Giao diện tiếp cận

Điều tiếc nuối trong thanh xuân Thứ Hai, 29/10/2018, 09:00

Điều tiếc nuối trong thanh xuân

Đúng thời điểm đúng người là hạnh phúc, đúng thời điểm gặp sai người là bi thương, sai thời điểm gặp đúng người là tiếc nuối, sai thời điểm gặp sai người là bất đắc dĩ. Tớ và cậu chính là “sai thời điểm, gặp đúng người”, cho nên đó luôn là điều tiếc nuối của tớ trong nhiều năm qua.

 
 
Gửi cậu, thanh xuân của tớ!

Cậu có từng nghĩ về thời thanh xuân ấy? Có từng tiếc nuối những năm tháng đã qua không? Tớ vẫn gọi mùa hè không thể trở lại năm đó là “định mệnh”. Đôi khi tớ nghĩ nếu có thể quay trở lại liệu tớ và cậu có lựa chọn khác đi? Và nếu chọn khác đi rồi kết cục có khác đi không?

Có lẽ kết cục vốn đã định sẵn, ở thời điểm tuổi trẻ bồng bột ấy lựa chọn nào rồi cũng sẽ gây tiếc nuối. Cậu là thanh xuân của tớ, mà không tiếc nuối đâu còn gọi là thanh xuân.

Đúng thời điểm đúng người là hạnh phúc, đúng thời điểm gặp sai người là bi thương, sai thời điểm gặp đúng người là tiếc nuối, sai thời điểm gặp sai người là bất đắc dĩ. Tớ và cậu chính là “sai thời điểm, gặp đúng người”, cho nên đó luôn là điều tiếc nuối của tớ trong nhiều năm qua. Vào thời điểm chưa hiểu được tình yêu là gì, chúng ta đã gặp được nhau, có tình cảm với nhau, nhưng lại không thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Tình yêu ở thời điểm năm 18 tuổi vừa trong sáng, vừa ngọt ngào lại vừa bùi ngùi tiếc nuối.

Là chút giận hờn khi thấy đối phương cười với bạn khác giới, là những lần đỏ mặt khi bị bạn bè trêu, là chút quà vặt giấu trong ngăn bàn, là những mảnh giấy truyền tay trong giờ học, là yên sau xe đạp mỗi giờ tan trường, là cái nắm tay vội vã, chút bịn rịn ngày chia xa. Những ngày tháng vô tư nhất chúng ta bên nhau, cùng chia sẻ những khoảnh khắc ngọt ngào, gìn giữ cho nhau những ký ức tươi đẹp nhất, thanh xuân của tớ gọi bằng tên của cậu và cũng chỉ thanh xuân tớ mới có cậu. Bao năm tháng về sau, nhiều lần tớ muốn đánh đổi tất cả để mong được trở về thời điểm ấy, nhưng thời gian có bao giờ trở lại.
 
 
Tình yêu khi ấy vốn không hề được nói thành lời, mỗi người trong chúng ta đều hiểu những điều được giấu kín trong ánh mắt đối phương nhưng chưa bao giờ muốn chạm ngõ. Vẫn bên nhau vô tư như những đứa trẻ, lấp lửng trong mối quan hệ lưng chừng giữa tình bạn và tình yêu. Để rồi mối quan hệ ấy cứ dừng mãi ở 2 tiếng “lưng chừng”.

Người ta vẫn bảo “cái giá của sự trưởng thành là xa nhau”. Dẫu hôm nay, chúng ta có những thứ ở thời điểm đấy mà chúng ta mong ước, nhưng lại không thể tìm thấy cảm xúc của thời điểm ấy nữa. Vẫn là cậu, vẫn là nụ cười tỏa nắng, nhưng lại không làm tớ tìm thấy cảm giác xao xuyến, rung động như năm 18 tuổi. Suy cho cùng chúng ta đã bỏ lỡ tuổi trẻ, nhẹ nhàng bước qua thanh xuân của nhau như thế.

Dẫu nhiều tiếc nuối nhưng vẫn cám ơn cậu đã có mặt trong thanh xuân của tớ, cám ơn cậu đã đi cùng tớ một chặng đường.

Kính Cận - blogradio.vn
 
Lượt xem: 38

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 11
Lượt truy cập: 12769448