/2020, 17:00

Đôi lời con muốn gửi lên hòm thư thiên đường

Con còn nhớ cảnh bố chở con về trong một chiều mưa ngập đường lúc con 7 tuổi, hình bóng bố gầy gầy, mặc một chiếc áo mưa, đi xe cào cào tấp vô ngay cửa lớp còn hiện rõ trong ký ức của con vậy mà, lúc đó nhìn bố như superman vậy, vì con biết cho dù ra sao đi chăng nữa, cũng sẽ có bố đến giúp con.

Người nhận: Bố yêu!

Bố ơi, dạo này bố có khỏe không? Cuộc sống bố bây giờ ra sao rồi? Bố ơi, con nhớ bố rất nhiều!

Hôm nay là ngày 21/06/2020, là ngày của Bố. Con thực sự không hay để ý những ngày của Bố hay của Mẹ, bởi vì đối với con, ngày nào cũng là ngày dành cho Bố Mẹ, kể cả ngày sinh nhật của con. Chỉ vì hôm nay người ta viết rất nhiều điều dành cho Bố, có đăng cả ảnh nữa nên con cũng tập tành viết đôi ba dòng hỏi thăm bố.

Bố ơi! Vậy là còn vài tháng nữa là đến ngày giỗ của bố rồi, đã được 12 năm kể từ ngày bố rời xa cả gia đình mình. Nhanh thật bố nhỉ, còn nhớ ngày nào bố còn chở con đi học mỗi ngày, vậy mà đã 12 năm con phải lủi thủi sống một cuộc sống mất đi “superman” của mình.

Bố mất vào một tối trung thu, trong khi trung thu là ngày mọi đứa trẻ đều đang háo hức được bố mẹ chở đi chơi, đi coi người ta múa lân, rước đèn. Tối đó trời mưa to, nên con và chị đang đứng trước nhà đợi tạnh mưa để được đi rước đèn, vậy mà dượng đi ra, bảo hai đứa vô nhìn bố lần cuối. Con chẳng hiểu lúc đó tại sao lại phải nhìn bố lần cuối, bố con còn khỏe mà, bệnh viện mới cho bố về ở với gia đình thôi mà, giống như lần trước, bố chữa bệnh về là bố khỏe, bố chở con đi chơi mà, nhưng lần này bố về, bố chỉ nằm ở đó. Đi vào nhà, mọi người đang khóc nấc lên, chị con chạy qua chỗ bố nằm, còn con không đủ can đảm, con sợ phải chứng kiến cảnh bố ra đi, nên con chỉ dám ngồi ngay cạnh bà nội, cách bố một bức tường. Một đứa nhỏ 8 tuổi, nghe mọi người ráo rít gọi điện thông báo bố con đi rồi, bà nội, mẹ và chị hai đều khóc rất nhiều mà con sợ, con thực sự rất sợ. Con không tin bố đã đi rồi, con không tin người nằm đó là bố của con. Căn bệnh ung thư làm cho bố bị biến dạng cả khuôn mặt, ăn uống gì cũng phải đút qua ống và bị liệt mất một bên người. Bố ơi, người bố đẹp trai của con đâu rồi, đó đâu phải là bố của con!

Trong vài phút đồng hồ ấy như cả thế kỉ đối với con, con muốn khóc cũng khóc không nổi, con không đủ sức nữa. Sự thật ấy con từ chối, những tiếng khóc và giọt nước mắt của người thân con không muốn nghe, thân xác bố nằm đó con không dám nhìn, con chỉ biết ngồi đờ ra ở đó. Người ta bắt đầu lấy những bộ đồ của bố gấp gọn lại, con nhìn thấy chiếc áo cơ quan phát, bố mới nhận đợt vừa từ Sài Gòn về, bố có mặc thử một lần cho con xem rồi, chiếc áo màu xanh con thích, bố mặc lên rất đẹp. Vậy mà sau đó bố nhập viện rồi đến đêm đó bố ra đi là sao?

Con xin lỗi bố rất nhiều, con xin lỗi vì đã không nhìn bố lần cuối, đã không gần gũi bố nhiều hơn.

Bố ơi, từ lúc bố mất, con thực sự đã nghĩ rằng rồi một ngày bố sẽ trở về, bố với mẹ sẽ bảo đó chỉ là người bố nhờ đóng giả và bố ra nước ngoài để chữa bệnh. Giờ bố về với gia đình rồi, bố đẹp trai trở lại rồi, không còn bị bệnh hay bị liệt một bên nữa. Thế nhưng, 12 năm rồi, con đã lớn, và con không thể cứ ôm giấc mộng ấy được nữa, con phải chấp nhận một điều, con mất bố rồi.

Bố ơi, bố còn nhớ những đêm cho dù nhậu say đến cỡ nào, bố vẫn mang 1 hộp phô mai về cho chị hai, và đều có mặt ở nhà trước 9h để cùng con đánh răng và đi ngủ không bố? Con nhớ rất rõ hằng đêm, cứ nghe tiếng còi báo bên khu bộ đội lúc 9h30, bố sẽ lùa con đi vô phòng ngủ, không cho coi tivi nữa. Lúc đó con bực bố lắm, do mọi người được coi hết phim còn con thì phải đi ngủ, nhưng giờ con mới biết đó đều là để tốt cho con cả. Bố có nhớ những lúc các chú cùng cơ quan của bố đi đâu về mà có quà cho con là bố đều chạy xe về đưa con liền rồi quay lại làm việc không? Bố có nhớ những lúc còn nhỏ, con có được 1 bức tranh tô màu, bố liền đưa con xuống cơ quan photo ra nhiều bản để tập tô, rồi còn cho con của các chú không bố? À còn cả những hôm con lén xin tiền mẹ để đưa bố chở con đi mua truyện tranh nữa, con nhớ hết á bố, ký ức ấy vẫn còn hiện rõ ở đây nhưng chỉ có bố là không còn!

Bố mất sớm quá, con không dám tin một chút nào cả. Mỗi lần đi học, nhìn các bạn được bố chở đi học, bố đỡ cho balo nặng trên lưng, bố đội mũ cho, bố chở về mà con khóc rất nhiều, con cũng muốn được như thế mà. Con còn nhớ cảnh bố chở con về trong một chiều mưa ngập đường lúc con 7 tuổi, hình bóng bố gầy gầy, mặc một chiếc áo mưa, đi xe cào cào tấp vô ngay cửa lớp còn hiện rõ trong ký ức của con vậy mà, lúc đó nhìn bố như superman vậy, vì con biết cho dù ra sao đi chăng nữa, cũng sẽ có bố đến giúp con. Nhưng giờ không còn nữa rồi, chuyện gì con cũng phải lo.

Lúc còn ở chung với gia đình thì việc bố mất quá sớm ấy không dày vò con lắm, nhưng lên Sài Gòn học thì con mệt lắm bố ạ! Con không biết việc theo học Luật này có đúng với con không, con không biết lúc trời mưa lớn có ai đến che chở con về như bố không. Nếu giờ có bố, con có lẽ sẽ định hướng được con đường đi cho bản thân mình rõ hơn rồi bố nhỉ!

Bố ơi, con nhớ bố rất nhiều!

© Min Min - blogradio.vn

Lượt xem: 61

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 11
Lượt truy cập: 19970563