Giao diện tiếp cận

Điều cũ rồi mình cất đi được chưa? Thứ Tư, 25/04/2018, 11:00

Điều cũ rồi mình cất đi được chưa?

(Ảnh minh họa)

Còn yêu người cũ giống như việc tự mình ôm trọn lấy những bông hồng có gai, ôm càng chặt thì người duy nhất thấy đau cũng chỉ là chính mình mà thôi. Bởi vì khi còn yêu chỉ một vết cắt nhỏ cũng khiến cho đối phương phải sốt sắn lo lắng nhưng khi đã là người dưng thì dù bản thân có khóc lóc đau khổ đến đâu cũng chỉ nhận về đúng bằng sự dửng dưng đến đáng sợ.

Cũng đã tròn một năm mình xa nhau rồi anh nhỉ. Thời gian chẳng phải quá lâu nhưng cũng đủ để tất cả mọi thứ được gọi là đã cũ.

Em hi vọng tới một ngày đẹp trời nào đó, em sẽ đủ bình thản để thôi vương vấn bất kể điều gì về anh. Em sẽ xóa đi em của ngày đó, xóa hết cả những yêu thương đang ngày còn ám ảnh cả những giấc mơ của em. Nhưng anh biết gì không, định mệnh như kiểu muốn thử thách trái tim đầy vết tích của em. Khi em đang cố gắng hàng ngày xóa sạch những điều về anh thì trớ trêu thay mình lại gặp nhau một lần nữa. 

Em đăng kí một khóa học với hi vọng sẽ bớt thời gian suy nghĩ vẫn vơ rồi biết đâu được em lại gặp ai đó sẽ chữa lành vết thương lòng em. Nhưng không, em gặp anh tại lớp học đó, chẳng biết mình còn duyên hay cuộc đời đang đùa giỡn với em nữa. Chẳng biết anh có sức mạnh to lớn đến đâu mà lại khiến một con nhỏ lười nhác và chuyên trễ giờ như em lại đi học đều và đúng giờ đến vậy. Em luôn tự nhắc nhở bản thân mình phải thật mạnh mẽ và kiên cường khi gặp lại anh. Nhưng có lẽ đối diện với anh vẫn là điều quá khó khăn với em. Em biết anh cũng rất cố gắng để có thể nói chuyện với em một cách bình thương nhất để em có thể cảm thấy thoải mái. Em cũng đã tự nhủ bản thân mình như thế cơ mà mọi thứ có vẻ không khả quan anh ạ! 

Em chắc rằng cả anh và em chẳng ai có thể nghĩ đến một ngày mình gặp lại nhau trong hoàn cảnh như thể này anh nhỉ? Và chắc hẳn chúng ta cũng chẳng chuẩn bị tâm thế để đối diện với nhau một lần nữa. Em đối với anh chỉ như một người bạn học nhỏ tuổi, một người từng quen. Còn anh đối với em là một người cũ còn thương, là cả một khoảng trời mà em chẳng muốn bất cứ ai chạm vào. Dù em có cố trấn an mình đến đâu thì vẫn không thể chối bỏ được rằng em vẫn còn rất yêu anh và em thật sự đau mỗi khi nhìn thấy anh.

 

 

Em đã từng mong muốn mình gặp lại anh dù chỉ là một chút thôi, nhưng cuộc gặp này lại là điều em chưa từng nghĩ đến bao giờ. Đối diện với nhau, nhìn thấy nhau nhưng chẳng thể chạm vào nhau, thật sự không dễ chịu chút nào.

Ngày anh quyết bước ra khỏi cuộc đời em, nuối tiếc có, đau lòng có nhưng anh có biết em cảm giác như mình vừa đánh mất điều gì đó rất quan trọng. Em dường như đã quen với những cuộc gọi những tin nhắn dù chẳng hoa mỹ nhưng đầy sự quan tâm và ấm áp. Em thật sự lạc lõng và cô đơn ... 

Hôm nay, sau một khoảng thời gian chật vật em đi tìm lại em, định mệnh cho em gặp anh lần nữa, lại thử thách em lần nữa. Nhưng lần này em sẽ đối diện với nó em sẽ chẳng chạy trốn nữa. Em sẽ mạnh mẽ đối diện với anh với người chẳng còn thương em.

Cuộc đời này như một dòng chảy vội, đi qua rồi sẽ chẳng quay về lại được nơi bắt đầu nữa. Thứ để lại cũng chỉ là sự day dứt tiếc nuổi của những cảm xúc xưa cũ. Tình yêu đôi lúc không cần phải quá rầm rộ, rực rỡ như cái nắng mùa hạ mà tình yêu đơn giản chỉ là sự buông bỏ, buông bỏ đúng lúc. Đủ để không làm người khác khó xử cũng như làm đau chính bản thân mình 

Còn yêu người cũ giống như việc tự mình ôm trọn lấy những bông hồng có gai, ôm càng chặt thì người duy nhất thấy đau cũng chỉ là chính mình mà thôi. Bởi vì khi còn yêu chỉ một vết cắt nhỏ cũng khiến cho đối phương phải sốt sắn lo lắng nhưng khi đã là người dưng thì dù bản thân có khóc lóc đau khổ đến đâu cũng chỉ nhận về đúng bằng sự dửng dưng đến đáng sợ.

Em nghĩ cuộc gặp gỡ lần này cũng chính là một dấu chấm cho chuyện của chúng ta. Để em đối diện với anh cũng như đối diện với chính em lần nữa. Mọi sự gặp gỡ và chia ly trên đời này đều có lí do của nó. Em mong em mong cả chúng ta rồi sẽ tìm thấy nơi thật sự bình yên của mình. Anh của một thời em thương, em của một thời ngay dại đã đi một đoạn quá xa hơn lúc bắt đầu. Đã đến lúc chúng ta đặt hết những nỗi bận lòng ở lại mà bước tiếp đoạn đường xa hơn. Điều cũ rồi mình cất đi được chưa?

Theo Thiên Trang

Nguồn blogradio.vn

Lượt xem: 213

Nhận xét(0 Nhận xét)

Chưa có nhận xét nào

Chúng tôi mong muốn nhận được nhận xét  của bạn.

Bạn vui lòng nhập đầy đủ các trường có dấu *




Các tin mới hơn


Các tin khác


Đăng ký nhận bản tin

Nhận qua email bản tin thông báo về ấn phẩm, chương trình và sự kiện của Tâm sự 360.

Đối tác

IPPF
Logo-Rockefeller
Save-Child
CORDAID

Liên kết website

CIHP
CCIHP
PAHE
Lao động xa nhà

Đóng góp - Tài trợ

Thanh niên Việt Nam cần sự chung tay của bạn để có một cuộc sống lành mạnh, an toàn, thỏa mãn và tương lai bền vững.



Thống kê truy cập

Số người đang online: 6
Lượt truy cập: 11425538